Vũ Đức Anh
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Bài làm:
Đoạn trích Từ Hải gặp Thúy Kiều đã thể hiện tài năng bậc thầy của Nguyễn Du trong việc xây dựng nhân vật. Trước hết, nghệ thuật xây dựng nhân vật qua ngôn ngữ đối thoại rất đặc sắc: lời của Từ Hải mạnh mẽ, quyết đoán, mang khẩu khí anh hùng; lời của Kiều lại khiêm cung, sắc sảo và đầy chân thành. Thứ hai, bút pháp ước lệ tượng trưng được sử dụng hiệu quả (mây rồng, bèo bọt, đá thử vàng...) giúp khắc họa rõ nét cốt cách phi thường của Từ Hải và thân phận chìm nổi của Kiều. Cách ngắt nhịp thơ lục bát biến hóa, linh hoạt cùng việc sử dụng các điển tích, điển cố (Bình Nguyên Quân, Tấn Dương) đã tạo nên âm hưởng trang trọng, vừa mang tính sử thi vừa thấm đẫm tình cảm. Qua đó, Nguyễn Du không chỉ khắc họa thành công chân dung hai nhân vật mà còn gửi gắm lý tưởng về tự do và công lý.
Câu 2:
Bài làm:
Trong hành trình trưởng thành của mỗi con người, "lòng tốt" luôn được xem là một trong những giá trị đạo đức cao đẹp nhất. Nó như một ngọn lửa sưởi ấm tâm hồn giữa những khó khăn ngoài kia thế giới. Thế nhưng, lòng tốt nếu chỉ xuất phát từ bản năng mà thiếu đi sự lý trí thì đôi khi lại dẫn đến những hệ lụy không mong muốn. Với vấn đề này, có ý kiến cho rằng: "Lòng tốt của con người có thể chữa lành các vết thương nhưng lòng tốt cũng cần đôi phần sắc sảo, nếu không chẳng khác nào con số không tròn trĩnh." Câu nói mang đến một góc nhìn vô cùng sâu sắc về cách chúng ta trao đi "lòng tốt" hay chính laf cái sự lương thiện trong bản thân mỗi chúng ta.
Trước hết, ta cần hiểu thế nào là một "lòng tốt sắc sảo". Lòng tốt là sự đồng cảm, sẻ chia và sẵn sàng giúp đỡ người khác mà không mưu cầu tư lợi. Khả năng "chữa lành vết thương" chính là sức mạnh kỳ diệu của lòng tốt khi nó xoa dịu nỗi đau, mang lại niềm tin và hy vọng cho những người đang rơi vào nghịch cảnh. Tuy nhiên, phần sau của câu nói lại đặt ra một điều kiện: lòng tốt cần "đôi phần sắc sảo". Sắc sảo ở đây không phải là sự khôn lỏi, lọc lừa hay toan tính ích kỷ, mà đó là sự tỉnh táo của lý trí, sự nhạy bén để nhìn nhận thấu đáo bản chất của con người và sự việc. Nếu thiếu đi điều đó, lòng tốt sẽ chỉ là "con số không tròn trĩnh" – tức là một thứ vô nghĩa, không mang lại giá trị thực tế, thậm chí còn phản tác dụng và gây hại cho chính bản thân người trao đi.
Không ai có thể phủ nhận sức mạnh của sự tử tế. Một hành động giúp đỡ nhỏ nhoi, một lời động viên chân thành trong lúc ngặt nghèo có thể cứu rỗi cả một cuộc đời đang bên bờ vực tuyệt vọng. Thế nhưng, tại sao lòng tốt lại cần đi kèm với sự sắc sảo? Bởi lẽ, cuộc sống này vốn dĩ vô cùng phức tạp và không phải ai cũng xứng đáng với sự tử tế của bạn. Nếu bạn trao lòng tốt một cách mù quáng, vô điều kiện cho những kẻ lười biếng, vụ lợi, nếu vậy bạn chỉ đang vô tình tiếp tay cho cái xấu, hay chính là dung túng cho thói ỷ lại và biến mình thành công cụ để bị lợi dụng. Giúp đỡ một người hết lần này đến lần khác dù họ không chịu nỗ lực vươn lên, đó không phải là giúp người, mà là hại người. Khi ấy, lòng tốt của bạn thực sự đã trở về vạch "số không", chẳng giúp ích gì cho đối phương mà còn khiến bản thân bạn kiệt quệ cả về vật chất lẫn tinh thần.
