Trần Ngọc Anh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Trần Ngọc Anh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

câu 1

Nhân vật chủ nhà trong câu chuyện "Cháy nhà" (truyện ngụ ngôn) hiện lên là một người thiếu chính kiến, thụ động và hành xử vô cùng máy móc. Khi nhà bị cháy, thay vì chủ động chữa cháy, ông ta lại đi hỏi xin lời khuyên của người khác. Trước sự hỗn loạn, ông nghe theo lời khuyên của người thứ nhất mang đồ đạc quý ra trước, người thứ hai lại bảo mang đồ nặng ra trước, khiến ông loay hoay, lúng túng, không biết nghe ai và cuối cùng không cứu được gì. Nhân vật này đại diện cho kiểu người không có tư duy độc lập, dễ bị dao động bởi các ý kiến trái chiều, dẫn đến hành động thiếu nhất quán. Sự châm biếm sâu sắc nằm ở chỗ: sự "lắng nghe" vô điều kiện trong tình huống khẩn cấp đã trở thành sự dại dột, khiến hậu quả nghiêm trọng hơn. Qua nhân vật, tác giả ngụ ngôn phê phán những kẻ thiếu quyết đoán, thụ động và nhấn mạnh tầm quan trọng của việc chủ động, có chính kiến trong cuộc sống.

câu 2

Trong cuộc sống, việc lắng nghe lời khuyên từ người khác là cần thiết để hoàn thiện bản thân. Tuy nhiên, có ý kiến cho rằng: "Trong mọi hoàn cảnh, con người cần phải lắng nghe và làm theo tất cả lời khuyên của người khác.". Theo tôi, đây là một quan điểm phiến diện và hoàn toàn sai lầm. Lắng nghe không đồng nghĩa với việc làm theo tất cả. Lời khuyên là góc nhìn chủ quan của người khác dựa trên trải nghiệm và tư duy của họ, chưa chắc đã phù hợp với hoàn cảnh, mục tiêu hay giá trị cốt lõi của bản thân ta. Nếu "làm theo tất cả", chúng ta sẽ trở thành kẻ "đẽo cày giữa đường", sống một cuộc đời sao chép và dễ dàng đánh mất chính mình. Hơn nữa, không phải lời khuyên nào cũng tốt. Có những lời khuyên đến từ sự thiếu hiểu biết, tư duy tiêu cực, thậm chí là ý đồ không tốt. Nếu mù quáng tuân theo, ta có thể đưa ra những quyết định sai lầm, gây thiệt hại cho bản thân và người thân. Chẳng hạn, trong công việc, nếu ai khuyên bỏ cuộc ta cũng nghe, ta sẽ không bao giờ đạt được thành công. Trong các mối quan hệ, nếu nghe theo lời xúi giục chia rẽ, ta sẽ đánh mất những người bạn chân thành. Cuộc sống vốn phức tạp, chỉ có bản thân ta mới hiểu rõ nhất tình huống mình đang gặp phải. Việc lắng nghe chỉ thực sự có giá trị khi ta biết "gạn đục khơi trong", tiếp thu những góp ý chân thành, tích cực và phù hợp. Hãy luôn đặt câu hỏi: "Lời khuyên này có dựa trên thực tế không?", "Tại sao họ khuyên như vậy?" trước khi đưa ra quyết định. Tóm lại, lắng nghe là văn hóa, nhưng biết sàng lọc lời khuyên mới là bản lĩnh. Chúng ta cần sống có chính kiến, bản lĩnh tự chịu trách nhiệm về cuộc đời mình thay vì trở thành con rối trong tay những lời khuyên.

Câu 1

Đề tài của truyện: Thói chủ quan/ Thói bảo thủ.

Câu 2

Người hàng xóm tốt bụng đã khuyên chủ nhà "dời bếp đi chỗ khác, hoặc xếp củi ra sân, không thì có ngày cháy nhà".

Câu 3

Nhận xét về nhân vật người chủ nhà trong truyện:

− Bảo thủ, không biết lắng nghe/ suy nghĩ về lời khuyên của hàng xóm.

