Đào Anh Minh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Đào Anh Minh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Được luôn! Tao viết liền thành một bài văn hoàn chỉnh từ đầu đến cuối cho mày dễ "copy-paste" hoặc chép tay nhé. Bài này tao viết tập trung vào nhân vật Lão Hạc vì nhân vật này rất dễ lấy cảm xúc của người chấm.


BÀI VĂN PHÂN TÍCH NHÂN VẬT LÃO HẠC

Trong nền văn học hiện thực Việt Nam trước Cách mạng tháng Tám, Nam Cao nổi lên như một cây bút nhân đạo sâu sắc, luôn đau đáu với số phận người nông dân. Truyện ngắn “Lão Hạc” là một trong những tác phẩm tiêu biểu nhất của ông, nơi nhân vật Lão Hạc hiện lên với số phận bi kịch nhưng lại ngời sáng phẩm giá cao quý.

Lão Hạc là một lão nông nghèo khổ, cô độc và đáng thương. Vợ mất sớm, đứa con trai duy nhất vì không có tiền cưới vợ nên phẫn chí đi phu đồn điền cao su, để lão sống thui thủi một mình cùng con chó tên là cậu Vàng. Tuổi già, sức yếu, lại trải qua trận ốm kéo dài khiến lão rơi vào cảnh túng quẫn. Dù hoàn cảnh khắc nghiệt, tình yêu thương của lão dành cho con trai vẫn vô cùng lớn lao. Lão chắt chọc từng đồng, thà nhịn ăn nhịn mặc chứ nhất quyết không động vào mảnh vườn vốn là tài sản để dành cho con.

Vẻ đẹp tâm hồn của Lão Hạc còn được thể hiện qua tình cảm dành cho cậu Vàng. Lão coi nó như một người thân, trò chuyện, chăm sóc và gọi bằng cái tên thân mật là “cậu”. Chính vì thế, khi buộc phải bán con chó vì không còn sức nuôi, lão đã vô cùng đau đớn. Nam Cao đã miêu tả rất thực cái giây phút lão khóc vì ân hận: “Mặt lão đột nhiên co rúm lại. Những vết nhăn xô lại với nhau, ép cho nước mắt chảy ra… Lão hu hu khóc”. Tiếng khóc ấy không chỉ là thương một con vật, mà là tiếng khóc của một lương tâm trong sạch đang tự giày vò vì thấy mình như kẻ phản bội.

Đặc biệt, lòng tự trọng của Lão Hạc chính là điểm sáng rực rỡ nhất. Dù đói khát, lão kiên quyết từ chối mọi sự giúp đỡ của ông Giáo vì không muốn làm phiền ai. Cuối cùng, lão chọn cái chết bằng bả chó để bảo toàn số tiền và mảnh vườn cho con. Cái chết ấy thật dữ dội, đau đớn nhưng lại là minh chứng cho một nhân cách cao khiết: lão thà chết để giữ vững phẩm giá hơn là sống mòn trong sự tha hóa.

Tóm lại, qua nhân vật Lão Hạc, nhà văn Nam Cao đã thể hiện cái nhìn đầy trân trọng đối với người nông dân. Lão Hạc chính là biểu tượng cho sự hy sinh thầm lặng và lòng tự trọng bất diệt của con người ngay cả trong hoàn cảnh khốn cùng nhất. Nhân vật đã để lại trong lòng độc giả niềm thương cảm sâu sắc và bài học vô giá về tình người.

Không một loại thức ăn nào có thể cung cấp đủ các chất cần thiết cho cơ thể. Tuy nhiên chỉ cần thiếu một loại chất cần thiết cũng đủ gây ra những hậu quả cho cơ thể (suy giảm miễn dịch, bệnh,...). Vậy nên cần phối hợp nhiều nguồn thức ăn để có sức khoẻ tốt, đồng thời thay đổi món thường xuyên để tránh nhàm chán. 

a) Nguyên nhân khách quan được cho là do thời tiết - nắng nóng liên tục với nhiệt độ có nơi lên tới 43 độ C ở khu vực ven biển miền Trung trong suốt 12 ngày cuối tháng 6. Nhiệt độ cao kết hợp với độ ẩm dưới 30% khiến cho các cánh rừng dễ dàng bắt lửa và một khi đã xảy ra cháy thì rất khó dập tắt.
b) Nguyên nhân dẫn tới cháy rừng:

- Do hoạt động của con người (chặt gỗ, đốn củi, đốt rừng làm rẫy, khai mỏ, ném tàn lửa,...)

- Do biến đổi khí hậu.

- Do nền nhiệt của các khu rừng ngày càng cao. 

c) Biện pháp hạn chế cháy rừng:

- Nâng cao ý thức người dân. 

- Địa phương chủ động trong công tác phòng chống cháy rừng. 

