Vương Bảo Khanh
Giới thiệu về bản thân
Câu 1
Bài thơ “Bàn giao” của Nguyễn Duy là một lời trao gửi nhẹ nhàng mà thấm thía giữa các thế hệ. Không phải ruộng vườn, của cải vật chất, thứ được “bàn giao” ở đây là gió heo may, góc phố thân quen, mùi ngô nướng – những tín hiệu mong manh của ký ức và hương vị đời sống. Đặc biệt, người ông trong thơ đã có một sự chọn lọc đầy nhân văn: ông “chẳng bàn giao những tháng ngày vất vả” với bom đạn, loạn lạc, bởi lẽ gian khổ nên để lại phía sau. Thay vào đó, ông trao lại cho cháu những gì đẹp đẽ, tinh khôi nhất: tháng giêng hương bưởi, cỏ xuân xanh dưới chân giày, và “những mặt người đẫm nắng – đẫm yêu thương”. Điệp ngữ “bàn giao” được láy đi láy lại như một nghi thức thiêng liêng, nhấn mạnh sự tiếp nối giữa quá khứ và tương lai. Ngay cả nỗi buồn, sự cô đơn, và “câu thơ vững gót làm người” cũng được trao gửi một cách trân trọng, như một hành trang để cháu trưởng thành. “Bàn giao” vì thế không chỉ là lời tự sự của một con người trước lúc rời xa, mà là bài ca về tình yêu thương và niềm tin bất diệt vào thế hệ mai sau.
Câu 2
Tôi từng đọc đâu đó câu nói: “Tuổi trẻ là cuốn sách mà người già mới có thời gian để đọc, nhưng lại chẳng thể sống lại lần thứ hai.” Quả thực, tuổi trẻ không chỉ là mốc thời gian đẹp nhất của đời người, mà còn là khoảng trời rộng nhất cho sự trải nghiệm. Chính những trải nghiệm ấy mới là thứ tạo nên giá trị đích thực của tuổi trẻ. Sự trải nghiệm là quá trình chúng ta sống, va vấp, học hỏi và trưởng thành qua những điều mắt thấy, tai nghe, việc làm và cả những lầm lỡ. Đối với tuổi trẻ, trải nghiệm không đơn thuần là đi đây đi đó, làm nhiều việc khác nhau, mà còn là cách con người đối diện với thế giới bằng cả trái tim nhiệt huyết và khát khao khám phá. Khi ta dám thử những điều mới, dám sai, dám sửa, dám yêu, dám đau, ấy chính là lúc tuổi trẻ được tận hưởng trọn vẹn nhất. Vì sao tuổi trẻ và trải nghiệm lại gắn liền đến thế? Bởi lẽ, ở độ tuổi này, con người có sức khỏe, có thời gian, có sự dũng cảm và cả quyền được sai lầm. Một người trẻ chưa từng đi xa sẽ khó có cái nhìn rộng mở. Một bạn sinh viên chưa từng làm thêm khó có thể trân quý đồng tiền và hiểu thấu giá trị của lao động. Những thử thách đầu đời, những bài học xương máu hay cả những thất bại cay đắng đều là những viên gạch lót đường để bước chân mai sau vững vàng hơn. Không ít người trẻ thành công nhờ dám nghĩ dám làm – như Mark Zuckerberg khởi nghiệp từ phòng ký túc xá, hay những doanh nhân Việt bắt đầu từ hai bàn tay trắng – tất cả đều xuất phát từ những trải nghiệm thực tế. Thế nhưng, đáng buồn thay, không ít bạn trẻ hiện nay lại lãng phí tuổi xuân vào những điều vô bổ. Mải mê với mạng xã hội, game online hay chạy theo xu hướng ảo, các bạn ấy để lỡ mất cơ hội được sống thật, được va chạm và trưởng thành. Cũng có người sợ thất bại nên chọn cách an toàn, co mình trong vỏ bọc, để rồi đến khi nhìn lại mới thấy tuổi trẻ trôi qua nhạt nhòa, chẳng có gì đáng nhớ. Vậy phải làm gì để tuổi trẻ trở nên ý nghĩa? Trước hết, hãy dám sống. Hãy bước ra khỏi vùng an toàn: tham gia câu lạc bộ, đi tình nguyện, làm công việc mình yêu thích dù lương thấp, học một kỹ năng mới, đến một vùng đất mới. Đừng ngại thất bại, vì thất bại sớm sẽ giúp ta khôn ngoan hơn. Quan trọng nhất, hãy biết suy ngẫm và rút ra bài học từ mỗi trải nghiệm, để những gì đã qua thực sự trở thành hành trang chứ không chỉ là kỷ niệm hời hợt. Tuổi trẻ không lặp lại hai lần. Mỗi ngày trôi qua là một cơ hội để sống trọn vẹn, để trải nghiệm và để trưởng thành. Đừng để đến khi tóc bạc, ta phải hối tiếc vì những điều chưa dám làm. Hãy để tuổi trẻ là những chuyến đi, những bài học, những vụn vỡ rồi lại lành – bởi tất cả những điều ấy mới thực sự là món quà mà thời gian ban tặng.