− Nóng giận, dễ oán trách khi người khác nhắc nhở.

− Thiếu biết ơn với những người có ý tốt.

− Khi nhận ra sai lầm, biết suy nghĩ lại nhưng ban đầu vẫn có thái độ không đúng.

Câu 4

Nội dung chính của truyện: Phản ánh hậu quả của sự bảo thủ/ chủ quan không nghe lời khuyên đúng đắn qua sự việc căn nhà của người đàn ông bị cháy vì không nghe lời khuyên của hàng xóm.

Câu 5

+ Văn bản gửi gắm thông điệp sâu sắc về tinh thần cầu thị, biết lắng nghe và tiếp thu ý kiến. Trong cuộc sống, chúng ta cần biết trân trọng những lời khuyên chân thành, thẳng thắn từ người xung quanh thay vì bảo thủ hay tự ái.

+ Đồng thời, câu chuyện cũng nhắc nhở về tư duy "phòng bệnh hơn chữa bệnh", cần chủ động ngăn chặn hiểm hoạ từ sớm thay vì đợi đến khi sự cố xảy ra mới tìm cách khắc phục.

câu 1

Trong truyện ngụ ngôn "Con Kiến và con Bồ Câu", nhân vật Kiến hiện lên với hai đặc điểm nổi bật: nghị lực sống và lòng biết ơn sâu sắc. Trước hết, khi gặp nạn dưới dòng nước xiết, Kiến không buông xuôi mà nhanh chóng nắm bắt cơ hội từ chiếc lá của Bồ Câu để tự cứu mình, cho thấy sự bình tĩnh và khát khao sống mãnh liệt. Quan trọng hơn, Kiến là biểu tượng của lối sống tình nghĩa. Không chỉ dừng lại ở cảm xúc "rất biết ơn", Kiến đã biến lòng biết ơn đó thành hành động thực tế. Khi thấy Bồ Câu bị thợ săn đe dọa, Kiến đã dũng cảm đốt vào chân người thợ săn để giải cứu ân nhân. Qua nhân vật Kiến, tác giả dân gian muốn gửi gắm bài học quý giá về sự đền ơn đáp nghĩa: "Ăn quả nhớ kẻ trồng cây", một nét đẹp đạo lý truyền thống của con người.

câu 2

Trong xu thế hội nhập quốc tế, có ý kiến cho rằng các lễ hội truyền thống đã lỗi thời và nên bị loại bỏ. Tuy nhiên, đây là một quan điểm phiến diện, thiếu chiều sâu văn hóa, bởi lễ hội chính là linh hồn và là cầu nối gắn kết quá khứ với hiện tại.

​Giá trị tinh thần và văn hóa: Lễ hội không đơn thuần là những nghi thức cũ kỹ, mà là "bảo tàng sống" lưu giữ lịch sử, phong tục và tín ngưỡng của cha ông. Đó là nơi con người tìm về nguồn cội, thể hiện lòng thành kính với tổ tiên (như Giỗ Tổ Hùng Vương, lễ hội Gióng...). Nếu bỏ lễ hội, chúng ta sẽ tự cắt đứt sợi dây liên kết với cội nguồn dân tộc.

​Sức mạnh gắn kết cộng đồng: Lễ hội tạo ra không gian để mọi người xích lại gần nhau, cùng chia sẻ niềm vui và thắt chặt tình làng nghĩa xóm. Trong một xã hội hiện đại đầy rẫy sự vô cảm và ngăn cách bởi màn hình điện thoại, lễ hội là dịp hiếm hoi để con người tương tác trực tiếp, tạo nên sức mạnh đoàn kết dân tộc.

​Động lực phát triển kinh tế, du lịch: Thực tế chứng minh lễ hội truyền thống là tài nguyên quý giá để phát triển du lịch, quảng bá hình ảnh đất nước ra bạn bè quốc tế, từ đó tạo ra nguồn thu nhập cho người dân địa phương.