- Tăng cường kiểm tra bảo vệ rừng. 

 a. Kim nam châm đặt trong từ trường thì có định hướng theo đường sức của từ trường (hướng đi ra cực Bắc và đi vào cực Nam).

kim nam châm olm 

bTheo quy ước, các đường sức từ có chiều đi ra từ cực Bắc, đi vào cực Nam, do đó các cực của nam châm được xác định như sau:

đường sức từ olm 

Trong bản hòa tấu của cuộc đời, nếu thiếu tình bạn, âm thanh sẽ trở nên khô khốc như một bản nhạc chỉ có nhịp mà không có giai điệu . Bởi vậy, có thể khẳng định rằng: cuộc sống không thể thiếu vắng tình bạn.

Trước tiên chúng ta cần hiểu rằng tình bạn là mối quan hệ gắn bó giữa những người có sự đồng cảm, thấu hiểu và sẻ chia. Đó không chỉ là những giờ ra chơi ríu rít tiếng cười, mà còn là cái nắm tay khi ta buồn bã, là lời nhắc nhở chân thành khi ta sai lầm. Một người bạn tốt giống như chiếc gương trong trẻo, giúp ta nhìn rõ chính mình và hoàn thiện bản thân từng ngày.

Trong cuộc sống, tình bạn mang ý nghĩa vô cùng quan trọng. Trước hết, bạn bè giúp ta vượt qua khó khăn. Khi vấp ngã, có bạn ở bên động viên, ta sẽ có thêm sức mạnh để đứng dậy. Bên cạnh đó, tình bạn còn giúp con người trưởng thành hơn. Qua những lần chia sẻ, tranh luận hay hợp tác, ta học được cách lắng nghe, tôn trọng và yêu thương. Không có bạn bè, con người dễ rơi vào cô đơn, buồn tẻ. Một khu vườn dù rộng lớn nhưng không có sắc hoa cũng chỉ là khoảng đất trống; cuộc sống thiếu tình bạn cũng vậy, thiếu đi hơi ấm và niềm vui.Từ đó có thể thấy tình bạn đóng góp rất nhiều lợi ích cho đời sống xã hội của con người.

Thứ gì cũng có hai mặt của nó đương nhiên tình bạn cũng vậy ,Việc kết giao thiếu chọn lọc về bạn bè có thể gây cho chúng ta rất nhiều tác hại về cả thể chất lẫn tinh thần như bạo lực ngôn ngữ bạo lục học đường ,... Ví dụ như những bạn thân lớp 11 vì có mâu thuẫn cá nhân nên đã hẹn nhau ra cây xăng và đánh nhau . Việc này đã khiến một cậu bé lớp 11 ra đi mãi mãi .Vậy tình bạn đẹp khi nào ? Tình bạn đẹp khi chúng ta có thể kết với những người bạn tốt có chuẩn mực đạo đức. Khi chúng ta có bạn thân hay là một tình bạn đẹp đều là những người rất hạnh phúc và luôn được bạn bè quan tâm và là chỗ dựa tinh thần chỉ sau bố mẹ .Thực tế cho thấy, những người có tình bạn đẹp thường sống tích cực và hạnh phúc hơn. Tình bạn chân thành không dựa trên lợi ích hay toan tính, mà được xây dựng từ sự tin tưởng và chân thật. Tuy nhiên, để có được tình bạn bền lâu, mỗi người cần biết cho đi, biết cảm thông và không ích kỉ. Tình bạn không tự nhiên mà có; nó được nuôi dưỡng bằng sự quan tâm mỗi ngày.

Tóm lại, tình bạn là một phần không thể thiếu trong hành trình làm người. Nó làm cho cuộc sống trở nên ấm áp, ý nghĩa và tràn đầy sắc màu. Vì thế, mỗi chúng ta hãy biết trân trọng những người bạn bên cạnh mình, để cuộc đời không chỉ là những bước đi đơn độc mà là hành trình có tiếng cười song hành.

Trong cuộc sống, sẽ có lúc ta rơi vào “chiếc giếng” của khó khăn, thất bại hay tuyệt vọng. Nếu chỉ kêu than và chờ người khác cứu giúp, ta có thể bị vùi lấp như lớp đất kia. Nhưng nếu biết bình tĩnh, mạnh mẽ và tìm cách biến trở ngại thành cơ hội, ta sẽ tự tạo cho mình con đường đi lên. Mỗi khó khăn giống như một xẻng đất, có thể chôn vùi ta hoặc trở thành bậc thang để ta bước cao hơn. Vì vậy, điều quan trọng không phải là hoàn cảnh khắc nghiệt đến đâu, mà là thái độ của ta trước hoàn cảnh ấy. Chỉ cần không bỏ cuộc, ta vẫn có thể bước ra ánh sáng bằng chính ý chí của mình.