Một lòng tốt sắc sảo là một lòng tốt có lý trí. Người có lòng tốt sắc sảo sẽ biết "hãy cho họ chiếc cần câu chứ đừng chỉ là con cá", biết giúp đỡ đúng người, đúng thời điểm và đúng cách. Họ biết lúc nào cần đưa tay ra giúp đỡ, và lúc nào cần nghiêm khắc từ chối để đối phương có thể tự đứng trên đôi chân của mình. Sự sắc sảo giúp chúng ta giữ được ranh giới an toàn cho bản thân, để sự lương thiện không bị lợi dụng và lòng tốt luôn được đặt đúng chỗ.
Nhìn vào thực tế, vẫn còn đó những người sống thờ ơ, vô cảm, chỉ biết vun vén cho lợi ích cá nhân. Ngược lại, lại có những người "tốt bụng đến khờ khạo", cả tin để rồi bị lừa dối bởi chính cái niềm tin ấy, dẫn đến mất niềm tin vào cuộc sống. Cả hai thái cực này đều đáng chê trách.
Tóm lại, câu nói trên là một góc nhìn vô cùng hay và còn là một lời nhắc nhở vô cùng thấm thía đối với mỗi chúng ta. Để lòng tốt thực sự phát huy được sức mạnh "chữa lành" của nó, chúng ta không chỉ cần nuôi dưỡng một trái tim ấm áp, biết yêu thương mà còn phải giữ lấy cho mình một cái đầu lạnh, tỉnh táo và sáng suốt. Đừng để lòng tốt của mình trở lên rẻ rúm rồi biến thành một "con số không" một cách đầy vô nghĩa. Hãy làm một người tốt có lý trí, để sự tử tế của bạn đến được với đúng người cần nó nhất mà không để nó bị lợi dụng.
Câu 1:
Bài làm:
Đoạn trích Từ Hải gặp Thúy Kiều đã thể hiện tài năng bậc thầy của Nguyễn Du trong việc xây dựng nhân vật. Trước hết, nghệ thuật xây dựng nhân vật qua ngôn ngữ đối thoại rất đặc sắc: lời của Từ Hải mạnh mẽ, quyết đoán, mang khẩu khí anh hùng; lời của Kiều lại khiêm cung, sắc sảo và đầy chân thành. Thứ hai, bút pháp ước lệ tượng trưng được sử dụng hiệu quả (mây rồng, bèo bọt, đá thử vàng...) giúp khắc họa rõ nét cốt cách phi thường của Từ Hải và thân phận chìm nổi của Kiều. Cách ngắt nhịp thơ lục bát biến hóa, linh hoạt cùng việc sử dụng các điển tích, điển cố (Bình Nguyên Quân, Tấn Dương) đã tạo nên âm hưởng trang trọng, vừa mang tính sử thi vừa thấm đẫm tình cảm. Qua đó, Nguyễn Du không chỉ khắc họa thành công chân dung hai nhân vật mà còn gửi gắm lý tưởng về tự do và công lý.
Câu 2:
Bài làm:
Trong hành trình trưởng thành của mỗi con người, "lòng tốt" luôn được xem là một trong những giá trị đạo đức cao đẹp nhất. Nó như một ngọn lửa sưởi ấm tâm hồn giữa những khó khăn ngoài kia thế giới. Thế nhưng, lòng tốt nếu chỉ xuất phát từ bản năng mà thiếu đi sự lý trí thì đôi khi lại dẫn đến những hệ lụy không mong muốn. Với vấn đề này, có ý kiến cho rằng: "Lòng tốt của con người có thể chữa lành các vết thương nhưng lòng tốt cũng cần đôi phần sắc sảo, nếu không chẳng khác nào con số không tròn trĩnh." Câu nói mang đến một góc nhìn vô cùng sâu sắc về cách chúng ta trao đi "lòng tốt" hay chính laf cái sự lương thiện trong bản thân mỗi chúng ta.