​Phản biện: Đúng là có một số lễ hội xuất hiện biến tướng như mê tín dị đoan hay lãng phí, nhưng đó là lỗi ở khâu tổ chức và ý thức con người, không phải lỗi của bản thân lễ hội. Thay vì loại bỏ, chúng ta cần gạn đục khơi trong, điều chỉnh để phù hợp với đời sống mới.

Tóm lại, lễ hội truyền thống là di sản vô giá cần được bảo tồn và phát huy. Loại bỏ lễ hội đồng nghĩa với việc đánh mất bản sắc dân tộc. Mỗi cá nhân cần có cái nhìn trân trọng và tham gia lễ hội một cách văn minh để những giá trị tốt đẹp mãi trường tồn với thời gian.

Câu 1. Phương tiện phi ngôn ngữ: hình ảnh (ảnh minh họa đua thuyền độc mộc)

Câu 2. Lễ hội đua thuyền độc mộc được tổ chức nhằm: → Giữ gìn, bảo tồn văn hoá bản địa và tưởng nhớ anh hùng A Sanh.

Câu 3. Chi tiết: “Thuyền độc mộc dùng để chở bộ đội, vũ khí, lương thực qua sông…” Cảm nhận: → Cho thấy vai trò rất quan trọng của thuyền độc mộc trong kháng chiến, góp phần vào chiến thắng; thể hiện sự sáng tạo và tinh thần yêu nước của người dân.

Câu 4. Biện pháp tu từ: liệt kê (chở bộ đội, vật tư, lương thực, vũ khí…). Tác dụng: → Làm rõ công dụng của thuyền độc mộc, nhấn mạnh vai trò to lớn của nó trong kháng chiến.

Câu 5. Bài học: → Cần trân trọng, giữ gìn và phát huy các giá trị văn hoá truyền thống; góp phần bảo tồn bản sắc dân tộc.

BÀI 2

CÂU 1 :

Câu chuyện ngụ ngôn về hai vợ chồng người thầy bói (chồng đui, vợ điếc) là bài học đắt giá về cái nhìn phiến diện trong cuộc sống. Sự cãi vã "ầm ĩ cả đường" xuất phát từ việc mỗi người chỉ nhận thức thế giới bằng một giác quan khiếm khuyết (chồng nghe, vợ nhìn) nhưng lại tuyệt đối hóa kinh nghiệm cá nhân, phủ nhận sự thật mà người kia cảm nhận được. Sự ngu ngốc của họ nằm ở chỗ không ý thức được hạn chế của bản thân. Mâu thuẫn lên đỉnh điểm khi người chồng mắng vợ "nói láo" chỉ vì cái nhìn khác biệt. Câu chuyện phê phán những kẻ bảo thủ, chỉ biết một góc nhỏ mà cho là toàn diện. Lời người can ngăn cuối cùng khẳng định chân lý: sự thật cần được nhìn nhận đa chiều ("vừa trông, vừa nghe"). Nếu thiếu đi sự thấu hiểu, tôn trọng góc nhìn của người khác, con người dễ rơi vào tranh chấp vô nghĩa và sai lầm.

CÂU 2 :

