Nguyễn Quỳnh Nga
Giới thiệu về bản thân
Câu 1 :Đoạn trích trong Truyện Kiều đã khắc họa ấn tượng cuộc gặp gỡ giữa Thúy Kiều và Từ Hải, qua đó làm nổi bật vẻ đẹp của hai nhân vật. Từ Hải hiện lên là một trang anh hùng lý tưởng với khí phách hiên ngang, “đội trời đạp đất”, có tài năng và chí lớn, khát vọng tung hoành bốn phương, không bị ràng buộc bởi danh lợi tầm thường. Không chỉ vậy, Từ Hải còn là người trọng tình nghĩa, biết nhìn nhận và trân trọng giá trị của người tri kỷ. Trong khi đó, Thúy Kiều hiện lên với vẻ đẹp tài sắc nhưng đầy khiêm nhường, ý thức sâu sắc về thân phận nhỏ bé, lênh đênh của mình, từ đó gợi lên niềm thương cảm cho số phận người phụ nữ trong xã hội phong kiến. Đặc biệt, cuộc gặp gỡ giữa hai người không chỉ là sự đồng cảm nhất thời mà còn là sự hòa hợp sâu sắc giữa hai tâm hồn, tạo nên mối tri kỷ hiếm có giữa cuộc đời đầy biến động. Với bút pháp ước lệ, ngôn ngữ giàu hình ảnh và giọng điệu trân trọng, đoạn trích góp phần thể hiện giá trị nhân đạo sâu sắc và niềm tin của tác giả vào vẻ đẹp, phẩm giá con người.
Câu 2 :Trong dòng chảy không ngừng của cuộc sống hiện đại, con người thường bị cuốn vào những giá trị hào nhoáng, những thành công được phô bày rực rỡ dưới ánh đèn của sự công nhận và tán dương. Người ta dễ dàng nhớ đến những chiến thắng vang dội, những con người nổi tiếng, nhưng lại vô tình lãng quên những điều bình dị mà bền bỉ. Thực ra, không phải mọi giá trị đều được đo bằng sự ồn ào hay ánh hào quang. Có những điều lặng lẽ tồn tại, âm thầm mà sâu sắc, giống như những mạch nước ngầm nuôi dưỡng sự sống. Đó chính là những hi sinh thầm lặng – thứ làm nên vẻ đẹp nhân văn bền vững của con người và xã hội.
Hi sinh thầm lặng là khi con người chấp nhận cho đi, chấp nhận thiệt thòi, cống hiến vì người khác mà không mong cầu sự ghi nhận hay đền đáp. Đó không phải là những hành động nhằm đánh bóng tên tuổi hay tìm kiếm lợi ích cá nhân, mà xuất phát từ tình yêu thương chân thành, từ trách nhiệm và từ lương tâm. Sự hi sinh ấy có thể rất nhỏ bé, giản dị đến mức đôi khi ta không nhận ra, nhưng lại mang trong mình sức mạnh vô cùng lớn lao. Nó không ồn ào, không phô trương, nhưng chính sự lặng lẽ ấy lại khiến nó trở nên đáng quý, bởi đó là biểu hiện chân thực nhất của lòng nhân ái.
Trong đời sống hằng ngày, những hi sinh thầm lặng hiện diện ở khắp mọi nơi. Trong gia đình – cái nôi của tình yêu thương – cha mẹ chính là những người tiêu biểu nhất cho sự hi sinh ấy. Họ âm thầm làm việc, gánh vác bao lo toan, đánh đổi cả tuổi trẻ, sức khỏe để con cái được lớn lên trong đủ đầy và bình yên. Có những giọt mồ hôi rơi xuống mà không ai nhìn thấy, có những nỗi lo lắng được giấu kín sau nụ cười. Trong nhà trường, thầy cô giáo cũng là những người lặng lẽ cống hiến. Họ không chỉ truyền đạt tri thức mà còn kiên nhẫn dìu dắt, uốn nắn từng bước trưởng thành của học sinh, đôi khi hi sinh cả thời gian và cuộc sống riêng để học trò có thể tiến xa hơn. Ngoài xã hội, biết bao con người đang âm thầm góp phần làm nên sự vận hành của cuộc sống: những người lao công dọn dẹp phố phường từ khi trời còn chưa sáng, những bác sĩ thức trắng đêm bên giường bệnh, những người tình nguyện lặng lẽ giúp đỡ những mảnh đời khó khăn.Họ không cần được vinh danh, nhưng chính họ lại là những “người hùng” thầm lặng của cuộc sống này.
Sự hi sinh thầm lặng không chỉ dừng lại ở những hành động cụ thể mà còn mang ý nghĩa sâu sắc đối với xã hội. Nó góp phần nuôi dưỡng và lan tỏa những giá trị đạo đức tốt đẹp như lòng nhân ái, sự vị tha và tinh thần trách nhiệm. Khi một người sẵn sàng cho đi mà không toan tính, hành động ấy sẽ trở thành nguồn cảm hứng, khơi dậy điều tốt đẹp trong những người xung quanh. Từ đó, những giá trị tích cực được lan tỏa, tạo nên một cộng đồng gắn kết và giàu tình người. Hơn nữa, sự hi sinh thầm lặng còn giúp con người hoàn thiện chính mình. Khi biết sống vì người khác, ta học được cách kiên nhẫn, biết yêu thương, biết trân trọng những điều giản dị. Đó chính là hành trình trưởng thành sâu sắc nhất – trưởng thành từ bên trong tâm hồn.
