Bồn Thị Pôi
Giới thiệu về bản thân
Trong bài thơ Chân quê của Nguyễn Bính, nhân vật “em” hiện lên như hình ảnh cô gái quê đang có sự đổi thay khi “đi tỉnh về”. Trước hết, “em” là một cô thôn nữ hồn nhiên, gắn với những vẻ đẹp mộc mạc của làng quê: yếm lụa sồi, áo tứ thân, khăn mỏ quạ, quần nái đen. Đó không chỉ là trang phục mà còn là biểu tượng của truyền thống, của “chân quê” giản dị và đằm thắm. Tuy nhiên, sau chuyến đi tỉnh, “em” xuất hiện với “khăn nhung, quần lĩnh rộn ràng”, “áo cài khuy bấm” – những chi tiết gợi sự ảnh hưởng của lối sống thị thành. Sự thay đổi ấy khiến nhân vật “anh” xót xa, lo lắng, bởi dường như “em” đang dần rời xa nét đẹp vốn có của mình. Dẫu vậy, “em” không bị phê phán gay gắt mà được nhìn bằng ánh mắt yêu thương, trân trọng. Qua hình tượng “em”, Nguyễn Bính bộc lộ nỗi niềm tha thiết với vẻ đẹp truyền thống của làng quê và nhắc nhở con người biết gìn giữ bản sắc giữa những biến chuyển của cuộc sống. Nhân vật “em” vì thế vừa cụ thể, vừa mang ý nghĩa biểu tượng sâu sắc.