Vũ Minh Tâm
Giới thiệu về bản thân
a.Việc sử dụng vũ khí không có sự kiểm soát chặt chẽ của pháp luật dễ dẫn đến các vụ xung đột, trả thù cá nhân hoặc bạo lực cộng đồng. Người không có chuyên môn dễ gây ra tai nạn do sử dụng vũ khí sai cách hoặc để vũ khí lọt vào tay trẻ em, tội phạm.
b.Pháo và thuốc nổ là những chất nhạy cảm với nhiệt độ, ma sát và áp suất. Trong môi trường gia đình (thường có bếp lửa, thiết bị điện), chỉ cần một sơ suất nhỏ cũng có thể gây nổ lớn.
c.Nếu sử dụng hóa chất không rõ nguồn gốc, hóa chất công nghiệp hoặc sử dụng quá liều lượng cho phép, chúng sẽ tích tụ trong thực phẩm.
a .Về phía anh A: Anh A đã có ý thức rất tốt về việc bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của bản thân. Việc anh nhận ra thỏa thuận miệng không đủ tính pháp lý và mong muốn lập hợp đồng lao động bằng văn bản là hoàn toàn đúng đắn và cần thiết.
Về phía ông H: Ông H đã tạo điều kiện việc làm cho anh A với mức lương và thời gian làm việc cụ thể. Tuy nhiên, việc chỉ thỏa thuận miệng mà không có hợp đồng văn bản là chưa thực hiện đúng quy định của pháp luật lao động (đặc biệt khi công việc có thời hạn đến 6 tháng), dễ dẫn đến tranh chấp sau này.
b.Thông tin các bên: Tên, địa chỉ của ông H (chủ xưởng) và anh A.
Công việc và địa điểm: Ghi rõ công việc là phân loại, đóng gói bánh kẹo tại xưởng của ông H. Thời hạn hợp đồng: Ghi rõ là 06 tháng (kèm điều khoản gia hạn nếu làm tốt). Mức lương và hình thức thanh toán: Ghi rõ lương đồng/giờ; hình thức trả lương (theo ngày, tuần hay tháng) và thời hạn trả lương cụ thể.
Thời giờ làm việc: giờ/ngày. An toàn, vệ sinh lao động: Các điều kiện đảm bảo an toàn trong quá trình làm việc tại xưởng. Bảo hiểm và các quyền lợi khác: Dù là làm thêm, cũng cần làm rõ các quyền lợi về nghỉ ngơi hoặc hỗ trợ khác (nếu có). Cam kết của các bên: Trách nhiệm của anh A khi làm việc và trách nhiệm trả lương đúng hạn của ông H.
a.Đối với anh A: Hành vi của anh A là vi phạm pháp luật nghiêm trọng. Việc mượn rượu để giải tỏa áp lực rồi đánh đập vợ (đặc biệt là khi vợ mới sinh con) là hành vi bạo lực gia đình, xâm phạm đến thân thể và sức khỏe của người khác. Anh A đã vi phạm Luật Phòng, chống bạo lực gia đình.
b.Can ngăn ngay lập tức: Khi thấy anh A say rượu và có ý định đánh vợ, em sẽ đứng ra bảo vệ chị M, đưa chị và em bé đến nơi an toàn.
c.Tuyên truyền, giáo dục: Nâng cao nhận thức về Luật Phòng, chống bạo lực gia đình và bình đẳng giới cho mọi thành viên.
Kỹ năng kiểm soát cảm xúc: Học cách lắng nghe, chia sẻ và giải quyết mâu thuẫn bằng lời nói thay vì dùng bạo lực.
Xây dựng cộng đồng an toàn: Phát huy vai trò của các tổ hòa giải tại địa phương, các đường dây nóng hỗ trợ nạn nhân.
Xử lý nghiêm minh: Các cơ quan chức năng cần xử phạt nghiêm các hành vi bạo lực để răn đe.
Sự can thiệp của người thân: Thành viên trong gia đình không nên bao che, im lặng mà cần chủ động can thiệp khi có dấu hiệu bạo lực.
