Trần Trung Kiên
Giới thiệu về bản thân
(1) Hòa tan muối đồng(II) sulfate vào nước: CuSO4+6H2O→ [Cu(H2O)6]SO4 (Phức chất tạo ra có màu xanh lam đặc trưng của ion đồng thủy phân). (2) Tác dụng với dung dịch base (như NaOH loãng) vừa đủ: [Cu(H2O)6]SO4 +2NaOH → [Cu(OH)2(H2O)4] + Na2SO4 + 2 H2o (Tạo kết tủa xanh nhạt). (3) Tác dụng với dung dịch ammonia (NH3) dư: -4NH3 → [Cu(NH2)4(H2O)2](OH)2+2H2O
(1) Hòa tan muối đồng(II) sulfate vào nước: CuSO4+6H2O→ [Cu(H2O)6]SO4 (Phức chất tạo ra có màu xanh lam đặc trưng của ion đồng thủy phân). (2) Tác dụng với dung dịch base (như NaOH loãng) vừa đủ: [Cu(H2O)6]SO4 +2NaOH → [Cu(OH)2(H2O)4] + Na2SO4 + 2 H2o (Tạo kết tủa xanh nhạt). (3) Tác dụng với dung dịch ammonia (NH3) dư: -4NH3 → [Cu(NH2)4(H2O)2](OH)2+2H2O
b, có 3 chất có hình bát diện là 1, 2,3
câu 2
Trong hành trình của văn học dân tộc, chiến tranh không chỉ là hiện thực khốc liệt mà còn là nỗi ám ảnh dai dẳng trong tâm hồn người nghệ sĩ. Thơ ca vì thế trở thành nơi lưu giữ những ký ức đau thương và những rung động thiết tha với quê hương. Bên kia sông Đuống của nhà thơ Hoàng Cầm là một trong những tiếng nói như thế. Đoạn thơ không chỉ khắc họa sự biến đổi dữ dội của quê hương trước và sau chiến tranh mà còn là khúc bi ca thấm đẫm tình yêu xứ sở và nỗi đau mất mát khôn nguôi. Trước khi giặc đến, quê hương hiện lên như một miền ký ức đẹp đẽ, thanh bình và giàu bản sắc văn hóa. Đó là “lúa nếp thơm nồng” – hương vị của no ấm, của đời sống yên vui; là “tranh Đông Hồ gà lợn nét tươi trong” – biểu tượng của một nền văn hóa dân gian rực rỡ, hồn hậu. Đặc biệt, hình ảnh “màu dân tộc sáng bừng trên giấy điệp” không chỉ là sắc màu của nghệ thuật mà còn là ánh sáng của truyền thống, của linh hồn dân tộc được kết tinh qua bao thế hệ. Những hình ảnh ấy không chỉ miêu tả cảnh sắc mà còn gợi lên một không gian sống tràn đầy sinh khí, nơi con người gắn bó với quê hương bằng cả vật chất lẫn tinh thần.Thế nhưng, tất cả vẻ đẹp ấy đã bị chiến tranh tàn phá không thương tiếc. Câu thơ “quê hương ta từ ngày khủng khiếp” như một vết cắt chia đôi thời gian, mở ra hiện thực đau đớn. Hình ảnh “giặc kéo lên ngùn ngụt lửa hung tàn” gợi sức tàn phá dữ dội của chiến tranh. Những câu thơ ngắn, dồn dập: “ruộng ta khô”, “nhà ta cháy” không chỉ là sự mất mát vật chất mà còn là biểu hiện của sự hủy diệt toàn diện. Từ cánh đồng đến mái nhà, từ sự sống đến niềm tin – tất cả đều bị thiêu rụi. Đau đớn hơn, những giá trị tinh thần cũng bị xé nát: “mẹ con đàn lợn âm dương / chia lìa trăm ngả”. Hình ảnh trong tranh dân gian vốn biểu trưng cho sự sum vầy, ấm áp nay lại trở thành biểu tượng của chia ly, tan tác. Câu hỏi “đám cưới chuột đang tưng bừng rộn rã / bây giờ tan tác về đâu?” vang lên như một tiếng nấc nghẹn ngào trước sự đổ vỡ của cả một đời sống văn hóa.Sự đối lập giữa quá khứ thanh bình và hiện tại tan hoang đã làm nổi bật nỗi đau sâu sắc mà chiến tranh gây ra. Nhưng vượt lên trên nỗi đau ấy là tình yêu quê hương tha thiết của nhà thơ. Chính tình yêu ấy khiến từng hình ảnh trở nên ám ảnh, từng câu thơ trở thành một lời chứng vừa chân thực vừa xúc động. Đoạn thơ vì thế không chỉ là bức tranh hiện thực mà còn là bản cáo trạng đanh thép tố cáo chiến tranh, đồng thời là lời khẳng định giá trị bền vững của quê hương, của văn hóa dân tộc.