Nguyễn Duy Khánh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Duy Khánh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Sự khác biệt trong hành động và suy nghĩ của bác nông dân với con lừa thể hiện rõ qua cách họ đối diện với nghịch cảnh.

Bác nông dân: Khi thấy lừa rơi xuống giếng, ông suy tính theo hướng thực dụng và có phần bi quan. Ông cho rằng con lừa đã già, không còn nhiều giá trị, hơn nữa cái giếng cũng cần được lấp lại nên quyết định đổ đất xuống thay vì cứu nó. Hành động ấy cho thấy ông chọn giải pháp nhanh gọn, ít tốn công sức và chấp nhận “bỏ cuộc” trước khó khăn.

Con lừa: Ban đầu kêu la sợ hãi, nhưng khi hiểu tình huống, nó không tuyệt vọng. Trái lại, nó bình tĩnh thích nghi: mỗi khi đất đổ xuống, nó lắc cho rơi đất và bước lên cao hơn. Thay vì bị chôn vùi, nó biến khó khăn thành cơ hội để thoát thân.

→ Như vậy, bác nông dân có suy nghĩ buông xuôi, còn con lừa lại có hành động kiên trì, chủ động vượt lên nghịch cảnh. Câu chuyện gửi gắm bài học: trước thử thách, thay vì tuyệt vọng, con người cần biết biến trở ngại thành bước đệm để vươn lên.

Câu 1.

Trong đoạn trích Cuộc thám hiểm vào lòng đất của Jules Verne, nhân vật giáo sư Otto Lidenbrock hiện lên là người giàu tri thức, bản lĩnh và vô cùng bình tĩnh. Trước những dấu hiệu dữ dội của núi lửa như tiếng nổ ì ầm, nước sôi sùng sục, hơi nước dày đặc, ông không hề hoảng loạn mà phân tích tình hình một cách khoa học. Ông nhận ra đó là dấu hiệu của một vụ phún xuất và xem đây là “dịp may duy nhất” để trở lại mặt đất. Trong khi người cháu lo sợ tột độ, giáo sư vẫn giữ thái độ điềm nhiên, tự tin qua “cặp kính trắng”, thể hiện sự vững vàng về tinh thần. Ở ông kết hợp hài hòa giữa tri thức khoa học và lòng dũng cảm của một nhà thám hiểm. Chính bản lĩnh ấy đã truyền niềm tin và hi vọng sống cho người đồng hành trong hoàn cảnh hiểm nguy.

Câu 2.

Trong xã hội hiện đại, áp lực thành tích và những kì vọng quá cao từ bản thân cũng như gia đình đang trở thành gánh nặng đối với nhiều bạn trẻ. Tôi tán thành ý kiến cho rằng giới trẻ hiện nay thường dễ bỏ cuộc vì những áp lực ấy. Trước hết, môi trường cạnh tranh ngày càng khốc liệt khiến các bạn trẻ luôn phải cố gắng đạt điểm số cao, có thành tích nổi bật và xây dựng hình ảnh hoàn hảo. Khi không đạt được mục tiêu như mong muốn, nhiều người rơi vào cảm giác thất bại, tự ti và mất phương hướng. Bên cạnh đó, sự kì vọng lớn từ gia đình – mong con phải thành công nhanh chóng, vượt trội hơn người khác – vô tình tạo nên áp lực tâm lí nặng nề. Không ít bạn trẻ vì sợ làm cha mẹ thất vọng mà sống trong căng thẳng kéo dài, đến khi vấp ngã thì dễ chán nản, buông xuôi. Tuy nhiên, bỏ cuộc không phải là giải pháp đúng đắn. Điều cần thiết là mỗi người phải học cách chấp nhận giới hạn của bản thân, đặt mục tiêu phù hợp và xem thất bại như một bài học. Gia đình cũng nên đồng hành, lắng nghe thay vì chỉ đặt ra yêu cầu. Khi áp lực được chuyển hóa thành động lực tích cực, giới trẻ sẽ vững vàng hơn trước thử thách và không dễ dàng từ bỏ ước mơ của mình.

Câu 1.

Cuộc du hành trong văn bản diễn ra dưới lòng đất, cụ thể là trong đường ống của một ngọn núi lửa đang chuẩn bị phun trào.

Câu 2.

Câu văn “Một sự ghê sợ dai dẳng không gì cưỡng nổi bỗng xâm chiếm tâm hồn tôi.” mở rộng thành phần chủ ngữ bằng cụm từ (cụm danh từ có phần phụ bổ sung ý nghĩa), trong đó các từ “dai dẳng”, “không gì cưỡng nổi” bổ sung, làm rõ đặc điểm cho danh từ trung tâm “sự ghê sợ”.

Câu 3.

Giáo sư Otto Lidenbrock bình thản trước sự biến động của không gian vì ông hiểu rõ các dấu hiệu tự nhiên và nhận ra đó là hiện tượng núi lửa phun trào – đồng thời cũng là cơ hội để họ trở lại mặt đất. Ông không hoảng loạn mà phân tích tình hình một cách khoa học, tin tưởng vào khả năng tính toán của mình.

Từ đó, có thể thấy ông là người bình tĩnh, dũng cảm, giàu kiến thức khoa học và đầy tự tin.

Câu 4.