Trước hết, ta cần hiểu thế nào là một "lòng tốt sắc sảo". Lòng tốt là sự đồng cảm, sẻ chia và sẵn sàng giúp đỡ người khác mà không mưu cầu tư lợi. Khả năng "chữa lành vết thương" chính là sức mạnh kỳ diệu của lòng tốt khi nó xoa dịu nỗi đau, mang lại niềm tin và hy vọng cho những người đang rơi vào nghịch cảnh. Tuy nhiên, phần sau của câu nói lại đặt ra một điều kiện: lòng tốt cần "đôi phần sắc sảo". Sắc sảo ở đây không phải là sự khôn lỏi, lọc lừa hay toan tính ích kỷ, mà đó là sự tỉnh táo của lý trí, sự nhạy bén để nhìn nhận thấu đáo bản chất của con người và sự việc. Nếu thiếu đi điều đó, lòng tốt sẽ chỉ là "con số không tròn trĩnh" – tức là một thứ vô nghĩa, không mang lại giá trị thực tế, thậm chí còn phản tác dụng và gây hại cho chính bản thân người trao đi.
Không ai có thể phủ nhận sức mạnh của sự tử tế. Một hành động giúp đỡ nhỏ nhoi, một lời động viên chân thành trong lúc ngặt nghèo có thể cứu rỗi cả một cuộc đời đang bên bờ vực tuyệt vọng. Thế nhưng, tại sao lòng tốt lại cần đi kèm với sự sắc sảo? Bởi lẽ, cuộc sống này vốn dĩ vô cùng phức tạp và không phải ai cũng xứng đáng với sự tử tế của bạn. Nếu bạn trao lòng tốt một cách mù quáng, vô điều kiện cho những kẻ lười biếng, vụ lợi, nếu vậy bạn chỉ đang vô tình tiếp tay cho cái xấu, hay chính là dung túng cho thói ỷ lại và biến mình thành công cụ để bị lợi dụng. Giúp đỡ một người hết lần này đến lần khác dù họ không chịu nỗ lực vươn lên, đó không phải là giúp người, mà là hại người. Khi ấy, lòng tốt của bạn thực sự đã trở về vạch "số không", chẳng giúp ích gì cho đối phương mà còn khiến bản thân bạn kiệt quệ cả về vật chất lẫn tinh thần.
Một lòng tốt sắc sảo là một lòng tốt có lý trí. Người có lòng tốt sắc sảo sẽ biết "hãy cho họ chiếc cần câu chứ đừng chỉ là con cá", biết giúp đỡ đúng người, đúng thời điểm và đúng cách. Họ biết lúc nào cần đưa tay ra giúp đỡ, và lúc nào cần nghiêm khắc từ chối để đối phương có thể tự đứng trên đôi chân của mình. Sự sắc sảo giúp chúng ta giữ được ranh giới an toàn cho bản thân, để sự lương thiện không bị lợi dụng và lòng tốt luôn được đặt đúng chỗ.
Nhìn vào thực tế, vẫn còn đó những người sống thờ ơ, vô cảm, chỉ biết vun vén cho lợi ích cá nhân. Ngược lại, lại có những người "tốt bụng đến khờ khạo", cả tin để rồi bị lừa dối bởi chính cái niềm tin ấy, dẫn đến mất niềm tin vào cuộc sống. Cả hai thái cực này đều đáng chê trách.
Tóm lại, câu nói trên là một góc nhìn vô cùng hay và còn là một lời nhắc nhở vô cùng thấm thía đối với mỗi chúng ta. Để lòng tốt thực sự phát huy được sức mạnh "chữa lành" của nó, chúng ta không chỉ cần nuôi dưỡng một trái tim ấm áp, biết yêu thương mà còn phải giữ lấy cho mình một cái đầu lạnh, tỉnh táo và sáng suốt. Đừng để lòng tốt của mình trở lên rẻ rúm rồi biến thành một "con số không" một cách đầy vô nghĩa. Hãy làm một người tốt có lý trí, để sự tử tế của bạn đến được với đúng người cần nó nhất mà không để nó bị lợi dụng.