Chúng Hồng Nhung

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Chúng Hồng Nhung
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:

Bài thơ "Mùa cỏ nở hoa" của Hồng Vũ đã để lại trong em những rung động sâu sắc về tình mẹ bao la. Tác giả sử dụng hình ảnh so sánh độc đáo: mẹ là "cánh đồng", con là "cỏ nở hoa", gợi lên sự che chở, nuôi dưỡng âm thầm mà bền bỉ. Mẹ không chỉ là nơi bắt đầu của sự sống mà còn là nguồn mạch ngọt ngào, là "dòng nước mát" nuôi lớn tâm hồn con. Những vần thơ giàu hình ảnh như "sương lấp lánh", "gió mát", "hương đồng bát ngát" tạo nên một không gian nghệ thuật bình yên, nơi con được tự do "hồn nhiên mà lớn". Đọc bài thơ, em cảm nhận được niềm hạnh phúc giản đơn nhưng vô tận của mẹ khi được nhìn thấy con trưởng thành. Qua đó, em càng thêm thấu hiểu và trân trọng sự hy sinh thầm lặng của mẹ, tự nhắc nhở bản thân phải sống tốt hơn để xứng đáng với tình yêu thương ấy.

Câu 2:

Bài thơ "Mùa cỏ nở hoa" của Hồng Vũ là một khúc ca ngọt ngào về tình mẹ bao la, nơi mẹ tự nguyện làm "cánh đồng" để con được là "cỏ nở hoa". Thế nhưng, đối lập với vẻ đẹp thiêng liêng ấy, xã hội hiện nay đang tồn tại một thực trạng đáng buồn: lối sống vô tâm, thờ ơ và không coi trọng cha mẹ của một bộ phận giới trẻ. Lối sống vô tâm trước hết biểu hiện qua sự hời hợt trong giao tiếp. Nhiều bạn trẻ có thể dành hàng giờ để bình luận trên mạng xã hội nhưng lại cảm thấy phiền phức khi trả lời một câu hỏi han của mẹ. Sự vô tâm còn nằm ở thái độ coi những hy sinh của cha mẹ là điều hiển nhiên. Họ sẵn sàng đòi hỏi những món đồ đắt tiền mà quên mất những giọt mồ hôi cha mẹ rơi trên đồng bãi hay trong công xưởng. Đau lòng hơn, có những người khi trưởng thành lại xem cha mẹ là gánh nặng, thiếu trách nhiệm phụng dưỡng khi đấng sinh thành yếu đau, già yếu. Nguyên nhân của tình trạng này phần lớn đến từ lối sống ích kỷ, chỉ biết hưởng thụ của cá nhân. Sự bùng nổ của công nghệ và các giá trị vật chất hào nhoáng cũng khiến con người dần xa rời những giá trị tình thân cốt lõi. Ngoài ra, việc thiếu đi sự giáo dục về lòng biết ơn từ gia đình và nhà trường cũng là một yếu tố quan trọng. Hậu quả của sự vô cảm này thật khôn lường. Nó không chỉ gây ra nỗi đau âm ỉ, cắt tận lòng cho cha mẹ mà còn làm suy đồi đạo đức con người. Một người không biết yêu thương chính người sinh thành ra mình thì khó có thể thực lòng yêu thương hay cống hiến cho xã hội. Tuy nhiên, chúng ta vẫn thấy nhiều tấm gương hiếu thảo, luôn nỗ lực học tập và làm việc để đền đáp công ơn cha mẹ. Đó chính là những "bông hoa cỏ" thơm thảo nhất làm đẹp cho cuộc đời. Để không trở thành người vô cảm, mỗi chúng ta cần học cách quan tâm từ những điều nhỏ nhất: một lời hỏi thăm, một bữa cơm chung hay sự giúp đỡ việc nhà. Đừng để đến khi "mạch ngầm trong đất" ngừng chảy mới thấy hối tiếc. Hãy nhớ rằng, cha mẹ là điểm tựa duy nhất yêu thương ta vô điều kiện; vì vậy, trân trọng cha mẹ chính là trân trọng gốc rễ và nhân cách của chính mình.

Câu 1:

Bài thơ được viết theo thể thơ tự do (số chữ trong các dòng không bằng nhau, cách gieo vần linh hoạt).

Câu 2:

Chủ thể trữ tình là người mẹ (xưng "mẹ" và gọi "con").

Câu 3:

Chỉ ra: Từ ngữ nhân hóa là "thơm thảo" và "hát". Tác dụng: Về nội dung: Làm cho hình ảnh "cỏ" (tượng trưng cho người con) trở nên sinh động, có tâm hồn, tính cách như một con người hiếu thảo, vui tươi. Qua đó, thể hiện sự tự hào và tình yêu thương vô bờ của mẹ dành cho con. Về nghệ thuật: Làm cho lời thơ thêm gợi hình, gợi cảm và tăng sức biểu cảm cho đoạn thơ

Câu 4:

Người mẹ mong ước con có một cuộc đời bình yên, hồn nhiên và hạnh phúc. Mẹ mong con cứ vô tư trưởng thành trong sự bao bọc của mẹ, đồng thời hy vọng con sẽ trở thành người có ích, mang lại sức sống và niềm vui ("phủ xanh non") cho cuộc đời.

Câu 5 :

Tình mẫu tử là tình cảm thiêng liêng nhất, vì vậy mỗi chúng ta cần có những hành động thiết thực để vun đắp. Trước hết, em sẽ luôn nỗ lực học tập thật tốt và rèn luyện đạo đức để cha mẹ không phải phiền lòng. Bên cạnh đó, em sẽ dành thời gian quan tâm, chia sẻ và giúp đỡ mẹ những công việc nhà hằng ngày. Những lời hỏi thăm ân cần hay một cái ôm ấm áp khi mẹ mệt mỏi cũng là cách để thắt chặt sợi dây tình cảm. Cuối cùng, sự vâng lời và lòng hiếu thảo chính là món quà quý giá nhất mà em muốn dành tặng cho người mẹ kính yêu của mình.