Câu 1 : thể thơ tự do
Câu 2 Trong bài thơ, nhân vật người ông sẽ bàn giao cho cháu những thứ:
.Gió heo may · Góc phố có mùi ngô nướng bay · Tháng giêng hương bưởi · Cỏ mùa xuân xanh dưới chân giày · Những mặt người đẫm nắng, đẫm yêu thương · Một chút buồn, chút ngậm ngùi, chút cô đơn · Câu thơ “vững gót làm người”
Câu 3
Những thứ người ông chẳng bàn giao cho cháu: tháng ngày vất vả, sương muối lạnh mặt người, đất rung chuyển, xóm làng loạn lạc, đèn mờ mưa bụi. → Lý do: Ông không muốn cháu phải chịu những gian khổ, mất mát, loạn lạc mà ông đã trải qua. Ông muốn che chở, để cháu được sống trong những điều đẹp đẽ, bình yên, yêu thương. Đó là sự nhân hậu và tình yêu thương của thế hệ trước dành cho thế hệ sau.
Câu 4
Biện pháp điệp ngữ: · Điệp từ “bàn giao” (lặp lại nhiều lần xuyên suốt bài thơ) · Điệp cấu trúc “Bàn giao…” / “Ông bàn giao…” / “Ông sẽ chẳng bàn giao…” Phân tích: Điệp ngữ “bàn giao” tạo nhịp điệu trầm lắng, thiêng liêng như một lời trao lại. Qua cách điệp, tác giả nhấn mạnh sự phân định rõ ràng giữa những gì ông muốn cháu nhận (đẹp đẽ, yêu thương, kỷ niệm) và những gì ông cố tình giữ lại, không trao (nỗi đau, chiến tranh, vất vả). Điệp ngữ góp phần thể hiện tình cảm sâu sắc, chu đáo và đầy trách nhiệm của thế hệ đi trước.
Câu 5
Chúng ta hôm nay nhận được sự “bàn giao” quý giá từ cha ông: hòa bình, độc lập, truyền thống văn hóa, lòng yêu nước, đạo lý “uống nước nhớ nguồn”, những vẻ đẹp của quê hương… Để giải đáp những thắc mắc về lịch sử, về những gian khổ và hy sinh của thế hệ trước, chúng ta cần: · Học tập nghiêm túc lịch sử dân tộc · Trân trọng, gìn giữ và phát huy những giá trị được trao lại · Biết ơn và không ngừng hoàn thiện bản thân xứng đáng với những gì cha ông đã gửi gắm.
16,57 tấn
X là NaOH, Y là Na2CO3. Phương trình hóa học: 1. 2NaCl + 2H2O NaOH + Cl2 + H2 điện phân dd có màng ngăn 2 2. NaOH + CO2 → NaHCO3 to 3.2NaHCO3 Na2CO3 + CO2 + H2O 4. Na2CO3 + 2HNO3 → 2NaNO3 + CO2 + H2O
Giải thích bằng phương trình hóa học: Phương trình (1): Loại Al 2Al + 6HCl → 2AlCl3 + 3H2↑ Phương trình (2): Loại Cu Cu + 2AgNO3 → Cu(NO3)2 + 2Ag↓
Liên kết kim loại được hình thành do lực hút tĩnh điện giữa các ion dương kim loại và các electron tự do di chuyển chung trong mạng tinh thể.