Trong dòng chảy của văn học hiện thực phê phán Việt Nam giai đoạn 1930-1945, Thạch Lam nổi lên như một tiếng nói nhẹ nhàng nhưng sâu sắc. Không đi sâu vào những xung đột gay gắt hay bóc trần sự tàn bạo của xã hội, văn ông thấm đẫm tình người và nỗi niềm trăn trở về nhân cách con người trước những biến đổi của hoàn cảnh. Truyện ngắn "Trở về" là một minh chứng tiêu biểu, đặc biệt là đoạn trích khắc họa khoảnh khắc Tâm – người con trai thành đạt – đối diện với người mẹ tần tảo nơi quê nghèo sau sáu năm xa cách. Đoạn trích không chỉ tái hiện cảnh tượng sum họp đầy éo le mà còn phơi bày sự tha hóa về tâm hồn của nhân vật chính. Trước hết, đoạn trích gây ấn tượng bởi khung cảnh ngôi nhà cũ kĩ, vắng lặng, qua đó làm nổi bật sự đối lập giữa cuộc sống của hai mẹ con. Thạch Lam miêu tả: "Cái nhà cũ vẫn như trước, không thay đổi, chỉ có sụp thấp hơn một chút và mái gianh xơ xác hơn". Hình ảnh này không chỉ gợi lên sự nghèo khó, thiếu thốn mà còn là biểu tượng cho sự hy sinh âm thầm của người mẹ suốt sáu năm dài con trai đi biệt xứ. Sự "xơ xác", "sụp thấp" ấy cũng chính là sự già nua, yếu ớt của người mẹ đang ngày ngày mong ngóng tin con. Bối cảnh không gian yên lặng, không bóng người càng nhấn mạnh sự cô đơn, hiu quạnh của người mẹ già trong căn nhà kỷ niệm. Đỉnh điểm của sự éo le và cũng là nơi bộc lộ rõ nhất tâm địa nhân vật Tâm nằm ở âm thanh và hình ảnh người mẹ xuất hiện. Tâm nghe thấy "tiếng guốc đi... thong thả và chậm hơn trước". Âm thanh quen thuộc ấy gắn liền với tuổi thơ của chàng, nhưng giờ đây nó chậm chạp hơn, báo hiệu sự lão hóa của người mẹ. Hình ảnh bà cụ "mặc cái bộ áo cũ kỹ như mấy năm về trước" tương phản gay gắt với sự hào nhoáng, thành đạt mà Tâm đang có ở thành phố. Tuy nhiên, tình yêu thương của người mẹ vẫn vẹn nguyên, "bà cụ ứa nước mắt" khi nhận ra con. Câu hỏi của bà: "Con đã về đấy ư?" chứa đựng bao nỗi niềm vui sướng, nghẹn ngào nhưng cũng pha lẫn chút ngỡ ngàng, vì sau sáu năm, đứa con trai mới chịu trở về. Trái ngược với nỗi lòng chan chứa ấy của người mẹ là sự lạnh lùng, xa cách đến đáng sợ của Tâm. Câu nói của anh: "Vâng, chính tôi đây, bà vẫn được mạnh khỏe đấy chứ?" thật ngắn ngủi và vô hồn. Thạch Lam đã tinh tế khi miêu tả: "Câu nói như khó khăn mới ra khỏi miệng được". Sự khó khăn ấy cho thấy một khoảng cách vô hình nhưng vô cùng lớn giữa con trai và mẹ. Tâm không còn cảm nhận được sự ấm áp của gia đình, thay vào đó là sự gượng gạo, khách sáo. Sự thờ ơ của Tâm đối với người mẹ tần tảo nuôi nấng mình, cùng việc che giấu vợ con và bỏ mặc những bức thư, đã phơi bày sự ích kỷ, vô ơn và tha hóa về đạo đức của một người con khi chạy theo danh vọng, tiền bạc. Tóm lại, thông qua đoạn trích trong truyện ngắn "Trở về", Thạch Lam đã xây dựng thành công sự đối lập gay gắt giữa tình mẫu tử thiêng liêng và sự vô tình của đứa con bất hiếu. Bằng ngôn ngữ tinh tế, giàu cảm xúc và nghệ thuật khắc họa tâm lý nhân vật đặc sắc, tác giả không chỉ lên án sự tha hóa của con người trước đồng tiền mà còn gửi gắm bài học sâu sắc về đạo làm con. Đoạn trích để lại trong lòng người đọc nỗi ám ảnh về những giá trị đạo đức truyền thống đang bị xói mòn trong xã hội hiện đại.
