Đặng Thị Sầu
Giới thiệu về bản thân
Hình tượng “nàng Vọng Phu” trong bài thơ gợi lên trong lòng người đọc nhiều xúc động sâu sắc về vẻ đẹp thủy chung và nỗi đau thầm lặng của người phụ nữ. Nàng hiện lên với dáng đứng bồng con nơi sườn núi, ánh mắt dõi về phương xa như vẫn chờ đợi bóng hình người chồng đã ra đi không hẹn ngày trở lại. Dáng đứng ấy trải qua bao mưa nắng của thời gian mà vẫn không đổi, gợi sự cô đơn, lẻ loi nhưng cũng toát lên sự kiên định, bền bỉ của niềm tin yêu. Chi tiết hóa đá mang ý nghĩa biểu tượng sâu sắc: đó không chỉ là truyền thuyết dân gian mà còn là sự hóa thân của nỗi đợi chờ đến tận cùng, của tình nghĩa vợ chồng son sắt không gì lay chuyển được. Qua hình tượng này, ta cảm nhận rõ vẻ đẹp cao quý của người phụ nữ Việt Nam giàu đức hi sinh, nặng tình nặng nghĩa và luôn hướng về mái ấm gia đình. Đồng thời, hình ảnh nàng Vọng Phu cũng gợi nhắc những chia ly nghiệt ngã do chiến tranh gây nên, khiến hạnh phúc lứa đôi dang dở. Bằng giọng thơ tha thiết, nhà thơ đã bày tỏ niềm xót thương và sự trân trọng sâu sắc trước phẩm chất bền bỉ, thủy chung ấy.
Trong bài thơ chân quê của Nguyễn Bính nhân vật “em” hiện lên là hình ảnh tiêu biểu cho vẻ đẹp mộc mạc , truyền thống của người phụ nữ Việt Nam, đồng thời phản chiếu xao động trước làn sóng đô thị hóa . Sự thay đổi của “em” từ “yếm lụa sồi” “áo tứ thân khăn mỏ quạ” “sang khăn nhung” “quần lĩnh” “áo Cài khuy bấm”, sau chuyến đi tỉnh về thể hiện sự hấp dẫn của thời trang hiện đại . Tuy nhiên, sự thay đổi này mang lại nỗi khổ cho chàng trai , làm phai nhạt “hương đồng gió nội” . Qua cái nhìn của người yêu “em”vừa mang nét đáng yêu ,duyên dáng của sự chân quê , vừa cho thấy sự mong manh trước những cám dỗ mới . Lời van xin hãy giữ nguyên sự quê mùa của chàng trai không chỉ là mong muốn níu giữ vẻ đẹp truyền thống mà “em”đại diện. NHân vật “em” là trung tâm của sự đối lập giữ chân quê và thị thành nhắc nhở về việc giữ gìn bản sắc, tâm hồn mộc mạc trong bối cảnh văn hóa có sự biến đổi .