PHẠM TIẾN ĐẠT
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Đoạn trích “Bài ca người lính thời bình” của Trần Đăng Khoa đã để lại trong em nhiều xúc động sâu sắc. Em cảm nhận rõ hình ảnh người lính trong thời bình tuy không còn đối mặt với bom đạn nhưng vẫn phải vượt qua nhiều gian nan, vất vả. Họ “vẫn gió sương làm nhà”, “lấm lem hơn thợ cày”, cho thấy cuộc sống đầy thiếu thốn và nhọc nhằn. Người lính không chỉ bảo vệ Tổ quốc mà còn góp phần xây dựng đất nước từ những điều bình dị nhất. Đặc biệt, hình ảnh “cái nghèo và cái dốt / bày trận giữa thời bình” khiến em suy nghĩ nhiều về những thử thách mới mà họ phải đối mặt. Qua đó, em càng thêm trân trọng, biết ơn sự hi sinh thầm lặng của những người lính trong cuộc sống hôm nay.
Câu 2:
Trong truyện ngụ ngôn “Con Kiến và Con Bồ Câu”, nhân vật con Kiến tuy nhỏ bé nhưng lại mang những phẩm chất đáng quý, để lại nhiều bài học ý nghĩa cho người đọc.
Trước hết, con Kiến là một sinh vật yếu ớt, dễ gặp nguy hiểm trong cuộc sống. Khi đang kiếm mồi, Kiến không may bị rơi xuống nước và suýt chết đuối. Tình huống này cho thấy sự nhỏ bé, mong manh của Kiến trước thiên nhiên. Tuy nhiên, cũng chính trong hoàn cảnh đó, Kiến đã nhận được sự giúp đỡ kịp thời của Bồ Câu. Điều này mở ra một mối quan hệ đẹp giữa các nhân vật, đồng thời đặt nền tảng cho diễn biến tiếp theo của câu chuyện.
Nổi bật hơn cả ở con Kiến là lòng biết ơn sâu sắc. Sau khi được cứu, Kiến không hề quên ơn Bồ Câu. Lòng biết ơn ấy không chỉ dừng lại ở cảm xúc mà còn được thể hiện bằng hành động cụ thể. Khi thấy Bồ Câu gặp nguy hiểm trước mũi tên của người thợ săn, Kiến đã nhanh chóng tìm cách cứu giúp. Dù nhỏ bé, Kiến vẫn dũng cảm bò đến và đốt vào chân người đi săn, khiến hắn đau đớn và buông vũ khí. Nhờ đó, Bồ Câu thoát nạn.
Hành động của Kiến thể hiện sự thông minh, nhanh trí và đặc biệt là tinh thần dũng cảm. Kiến không ngần ngại đối mặt với nguy hiểm để cứu ân nhân của mình. Qua đó, tác giả muốn khẳng định rằng giá trị của một cá thể không nằm ở kích thước hay sức mạnh mà ở tấm lòng và hành động.
Nhân vật con Kiến đã góp phần làm nổi bật bài học sâu sắc của truyện: sống phải biết ơn và sẵn sàng giúp đỡ người khác khi họ gặp khó khăn. Dù nhỏ bé, mỗi người đều có thể làm được những việc có ý nghĩa. Đây là thông điệp nhân văn mà câu chuyện gửi gắm đến người đọc, đặc biệt là thế hệ trẻ hôm nay.
Câu 1:
Nhân vật chính là nhân vật loài vật được nhân hoá (con Kiến và con Bồ Câu).
Câu 2:
Một từ láy trong văn bản: “oai oái”.
Câu 3:
-Tình huống truyện:
+Kiến gặp nạn suýt chết đuối và được Bồ Câu cứu.
+Sau đó, Bồ Câu gặp nguy hiểm và được Kiến cứu lại.
-Căn cứ xác định:
Dựa vào các sự việc chính có mâu thuẫn, nguy hiểm xảy ra (gặp nạn) và cách nhân vật giải quyết tình huống (cứu giúp nhau).