Đọc đoạn thơ hôm nay, khi chiến tranh đã lùi xa, ta càng thấm thía giá trị của hòa bình. Quê hương không chỉ là nơi chôn nhau cắt rốn mà còn là nơi lưu giữ ký ức, văn hóa và tâm hồn dân tộc. Vì vậy, mỗi người cần biết trân trọng, gìn giữ và bảo vệ quê hương, để những “màu dân tộc” mãi mãi “sáng bừng” trong dòng chảy thời gian.
câu 1
Trong cuộc sống, con người không thể tồn tại tách rời khỏi thế giới xung quanh, vì vậy việc biết yêu thương vạn vật là một phẩm chất vô cùng cần thiết. Vạn vật ở đây không chỉ là thiên nhiên như cây cỏ, muông thú mà còn là mọi sự sống tồn tại bên cạnh con người. Khi biết yêu thương, con người sẽ sống chậm lại, biết trân trọng những điều nhỏ bé và tránh gây tổn thương đến môi trường sống. Thực tế cho thấy, sự vô tâm, ích kỉ của con người đã khiến thiên nhiên bị tàn phá nghiêm trọng: rừng bị chặt phá, sông ngòi ô nhiễm, nhiều loài sinh vật đứng trước nguy cơ tuyệt chủng. Điều đó không chỉ làm tổn hại đến tự nhiên mà cuối cùng còn quay lại ảnh hưởng trực tiếp đến chính cuộc sống của con người. Ngược lại, khi con người sống hòa hợp với vạn vật, biết bảo vệ và gìn giữ thiên nhiên, cuộc sống sẽ trở nên cân bằng, bền vững hơn. Yêu thương vạn vật cũng chính là biểu hiện của một tâm hồn nhân ái, giàu lòng trắc ẩn. Vì vậy, mỗi người cần nâng cao ý thức, hành động thiết thực như bảo vệ môi trường, đối xử nhân văn với muôn loài, để góp phần xây dựng một thế giới tốt đẹp hơn.
câu 2
Trong hành trình của văn học dân tộc, chiến tranh không chỉ là hiện thực khốc liệt mà còn là nỗi ám ảnh dai dẳng trong tâm hồn người nghệ sĩ. Thơ ca vì thế trở thành nơi lưu giữ những ký ức đau thương và những rung động thiết tha với quê hương. Bên kia sông Đuống của nhà thơ Hoàng Cầm là một trong những tiếng nói như thế. Đoạn thơ không chỉ khắc họa sự biến đổi dữ dội của quê hương trước và sau chiến tranh mà còn là khúc bi ca thấm đẫm tình yêu xứ sở và nỗi đau mất mát khôn nguôi. Trước khi giặc đến, quê hương hiện lên như một miền ký ức đẹp đẽ, thanh bình và giàu bản sắc văn hóa. Đó là “lúa nếp thơm nồng” – hương vị của no ấm, của đời sống yên vui; là “tranh Đông Hồ gà lợn nét tươi trong” – biểu tượng của một nền văn hóa dân gian rực rỡ, hồn hậu. Đặc biệt, hình ảnh “màu dân tộc sáng bừng trên giấy điệp” không chỉ là sắc màu của nghệ thuật mà còn là ánh sáng của truyền thống, của linh hồn dân tộc được kết tinh qua bao thế hệ. Những hình ảnh ấy không chỉ miêu tả cảnh sắc mà còn gợi lên một không gian sống