Sự khác biệt trong hành động và suy nghĩ của bác nông dân với con lừa:

  • Bác nông dân:
    Khi lừa rơi xuống giếng, ông suy nghĩ theo hướng thực dụng và có phần bi quan. Ông cho rằng lừa đã già, không còn nhiều giá trị, cứu lên cũng không ích lợi. Vì thế, ông quyết định lấp giếng thay vì tìm cách cứu lừa. Hành động ấy thể hiện sự từ bỏ và chấp nhận mất mát
  • Con lừa:
    Ban đầu nó kêu la đau đớn, nhưng rồi nhanh chóng hiểu tình thế. Thay vì tuyệt vọng, nó chọn cách thích nghi. Mỗi xẻng đất đổ xuống, nó lắc cho đất rơi và bước lên cao hơn. Đất vốn để chôn vùi nó lại trở thành “bậc thang” giúp nó thoát thân.

Nếu bác nông dân đại diện cho sự buông xuôi thì con lừa là biểu tượng của ý chí và tinh thần vượt khó. Một bên đóng lại hy vọng, bên kia tự mở ra con đường sống cho mình.

Câu 1 Nhân vật heo trong truyện hiện lên với vẻ ngoài có phần lặng lẽ nhưng lại chứa đựng giá trị sâu sắc. Khi gà và chó tranh nhau kể công, heo không vội vàng lên tiếng mà vẫn bình thản tiếp tục ăn. Thái độ ấy cho thấy heo không thích khoe khoang hay tranh hơn thua. Chỉ khi bị gà chê bai, coi thường, heo mới tức giận và hỏi lại: “Thịt của ta để làm gì mi có biết không?”. Câu hỏi ấy vừa thể hiện sự tự trọng, vừa khẳng định heo ý thức rõ giá trị của bản thân. Heo không làm những việc ồn ào như gáy sáng hay giữ nhà, nhưng sự đóng góp của nó lại thiết thực và quan trọng trong đời sống con người. Qua nhân vật heo, tác giả gửi gắm thông điệp: giá trị của mỗi cá nhân không nằm ở sự phô trương mà ở công dụng thật sự của họ.


Câu 2.

Em hoàn toàn tán thành quan điểm: “Khen ngợi người khác không làm mình kém đi.” Khen ngợi là sự ghi nhận thành quả và nỗ lực của người khác. Khi ta biết trân trọng cái tốt của người xung quanh, điều đó cho thấy ta có tấm lòng rộng mở và tinh thần tích cực. Lời khen đúng lúc có thể tiếp thêm động lực, giúp người khác tự tin hơn và cố gắng hơn. Đồng thời, việc khen ngợi không hề làm giảm giá trị của bản thân, trái lại còn khiến ta được yêu quý và tôn trọng hơn. Một tập thể biết ghi nhận nhau sẽ ngày càng đoàn kết và phát triển. Vì thế, khen ngợi người khác chính là cách lan tỏa điều tốt đẹp trong cuộc sống.

Câu 1.
Nhân vật chính trong truyện thuộc kiểu nhân vật loài vật được nhân hoá (đặc trưng của truyện ngụ ngôn). Các con vật biết nói chuyện, tranh luận như con người.

Câu 2.
Sự kiện chính trong truyện là cuộc đối thoại giữa gà, chó và heo về việc ai có ích cho chủ, qua đó gà nhận ra mình chưa hiểu đầy đủ về giá trị của heo.

Câu 3.
Đặc điểm của truyện ngụ ngôn thể hiện trong văn bản:

  • Nhân vật là loài vật nhưng mang đặc điểm, suy nghĩ của con người.
  • Câu chuyện ngắn gọn, có tình huống rõ ràng.
  • Thông qua câu chuyện để gửi gắm bài học đạo đức sâu sắc.

Câu 4.

  • Chủ đề: Mỗi người đều có giá trị riêng, cần khiêm tốn và biết trân trọng sự đóng góp của người khác.
  • Căn cứ: Cuộc tranh luận giữa các con vật và sự nhận ra của gà rằng heo cũng có ích, cùng lời kết nhấn mạnh mọi vật nuôi đều hữu ích nếu được sử dụng đúng mục đích.

Câu 5. Viết đoạn văn (6–8 câu):

Qua câu chuyện, em hiểu rằng trong cuộc sống, ai cũng có vai trò và giá trị riêng. Không nên vì thấy mình làm được việc này mà coi thường người khác. Mỗi người đóng góp theo một cách khác nhau, có khi âm thầm nhưng vẫn rất quan trọng. Nếu thiếu đi một mắt xích nhỏ, cả tập thể có thể bị ảnh hưởng. Vì vậy, chúng ta cần sống khiêm tốn, biết lắng nghe và tôn trọng người xung quanh. Khi biết trân trọng sự đóng góp của người khác, chúng ta sẽ xây dựng được những mối quan hệ tốt đẹp và bền vững hơn.