Nguyễn Cẩm Kiều Trinh
Giới thiệu về bản thân
Câu1:
trong hành trình hoàn thiện nhân cách của bản thân, đa số mọi người sẽ trau dồi cho mình những kiến thức, sự bao dung, hay của bản thân,.. nhưng việc con người biết yêu thương vạn vật cũng là một đức tính mà con người cần có. Yêu thương vạn người không chỉ dừng ở lại việc bảo vệ môi trường hay động vật, mà còn là sự nhận thức về trách nhiệm của bản thân đối với thế giới xung quanh. Khi biết trân trọng, nâng niu Đối với những mầm sống, , Ngọn cỏ hay sự sống của muôn loài. Khi chúng ta biết rung động trước sự nảy mầm của 1 hạt giống hay xót xe trước 1 loài vật bị tổn thương, đó chính là lúc, lòng chất ẩn và sự bao dung ta đang lớn dần. Tình yêu ấy giúp con người thoát khỏi lối sống ích kỷ, vô cảm, mang lại cho ta 1 sự bình yên trong tâm hồn. Hơn thế, yêu thương vạn vật chính là yêu thương môi trường sống của chính mình, bảo vệ thiên nhiên cũng chính là bảo vệ tương lai của chính mình và thế hệ mai sau. Chúng ta cần giúp thức sự sống của vật đều đáng quý, hãy học cách sống , hãy bắt đầu từ những hành động nhất như không xả rác, bạn phải cây xanh và lan tỏa thông điệp sóng xanh để thế giới trở nên tốt đẹp hơn.
Câu2:
Chủ đề viết về quê hương,đất nước là 1 nguồn cảm hứng vô tận đối với nhiều nhà văn.Trong đó,phải kể đến bài thơ”Bên kia sông đuống“ Hoàng Cầm.Ông là người con của vùng đất Kinh Bắc, luôn màu sắc văn hóa dân gian truyền thống. không chỉ là 1 bài kiệt tác trong sự nghiệp của ông mà còn là 1 trong những bài thơ được đánh giá là hay nhất của văn học kháng chiến chống Pháp.Đoạn thơ đã khắc họa sâu sắc sự biến đổi đau đớn của quê hương từ 1 vùng đất bình yên,trù phú thành sự tan tác,điêu tàn.
Mở đầu đoạn trích,tác giả đã đưa ta về với 1 vùng Kinh Bắc trong hoài niệm,1 nơi đa dạng văn hóa và sự sống trù phú:
“Quê hương ta lúa thơm nồng
Tranh Đông Hồ gà lợn nét tươi trong
Màu dân tộc sáng bừng trên “
Chỉ với vài nét bút,ông để vẽ ra cả 1 không gian văn hóa đặc trưng.Đó là mùi hương”thơm nồng”của lá nếp-biểu tượng cho sự ấm no,đủ đầy, hết sức mộc mạc, vẽ nên 1 nét bình dị, quen thuộc của làng quê Việt Nam. Đó là những bức tranh Đông Hồ với hình ảnh các sinh vật,mang theo những ước vọng về sự sinh sôi, đó là sự kết tinh vẻ đẹp tài hoa bởi những người nghệ sĩ dân gian.Đặc biệt,câu thơ”Màu dân tộc sáng bừng trên giấy điệp”là sự thăng hoa của nghệ thuật.”Màu dân tộc”vốn là khái niệm trừu tượng,nay lại được hiện hữu,rực rỡ trên những mảnh giấy điệp.Hai chữ”sáng bừng”gợi lên 1 niềm tự hào kiêu hãnh về nét văn hóa truyền thống lâu đời bản sắc của dân tộc, được sử dụng độc đáo, nó không còn là tính còn được sử dụng như 1 động từ không chỉ mà còn khẳng định sức sống dân tộc.Thể hiện niềm kiêu hãnh của nhà thơ về bản sắc văn hóa của dân tộc mình.