Câu 4:
-Tác giả mượn hình ảnh con vật vì:
+Làm câu chuyện gần gũi, sinh động, dễ hiểu.
+Phù hợp với đặc điểm truyện ngụ ngôn (dùng con vật để nói về con người).
+Giúp gửi gắm bài học đạo đức nhẹ nhàng nhưng sâu sắc.
Câu 5:
Lòng biết ơn và sự giúp đỡ lẫn nhau là những giá trị rất quan trọng trong cuộc sống. Khi ta nhận được sự giúp đỡ, việc ghi nhớ và đền đáp thể hiện nhân cách tốt đẹp của mỗi người. Trong câu chuyện, Kiến đã không quên ơn Bồ Câu và tìm cách cứu lại khi Bồ Câu gặp nguy hiểm. Điều đó cho thấy sự giúp đỡ chân thành sẽ tạo nên những mối quan hệ tốt đẹp và bền vững. Trong cuộc sống, nếu mọi người biết yêu thương, hỗ trợ nhau thì xã hội sẽ trở nên ấm áp hơn. Vì vậy, mỗi chúng ta cần sống biết ơn và sẵn sàng giúp đỡ người khác khi có thể.
Trong thế giới văn học, có những câu chuyện tưởng chừng giản dị như cổ tích, nhưng lại ẩn chứa những triết lý sâu sắc, soi rọi vào chính cuộc đời và tâm hồn mỗi chúng ta. "Con cáo và chùm nho" của Aesop là một minh chứng điển hình. Truyện kể về con cáo đói khát đã cố gắng hết sức để hái những chùm nho chín mọng treo trên cao, nhưng cuối cùng, vì không đạt được mục đích, nó đã chua chát phán rằng: "Nho còn xanh lắm, chắc chắn là chua chát, chẳng báu gì". Bài học về "chùm nho xanh" ấy, qua hàng thế kỷ, vẫn còn nguyên giá trị, nhắc nhở chúng ta về cách đối diện với thất bại, sự tự lừa dối và tầm quan trọng của việc nhìn nhận thực tế.
Câu chuyện mở ra với hình ảnh con cáo đang đói bụng, tình cờ phát hiện một vườn nho căng tròn, mọng nước. Vẻ ngoài hấp dẫn của chùm nho khiến nó thèm thuồng đến chảy nước dãi. Khao khát có được thứ mình mong muốn thôi thúc cáo hành động. Nó cố gắng vươn người, nhảy lên, nhưng tất cả đều vô ích. Giàn nho quá cao, vượt quá tầm với của nó. Trong khoảnh khắc nhận ra sự bất lực, thay vì thừa nhận khả năng hạn chế của mình, con cáo đã lựa chọn một con đường dễ dàng hơn: tự lừa dối bản thân. Lời tự nhủ "Nho còn xanh lắm, chắc chắn là chua chát" là một hành động mang tính "thắng lợi tinh thần". Nó không còn cảm thấy thất vọng hay thua kém, thay vào đó là sự khinh miệt đối với thứ mình không có được.
Bài học đầu tiên mà truyện "Con cáo và chùm nho" mang lại là sự trung thực với bản thân. Con cáo đã không dám đối mặt với sự thật rằng nó không đủ khả năng để đạt được mục tiêu. Thay vào đó, nó chọn cách quy kết lỗi cho "đối tượng" mà nó mong muốn. Đây là một hiện tượng tâm lý rất phổ biến ở con người. Khi không đạt được điều mình mong ước, ta thường có xu hướng tìm cách biện minh, đổ lỗi cho hoàn cảnh, cho người khác, hoặc thậm chí hạ thấp giá trị của thứ ta không có được. Thay vì suy ngẫm về những yếu tố khách quan (giàn nho quá cao) và chủ quan (khả năng nhảy của mình), cáo chọn cách phủ nhận giá trị của chùm nho. Điều này giống như việc một người không đỗ vào trường đại học mơ ước liền nói rằng trường đó "quá áp lực, tốn kém" hay một người bị từ chối tình cảm thì quay sang chê bai người kia "chảnh chọe, không xứng đáng". Lối suy nghĩ "chùm nho xanh" này, dù có thể xoa dịu nỗi đau tạm thời, lại là một rào cản lớn cho sự phát triển cá nhân.