Trong thời đại số hóa, mạng xã hội (MXH) như Facebook, TikTok, Instagram đã trở thành một phần không thể thiếu. Thế nhưng, đằng sau hàng tỷ người kết nối, lại tồn tại một nghịch lý: con người ngày càng cảm thấy cô đơn. Tôi hoàn toàn tán thành quan điểm "Mạng xã hội khiến con người cô đơn hơn." bởi những hệ lụy sâu sắc mà nó mang lại cho tâm lý và các mối quan hệ thực tế. Trước hết, MXH tạo ra sự kết nối ảo nhưng lại phá vỡ sự kết nối thật. Chúng ta dễ dàng "thả tim" cho hàng trăm người quen, nhưng lại quên mất việc gọi điện hỏi thăm người thân. Những cuộc hội ngộ trực tiếp thường xuyên bị gián đoạn bởi tiếng thông báo điện thoại. Thay vì giao tiếp bằng mắt và ngôn ngữ cơ thể, chúng ta cúi đầu nhìn màn hình. Mối quan hệ dựa trên màn hình phẳng thiếu đi sự chân thành, ấm áp, dẫn đến cảm giác trống rỗng khi tắt thiết bị. Thứ hai, MXH là nơi trình diễn những cuộc sống hoàn hảo, khiến con người nảy sinh tâm lý so sánh và ghen tị. Khi lướt xem ảnh người khác đi du lịch, thành công, xinh đẹp, chúng ta dễ nảy sinh suy nghĩ: "Tại sao cuộc đời mình tẻ nhạt đến vậy?". Việc so sánh không ngừng này tạo ra áp lực tâm lý, khiến con người thấy tự ti, lạc lõng và xa rời thực tại, từ đó càng cảm thấy cô đơn trong chính cuộc sống của mình. Cuối cùng, MXH tạo ra sự phụ thuộc vào sự công nhận ảo. Một bức ảnh ít lượt "thích" có thể khiến người dùng buồn bã, lo âu. Chúng ta định nghĩa giá trị bản thân thông qua số lượng bạn bè và tương tác trên mạng, thay vì tình cảm thực tế. Điều này khiến chúng ta trở thành nô lệ của MXH, xa rời những kết nối thực sự, sâu sắc. Tóm lại, mạng xã hội là công cụ, không phải cuộc sống. Để tránh bị cô đơn, hãy học cách kiểm soát thời gian trực tuyến, trân trọng những phút giây hiện tại và kết nối trực tiếp với con người. Hãy để MXH phục vụ cuộc sống thay vì để nó thống trị và làm chúng ta trở nên cô độc.

BÀI 1

CÂU 1 : Từ ngữ chỉ thời gian là "một hôm". Từ đó cho thấy thời gian tiêu biểu trong truyện ngụ ngôn: Không xác định cụ thể.

 CÂU 2 : Điểm chung của hai nhân vật chính: Bảo thủ với quan điểm của mình.

 CÂU 3 : Sự kiện chính trong truyện: Hai vợ chồng người thầy bói (chồng đui, vợ điếc) tranh cãi về một đám tang trong khi người chồng chỉ nghe được âm thanh của trống kèn, còn người vợ chỉ thấy được cờ phướn.

CÂU 4 :

– Đề tài: Bài học về cách nhìn nhận vấn đề trong cuộc sống.

- căn cứ xác định :

+ Nhân vật chính trong truyện: Hai vợ chồng người thầy bói.

+ Nội dung chính của văn bản: Hai vợ chồng người thầy bói – chồng thì đui, vợ thì điếc – cãi nhau vì mỗi người chỉ cảm nhận được một phần của sự thật (người chồng chỉ nghe thấy trống kèn, người vợ chỉ nhìn thấy cờ phướn).

CÂU 5 :

– Về hình thức: Đảm bảo đúng dung lượng, không mắc lỗi diễn đạt, chính tả.

– Về nội dung: Nêu quan điểm kèm giải thích và ví dụ minh hoạ đối với ý kiến: "Muốn hiểu đúng sự việc, cần biết lắng nghe và tôn trọng góc nhìn của người khác.".

* Trường hợp đồng tình:

** Giải thích: Mỗi người có cách nhìn khác nhau, nếu chỉ tin vào ý kiến của riêng mình sẽ dễ hiểu sai sự việc. Biết lắng nghe và tôn trọng góc nhìn của người khác giúp ta hiểu vấn đề đầy đủ, chính xác hơn.

** Ví dụ: Trong lớp, khi thảo luận nhóm, nếu các bạn biết lắng nghe nhau thì bài làm sẽ hoàn thiện và đạt kết quả tốt hơn.

* Trường hợp không đồng tình:

** Giải thích: Không phải lúc nào cũng cần lắng nghe và tôn trọng mọi ý kiến, vì có những ý kiến sai lệch, thiếu căn cứ hoặc mang tính tiêu cực. Khi đó, ta cần biết chọn lọc và bảo vệ quan điểm đúng đắn của mình.

** Ví dụ: Nếu có người khuyên làm điều sai trái như gian lận trong thi cử, ta không nên lắng nghe hay tôn trọng ý kiến đó mà cần kiên định với điều đúng.