Thế nhưng,từ sự lung linh của mảnh gãygọn,mang đến sự đau đớn khi thực tại tàn khốc ập đến:
“Quê hương ta từ ngày khủng khiếp
Giặc kéo lên ngùn ngụt lửa hung tàn
Ruộng ta khô
Nhà ta cháy”
Từ”khủng khiếp”đã gói gọn tất cả những tổn thương,đau khổ mà mang mang tới cho nhân dân.Hình ảnh”lửa hung tàn”đối lập hoàn toàn với cái”sáng bừng”mà được tác giả miêu tả của văn hóa ở trên.Sự bị 1 ốc:ruộng khô,nhà cháy, gợi ra sự tàn bạo của kẻ thù đồng thời là tiếng nói tôn cáo phê phán gay gắt về chiến tranh .Những câu thơ tuy ngắn,nhưng lại như những tiếng nức nghẹn của đồng bào khi bị sự tàn phá và hung ác của bọn kẻ thù.Từ láy”ngùn ngút” không chỉ là tự hình chỉ ngọn lửa mà chính là của những người bị đốt cháy,những câu thơ của tác giả mang dào sắc thái biểu cảm,bao trùm lên không gian lệch sự hoang tàn,vắng lạnh,tan tác không còn vẻ thanh bình,cái nét trù phú tươi tắn trước đây.
Nỗi đau không chỉ dừng lại ở sự mất mát về vật chất mà còn thấm sâu vào linh hồn của quê hương.Những biểu tượng văn hóa thành bìnhtrước kia nay lại bị giày xéo đạp đổ đến mức tan nát:
“Chó ngộ một đàn
Lưỡi dài lê sắc máu
Kiệt cùng ngõ thẳm bờ hoang
Mẹ con đàn lợn âm dương
Chia lìa trăm ngã”
Hình ảnh đàn chó”lưỡi dài Lê sắc máu” gợi lên hình ảnh sự ghê rợn, thú tính của giặc Pháp. Điều đặc biệt là tác giả không miêu tả cụ thể hình ảnh con người dân giàu ấn về cuộc sống chia ly hoang tàn vẫn được biểu hiện rõ, nhờ vào việc ông đã mượn hình ảnh những con vật vô tri trong bức tranh Đông Hồ” đàn lợn âm dương”-chú là biểu tượng của sự sum vầy, no đủ trong tranh
Đông Hồ nay cũng phải” chia lìa trăm ngả”. Đây là biện pháp nhân hóa và tượng trưng cực kỳ đắt giá, cho thấy chiến tranh đã làm tan nát những niềm an ủi tinh thần nhỏ bé nhất của người nông dân nay lại bị mất. Câu hỏi tu từ các lại:”Bây giờ tan tác về đâu?” vang lên như 1 lời than, 1 nỗi đau đáu về sự mất mát,nước mất nhà tan không biết phải đi về đâu.
Không có cuộc sống gắn bó mọi thịt ở quê hương không tha thiết với vẻ đẹp tinh túy của truyền thống quê hương thì nhà thơ hoàng cầm có lẽ không thể có những nét bút kỳ diệu về quê hương như vậy.”Bên kia sông Đuống” đã thể hiện tình yêu quê hương mãnh liệt đồng thời cũng thể hiện lòng căm thù giặc sâu sắc của. Hoàng cầm tái hiện tái, mất mát của quê hương trong chiến tranh, qua đó cũng lên tiếng tố cáo tội ác của giặc. Có thể nói, bài thơ không chỉ là tiếng lòng riêng của hằng cầm mà còn là lòng chung của những người con đất bắc ở thời kỳ đó, những người con yêu nước.
Câu1:phương thức biểu đạt:nghị luận
Câu2:là lời phê phán về thái độ sống vô tâm,thiếu trách nhiệm của con người khi tàn phá thiên nhiên,đồng thời ca ngợi sự bao dung,nhẫn nhịn của đất mẹ và vạn vật sống.
Câu3:biện pháp tu từ:Nhân hóa
“Mặt đất quen vị tha”
-nhấn mạnh sự bao dung của mẹ thiên nhiên đối với những tổn thương mà con người gây nên.
-làm cho sự vô tri của sinh vật trở nên sống động,có tâm hồn như con người.
Câu4:
“Gai đâm” là biểu tượng cho những vấp ngã, nỗi đau hoặc những biến cố trong cuộc đời. Nỗi đau giúp họ” giật mình” thức tỉnh để nhận ra những tổn thương mà mình đã vô tình gây ra cho thiên nhiên. Nỗi đau ấy giúp con thoát khỏi sự chai sạn về cảm xúc,biết sống có trách nhiệm hơn
Câu5:
Bài học sâu sắc được rút ra là lòng biết ơn và trân trọng, biết ơn với sự bao dung của thiên nhiên và cuộc sống sống có trách nhiệm biết nâng niu và trân trọng vẻ đẹp của thiên nhiên và môi trường sống. Và hãy học cách sống có trách nhiệm trước những hành vi của mình gây ra để không làm tổn hại đến những giá trị đẹp quanh mình.