Trong dòng chảy của văn học hiện thực phê phán Việt Nam giai đoạn 1930-1945, Thạch Lam nổi lên như một tiếng nói nhẹ nhàng nhưng sâu sắc. Không đi sâu vào những xung đột gay gắt hay bóc trần sự tàn bạo của xã hội, văn ông thấm đẫm tình người và nỗi niềm trăn trở về nhân cách con người trước những biến đổi của hoàn cảnh. Truyện ngắn "Trở về" là một minh chứng tiêu biểu, đặc biệt là đoạn trích khắc họa khoảnh khắc Tâm – người con trai thành đạt – đối diện với người mẹ tần tảo nơi quê nghèo sau sáu năm xa cách. Đoạn trích không chỉ tái hiện cảnh tượng sum họp đầy éo le mà còn phơi bày sự tha hóa về tâm hồn của nhân vật chính. Trước hết, đoạn trích gây ấn tượng bởi khung cảnh ngôi nhà cũ kĩ, vắng lặng, qua đó làm nổi bật sự đối lập giữa cuộc sống của hai mẹ con. Thạch Lam miêu tả: "Cái nhà cũ vẫn như trước, không thay đổi, chỉ có sụp thấp hơn một chút và mái gianh xơ xác hơn". Hình ảnh này không chỉ gợi lên sự nghèo khó, thiếu thốn mà còn là biểu tượng cho sự hy sinh âm thầm của người mẹ suốt sáu năm dài con trai đi biệt xứ. Sự "xơ xác", "sụp thấp" ấy cũng chính là sự già nua, yếu ớt của người mẹ đang ngày ngày mong ngóng tin con. Bối cảnh không gian yên lặng, không bóng người càng nhấn mạnh sự cô đơn, hiu quạnh của người mẹ già trong căn nhà kỷ niệm. Đỉnh điểm của sự éo le và cũng là nơi bộc lộ rõ nhất tâm địa nhân vật Tâm nằm ở âm thanh và hình ảnh người mẹ xuất hiện. Tâm nghe thấy "tiếng guốc đi... thong thả và chậm hơn trước". Âm thanh quen thuộc ấy gắn liền với tuổi thơ của chàng, nhưng giờ đây nó chậm chạp hơn, báo hiệu sự lão hóa của người mẹ. Hình ảnh bà cụ "mặc cái bộ áo cũ kỹ như mấy năm về trước" tương phản gay gắt với sự hào nhoáng, thành đạt mà Tâm đang có ở thành phố. Tuy nhiên, tình yêu thương của người mẹ vẫn vẹn nguyên, "bà cụ ứa nước mắt" khi nhận ra con. Câu hỏi của bà: "Con đã về đấy ư?" chứa đựng bao nỗi niềm vui sướng, nghẹn ngào nhưng cũng pha lẫn chút ngỡ ngàng, vì sau sáu năm, đứa con trai mới chịu trở về. Trái ngược với nỗi lòng chan chứa ấy của người mẹ là sự lạnh lùng, xa cách đến đáng sợ của Tâm. Câu nói của anh: "Vâng, chính tôi đây, bà vẫn được mạnh khỏe đấy chứ?" thật ngắn ngủi và vô hồn. Thạch Lam đã tinh tế khi miêu tả: "Câu nói như khó khăn mới ra khỏi miệng được". Sự khó khăn ấy cho thấy một khoảng cách vô hình nhưng vô cùng lớn giữa con trai và mẹ. Tâm không còn cảm nhận được sự ấm áp của gia đình, thay vào đó là sự gượng gạo, khách sáo. Sự thờ ơ của Tâm đối với người mẹ tần tảo nuôi nấng mình, cùng việc che giấu vợ con và bỏ mặc những bức thư, đã phơi bày sự ích kỷ, vô ơn và tha hóa về đạo đức của một người con khi chạy theo danh vọng, tiền bạc. Tóm lại, thông qua đoạn trích trong truyện ngắn "Trở về", Thạch Lam đã xây dựng thành công sự đối lập gay gắt giữa tình mẫu tử thiêng liêng và sự vô tình của đứa con bất hiếu. Bằng ngôn ngữ tinh tế, giàu cảm xúc và nghệ thuật khắc họa tâm lý nhân vật đặc sắc, tác giả không chỉ lên án sự tha hóa của con người trước đồng tiền mà còn gửi gắm bài học sâu sắc về đạo làm con. Đoạn trích để lại trong lòng người đọc nỗi ám ảnh về những giá trị đạo đức truyền thống đang bị xói mòn trong xã hội hiện đại.