Tuy nhiên, trong xã hội ngày nay, không phải ai cũng nhận thức đúng về giá trị của sự hi sinh thầm lặng. Có người cho rằng những hành động không được ghi nhận thì trở nên vô nghĩa, thậm chí dễ bị lợi dụng. Lại có người chỉ chạy theo danh lợi, thích được chú ý, được khen ngợi mà quên đi giá trị của việc cho đi. Và cũng có những người lợi dụng hay coi những sự hi sinh thầm lặng ấy là điều đương nhiên, là điều mà họ xứng đáng nhận được .Đây là những quan niệm phiến diện và đáng suy ngẫm. Bởi lẽ, giá trị của sự hi sinh không nằm ở việc nó được bao nhiêu người biết đến, mà nằm ở ý nghĩa mà nó mang lại cho cuộc sống. Một hành động xuất phát từ sự chân thành, dù nhỏ bé đến đâu, cũng có thể tạo nên những thay đổi lớn lao. Chính sự lặng lẽ ấy mới làm nên chiều sâu và sức mạnh bền vững của con người.
Dẫu vậy, cũng cần hiểu rằng hi sinh không đồng nghĩa với việc đánh mất bản thân hay cam chịu một cách mù quáng. Hi sinh thầm lặng cần đi cùng với sự tỉnh táo và tự trọng, để không bị lợi dụng và vẫn giữ được giá trị của chính mình. Cho đi là điều đáng quý, nhưng cho đi đúng cách, đúng lúc và đúng đối tượng mới thực sự mang lại ý nghĩa trọn vẹn.
Đối với mỗi chúng ta, đặc biệt là thế hệ trẻ, việc nhận thức và thực hành những hi sinh thầm lặng là vô cùng cần thiết. Không cần phải làm những điều to lớn, chỉ cần bắt đầu từ những hành động nhỏ bé trong cuộc sống hằng ngày: biết giúp đỡ cha mẹ, quan tâm đến bạn bè, sống tử tế với mọi người xung quanh. Những việc làm tưởng chừng giản đơn ấy, nếu được thực hiện bằng cả tấm lòng, sẽ góp phần tạo nên một xã hội tốt đẹp hơn. Đồng thời, mỗi người cũng cần học cách trân trọng và biết ơn những hi sinh thầm lặng mà mình nhận được, bởi đó chính là nguồn động lực để ta sống tốt hơn mỗi ngày.
Sự hi sinh thầm lặng giống như những mạch nước ngầm nuôi dương sự sống, không ồn ào nhưng bển bỉ và không thể thiếu. Nó không cần ánh hào quang để tỏa sáng, bởi giá trị đích thực nằm ở những điều tốt đẹp mà nó mang lại cho con người và cuộc sống. Trong một thế giới nhiều biến động, chính những con người lặng lẽ ấy đã giữ cho cuộc sống này luôn ấm áp và giàu tình người. Vì thế, khi mỗi chúng ta biết sống vì người khác, dù chỉ từ những hành động nhỏ bé, cuộc đời này cũng sẽ trở nên ý nghĩa và đáng sống hơn.
Câu 1: Thể thơ lục bát.
Câu 2: Từ Hải và Thúy Kiều gặp nhau ở lầu hồng ( lầu xanh).
Câu 3 :Biện pháp tu từ ẩn dụ qua hình ảnh “cỏ nội hoa hèn”, “bèo bọt” nhằm nói về thân phận nhỏ bé, thấp kém của Thúy Kiều, qua đó gợi sự xót xa, thương cảm của tác gải đối với thân phận nhỏ bé của Thúy Kiều
Câu 4: Từ Hải hiện lên là một người anh hùng có chí lớn, tài năng xuất chúng và khí phách hiên ngang, “đội trời đạp đất”, sống tự do, không chịu ràng buộc bởi lễ giáo hay danh lợi tầm thường. Ông mang trong mình khát vọng tung hoành bốn phương, làm nên sự nghiệp lớn. Không chỉ vậy, Từ Hải còn là người trọng tình nghĩa, biết trân trọng người tri kỷ, sẵn sàng lắng nghe, thấu hiểu và đồng cảm với Thúy Kiều. Qua đó, nhân vật được khắc họa vừa mạnh mẽ, phi thường, vừa giàu tình cảm và nhân nghĩa.
Câu 5: Đoạn thơ đã gợi cho em nhiều cảm xúc sâu sắc và dư âm khó quên.Em cảm thấy ngưỡng mộ Từ Hải – người anh hùng mang khí phách hiên ngang, chí lớn tung hoành và tấm lòng trọng nghĩa tình, biết trân trọng người tri kỷ. Ngoài ra em còn thấy đau xót , thương thay cho số phận Thúy Kiều – người con gái tài sắc vẹn toàn nhưng phải chịu nhiều bất hạnh, truân chuyên. Đặc biệt, cuộc gặp gỡ giữa hai người khiến em xúc động bởi đó là sự đồng điệu về tâm hồn, là cuộc hội ngộ tri kỷ hiếm có giữa chốn đời đầy biến động. Qua đoạn thơ, em càng thêm trân trọng vẻ đẹp của con người và khát vọng được thấu hiểu, yêu thương trong cuộc sống.