Bài học thứ hai đến từ việc nhìn nhận đúng đắn về khả năng và giới hạn của bản thân. Con cáo quá tự tin vào khả năng của mình ("Không có việc gì có thể làm khó ta được") mà không đánh giá đúng thực tế. Trong cuộc sống, không phải mọi mục tiêu đều có thể đạt được bằng ý chí đơn thuần. Việc hiểu rõ điểm mạnh, điểm yếu, cũng như những yếu tố ngoại cảnh tác động là vô cùng quan trọng. Nếu con cáo đủ khôn ngoan, nó có thể nhận ra rằng có thể nó không nhảy tới được, nhưng có thể trèo lên cây, hoặc tìm một cách tiếp cận khác. Thay vào đó, nó dùng hết sức lực cho một phương pháp không hiệu quả và từ bỏ khi thất bại, rồi còn đổ lỗi cho "chùm nho xanh".
Cuối cùng, câu chuyện còn là lời cảnh tỉnh về sự kiêu ngạo và tâm lý đổ lỗi. Sự tự mãn của con cáo đã khiến nó không thể nhìn nhận một cách khách quan về tình huống. Khi thất bại, thay vì rút kinh nghiệm để hoàn thiện bản thân, nó lại chọn cách "bảo vệ cái tôi" bằng lời nói dối. Lối tư duy này về lâu dài sẽ khiến con người trở nên hẹp hòi, thiếu cầu tiến, và luôn cảm thấy mình là nạn nhân của hoàn cảnh. Nó ngăn cản ta học hỏi từ sai lầm, cải thiện bản thân và đạt được những thành công thực sự.
Truyện "Con cáo và chùm nho" dạy chúng ta rằng, cuộc sống không phải lúc nào cũng trải đầy hoa hồng. Sẽ có những "chùm nho" mà ta không thể với tới. Quan trọng là cách chúng ta đối diện với điều đó. Thay vì phán xét "nho xanh", hãy nhìn nhận đúng đắn về nỗ lực của mình, đánh giá khách quan về mục tiêu, và nếu cần, hãy tìm kiếm những con đường khác, hoặc chấp nhận buông bỏ một cách khôn ngoan, không hề hối tiếc hay oán giận. Sự trung thực với bản thân và thái độ cầu thị sẽ là chìa khóa để chúng ta trưởng thành và đạt được những "chùm nho" xứng đáng hơn trong tương lai.
Bài học từ câu chuyện này là sức mạnh của ý chí và sự kiên trì trong nghịch cảnh. Dù trong hoàn cảnh khó khăn đến đâu, chỉ cần chúng ta giữ vững niềm tin, không ngừng nỗ lực tìm kiếm giải pháp và biến những trở ngại thành bệ phóng, chúng ta đều có thể tìm thấy con đường để vượt qua và đi đến thành công. Câu chuyện con lừa là minh chứng sống động cho việc "khi khó khăn nhất, đừng buông xuôi mà hãy tìm cách để bước lên".
- Bác nông dân: Hành động và suy nghĩ của bác thiên về sự thực tế, đôi khi là bi quan và thiếu niềm tin vào khả năng vượt khó. Bác tập trung vào việc "lấp giếng" và coi đó là giải pháp duy nhất, mà không dành đủ thời gian và nỗ lực để suy nghĩ về một giải pháp cứu lừa. Khi tình huống vượt quá dự đoán, bác chỉ còn biết kinh ngạc.
- Con lừa: Ngược lại, dù ở trong hoàn cảnh vô cùng khó khăn, con lừa lại thể hiện ý chí sinh tồn mạnh mẽ, sự thông minh, khả năng ứng phó linh hoạt và tinh thần không bao giờ bỏ cuộc. Lừa không chỉ phản ứng mà còn chủ động tìm ra cách để biến nguy hiểm thành cơ hội (biến lớp đất đổ xuống thành bệ phóng để leo lên).