Hai phẩm chất của nhân vật “tôi”:

Nhạy bén, quan sát tinh tế: Nhân vật nhận ra các dấu hiệu bất thường như “lớp đá hoa cương bắt đầu lay động”, “kim địa bàn chỉ loạn xạ”, “tiếng nổ ì ầm”.

Biết suy nghĩ, biết trấn tĩnh bản thân: Sau khi nghe giáo sư giải thích, nhân vật “nghĩ đi nghĩ lại” và thừa nhận giáo sư nói đúng, dần trở nên bình thản hơn trước nguy hiểm.

Câu 5.

Nếu trở thành một nhà thám hiểm, em muốn du hành vào không gian vũ trụ bao la. Vũ trụ luôn ẩn chứa vô vàn điều bí ẩn mà con người chưa khám phá hết. Việc đặt chân lên những hành tinh khác sẽ giúp mở rộng hiểu biết về nguồn gốc sự sống và cấu trúc của thế giới. Hơn nữa, chinh phục không gian là ước mơ lớn của nhân loại từ bao đời nay. Em tin rằng hành trình ấy sẽ đòi hỏi lòng dũng cảm, trí tuệ và tinh thần kiên trì. Dù đầy thử thách và hiểm nguy, nhưng chính điều đó lại làm cho cuộc phiêu lưu trở nên ý nghĩa. Được góp phần khám phá những bí mật của vũ trụ sẽ là niềm tự hào to lớn. Vì vậy, em mong muốn trở thành một nhà thám hiểm không gian trong tương lai.

Câu 1.

Nhân vật heo trong truyện được xây dựng với những nét tính cách đáng chú ý. Ban đầu, heo im lặng trước lời chất vấn có phần kiêu ngạo của gà, vẫn tiếp tục ăn như không muốn tranh cãi. Điều đó cho thấy heo điềm tĩnh và không thích khoe khoang công lao của mình. Tuy nhiên, khi bị gà chê bai là vô dụng, heo đã tức giận và lên tiếng khẳng định giá trị của bản thân bằng câu hỏi: “Thịt của ta để làm gì mi có biết không?”. Câu nói ấy vừa thể hiện sự tự trọng, vừa cho thấy heo ý thức rõ vai trò của mình đối với con người. Heo không làm những việc như gáy báo thức hay giữ nhà, nhưng lại có ích theo một cách khác. Qua nhân vật heo, tác giả gửi gắm thông điệp: mỗi cá nhân đều có giá trị riêng, không nên vội vàng đánh giá hay xem thường người khác.

Câu 2.

Em hoàn toàn tán thành quan điểm: “Khen ngợi người khác không làm mình kém đi.” Trong cuộc sống, lời khen là sự ghi nhận và trân trọng những nỗ lực, thành công của người khác. Khi biết khen ngợi đúng lúc, chân thành, ta không hề mất đi giá trị của bản thân mà còn thể hiện sự tự tin và rộng lượng. Người biết ghi nhận cái hay của người khác thường là người có tâm hồn đẹp và tinh thần tích cực. Ngược lại, nếu vì sợ thua kém mà ghen tị, không muốn khen ai, ta sẽ tự làm mình nhỏ bé. Lời khen còn giúp tạo động lực, gắn kết các mối quan hệ và lan tỏa năng lượng tốt đẹp trong tập thể. Vì vậy, khen ngợi người khác chính là cách để cùng nhau tiến bộ, chứ không phải sự so sánh hơn thua.

Câu1:

Nhân vật chính trong truyện là gà, chó, heo được nhân hoá.

Câu2:

Sự kiện chính của truyện là cuộc đối thoại giữa gà, chó và heo về việc mỗi con làm gì để giúp ích cho chủ, qua đó làm rõ giá trị và vai trò của từng con.

Câu3:

Đặc điểm của truyện ngụ ngôn được thể hiện trong văn bản:

+Nhân vật là loài vật nhưng được nhân hoá, biết nói năng, suy nghĩ như con người.

+Câu chuyện ngắn gọn, xoay quanh một tình huống đơn giản.

+Gửi gắm bài học đạo lú sâu sắc cho con người.

Câu4:

Chủ đề:Mỗi người đều có giá trị và ích lợi riêng, cần biết khiêm tốn và sự tôn trọng sự đóng góp của người khác.

Căn cứ xác định:Dựa vào cuộc tranh luận giữa các con vật, đặc biệt là chi tiết gà nhận ra sự hiểu biết chưa đầy đủ của mình và lời kết truyện khẳng định mọi vật nuôi nếu sử dụng đúng mục đích đều hữu ích.


Câu 5.

Qua câu chuyện, em nhận ra rằng trong cuộc sống mỗi người đều có một vai trò và giá trị riêng. Không ai là vô dụng nếu họ được đặt đúng vị trí của mình. Vì vậy, chúng ta không nên kiêu ngạo hay xem thường người khác chỉ vì họ không giống mình. Khi biết khiêm tốn, ta sẽ học hỏi được nhiều điều và được mọi người yêu quý hơn. Đồng thời, việc trân trọng sự đóng góp của người khác giúp tập thể trở nên đoàn kết, gắn bó. Mỗi người như một mảnh ghép tạo nên bức tranh hoàn chỉnh của cuộc sống. Biết tôn trọng người khác cũng chính là cách để hoàn thiện bản thân mình.