tràn đầy sinh khí, nơi con người gắn bó với quê hương bằng cả vật chất lẫn tinh thần.Thế nhưng, tất cả vẻ đẹp ấy đã bị chiến tranh tàn phá không thương tiếc. Câu thơ “quê hương ta từ ngày khủng khiếp” như một vết cắt chia đôi thời gian, mở ra hiện thực đau đớn. Hình ảnh “giặc kéo lên ngùn ngụt lửa hung tàn” gợi sức tàn phá dữ dội của chiến tranh. Những câu thơ ngắn, dồn dập: “ruộng ta khô”, “nhà ta cháy” không chỉ là sự mất mát vật chất mà còn là biểu hiện của sự hủy diệt toàn diện. Từ cánh đồng đến mái nhà, từ sự sống đến niềm tin – tất cả đều bị thiêu rụi. Đau đớn hơn, những giá trị tinh thần cũng bị xé nát: “mẹ con đàn lợn âm dương / chia lìa trăm ngả”. Hình ảnh trong tranh dân gian vốn biểu trưng cho sự sum vầy, ấm áp nay lại trở thành biểu tượng của chia ly, tan tác. Câu hỏi “đám cưới chuột đang tưng bừng rộn rã / bây giờ tan tác về đâu?” vang lên như một tiếng nấc nghẹn ngào trước sự đổ vỡ của cả một đời sống văn hóa.Sự đối lập giữa quá khứ thanh bình và hiện tại tan hoang đã làm nổi bật nỗi đau sâu sắc mà chiến tranh gây ra. Nhưng vượt lên trên nỗi đau ấy là tình yêu quê hương tha thiết của nhà thơ. Chính tình yêu ấy khiến từng hình ảnh trở nên ám ảnh, từng câu thơ trở thành một lời chứng vừa chân thực vừa xúc động. Đoạn thơ vì thế không chỉ là bức tranh hiện thực mà còn là bản cáo trạng đanh thép tố cáo chiến tranh, đồng thời là lời khẳng định giá trị bền vững của quê hương, của văn hóa dân tộc.Đọc đoạn thơ hôm nay, khi chiến tranh đã lùi xa, ta càng thấm thía giá trị của hòa bình. Quê hương không chỉ là nơi chôn nhau cắt rốn mà còn là nơi lưu giữ ký ức, văn hóa và tâm hồn dân tộc. Vì vậy, mỗi người cần biết trân trọng, gìn giữ và bảo vệ quê hương, để những “màu dân tộc” mãi mãi “sáng bừng” trong dòng chảy thời gian.
câu 1
Trong cuộc sống, con người không thể tồn tại tách rời khỏi thế giới xung quanh, vì vậy việc biết yêu thương vạn vật là một phẩm chất vô cùng cần thiết. Vạn vật ở đây không chỉ là thiên nhiên như cây cỏ, muông thú mà còn là mọi sự sống tồn tại bên cạnh con người. Khi biết yêu thương, con người sẽ sống chậm lại, biết trân trọng những điều nhỏ bé và tránh gây tổn thương đến môi trường sống. Thực tế cho thấy, sự vô tâm, ích kỉ của con người đã khiến thiên nhiên bị tàn phá nghiêm trọng: rừng bị chặt phá, sông ngòi ô nhiễm, nhiều loài sinh vật đứng trước nguy cơ tuyệt chủng. Điều đó không chỉ làm tổn hại đến tự nhiên mà cuối cùng còn quay lại ảnh hưởng trực tiếp đến chính cuộc sống của con người. Ngược lại, khi con người sống hòa hợp với vạn vật, biết bảo vệ và gìn giữ thiên nhiên, cuộc sống sẽ trở nên cân bằng, bền vững hơn. Yêu thương vạn vật cũng chính là biểu hiện của một tâm hồn nhân ái, giàu lòng trắc ẩn. Vì vậy, mỗi người cần nâng cao ý thức, hành động thiết thực như bảo vệ môi trường, đối xử nhân văn với muôn loài, để góp phần xây dựng một thế giới tốt đẹp hơn.