Nguyễn Phương Nga
Giới thiệu về bản thân
bài làm:
Trong dòng văn học hiện đại Việt Nam, Thạch Lam được xem là cây bút giàu chất trữ tình, luôn hướng ngòi bút vào những rung động tinh tế của đời sống nội tâm. Đoạn trích trong truyện ngắn “Trở về” đã khắc họa sâu sắc bi kịch tinh thần của con người khi đánh mất sợi dây gắn bó thiêng liêng với quê hương và gia đình, đồng thời thể hiện tấm lòng nhân hậu của nhà văn trước số phận những người mẹ già cô đơn.
Cuộc trở về của Tâm không phải là sự trở về của tình cảm mà chỉ là một sự ghé qua vội vã. Khung cảnh ngôi nhà cũ hiện lên với “mái gianh xơ xác”, “sụp thấp hơn một chút” gợi cảm giác tiêu điều, tàn tạ, như chính sự mòn mỏi chờ đợi của người mẹ già. Không gian ấy dường như thấm đẫm nỗi buồn và sự lặng lẽ. Khi mẹ xuất hiện với “tiếng guốc thong thả và chậm hơn trước”, người đọc cảm nhận rõ dấu ấn của thời gian hằn lên dáng hình bà. Chi tiết bà “ứa nước mắt” khi nhận ra con cho thấy tình mẫu tử vẫn vẹn nguyên, dù bao năm xa cách.
Trái ngược với tình cảm sâu nặng của mẹ là thái độ lạnh nhạt, dửng dưng của Tâm. Những câu nói của anh “khó khăn mới ra khỏi miệng”, những cái “nhún vai”, những lời đáp cụt ngủn, qua loa đã bộc lộ sự xa cách trong tâm hồn. Tâm không còn thuộc về không gian này nữa; anh coi đời sống thôn quê “không có liên lạc gì” với cuộc sống “chắc chắn, giàu sang” của mình nơi thành thị. Sự thay đổi ấy không chỉ là khoảng cách địa lí mà là sự rạn nứt trong tình cảm. Ngay cả khi mẹ ân cần hỏi han, lo lắng về bệnh tật của con, Tâm vẫn thờ ơ, tìm cách lảng sang chuyện khác. Sự vô tâm ấy khiến cuộc trò chuyện trở nên nhạt nhẽo, trống rỗng.
Hành động đưa tiền cho mẹ là chi tiết giàu ý nghĩa tố cáo. Tâm “hơi kiêu ngạo” khi lấy bốn tờ giấy bạc đưa cho mẹ trước mặt Trinh. Đồng tiền ở đây trở thành phương tiện thay thế cho tình cảm, là cách anh tự cho rằng mình đã làm tròn bổn phận. Nhưng sự “run run” và “rơm rớm nước mắt” của bà cụ cho thấy bà không cần tiền, mà cần sự quan tâm, cần con ở lại dùng bữa cơm, cần một chút sum vầy. Khoảnh khắc Tâm “làm như không thấy gì, vội vàng bước ra” đã đẩy bi kịch lên cao: người mẹ vẫn đứng đó với tấm lòng yêu thương vô điều kiện, còn người con thì quay lưng lại với cội nguồn.
Qua đoạn trích, Thạch Lam đã thể hiện tài năng phân tích tâm lí tinh tế. Ông không dùng những lời kết án gay gắt, mà để nhân vật tự bộc lộ qua cử chỉ, lời nói, qua sự đối lập giữa hai thế giới: một bên là quê nhà nghèo khó nhưng đậm tình nghĩa, một bên là thành thị giàu sang nhưng lạnh lẽo. Từ đó, nhà văn gửi gắm nỗi xót xa trước sự đổi thay của con người khi bị cuốn vào vòng xoáy vật chất, đồng thời ngợi ca tình mẫu tử bền bỉ, hi sinh.
“Trở về” vì thế không chỉ là câu chuyện của riêng Tâm, mà còn là lời nhắc nhở mỗi người về trách nhiệm với gia đình và nguồn cội. Bởi khi đánh mất tình thân, con người dù thành đạt đến đâu cũng trở nên trống rỗng trong tâm hồn.
câu 1: bài thơ trên được viết theo thể thơ tự do
câu 2: người bộc lộ cảm xúc trong bài thơ là nhân vật tôi, cuộc gặp gỡ giữa nhân vật tôi và người mẹ đồng chiêm
câu 3:biện pháp tu tù là:nhân hóa.tác dụng:giúp chúng ta hình dung được căn nhà nhỏ bé của mẹ dù thiếu thốn, chật hẹp nhưng tình cảm, hơi ấm mà người lính nhận được từ người mẹ ấy thì không có thứ chăn đệm nào có thể sánh bằng.
câu 4: ổ rơm xuất hiện trong bài thơ đã làm cho chúng ta cảm thấy tình cảm chân thành, lớn lao của người mẹ dành cho “người con xa lạ” , tình cảm ấy đã xóa nhòa đi sự chật hẹp, thiếu thốn tiện nghi của căn nhà nhỏ bé
câu 5: cảm hứng chủ đạo của bài thơ:là cảm hứng về tình người ấm áp nghĩa tình sâu nặng giữa con người với con người trong những hoàn cảnh khó khăn gian khổ
câu 6:
Sau khi đọc bài thơ “Hơi ấm tổ rơm” của Nguyễn Duy, em cảm thấy vô cùng xúc động trước tình người ấm áp trong những năm tháng chiến tranh gian khổ. Hình ảnh tổ rơm giản dị nhưng chứa đựng biết bao yêu thương và sự chở che của người dân quê dành cho người lính. Giữa cái lạnh của đêm đông, hơi ấm ấy không chỉ sưởi ấm thân thể mà còn sưởi ấm cả tâm hồn. Em càng thêm trân trọng nghĩa tình quân dân sâu nặng và vẻ đẹp mộc mạc của con người Việt Nam. Bài thơ giúp em hiểu rằng trong bất cứ hoàn cảnh nào, tình người vẫn luôn là điều quý giá nhất.