Nguyễn Thị Bảo Ngọc
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Con người sống không chỉ có bản thân mà có rất nhiều loài khác xung quanh, vì vậy việc biết yêu thương vạn vật là biết quan tâm, bảo vệ những con vật, cây cối và môi trường sống. Nếu con ngừoi không có ý thức thì sẽ gây ra những hậu quả như chặt phá rừng, xã rác bừa bãi, làm ô nhiễm môi trường. Điều đó không chỉ ảnh hưởng đến thiên nhiên mà còn ảnh uống đến chính cuộc sống của con người chúng ta. Ngược lại, nếu mỗi người biết yêu thương và có ý thức hơn, không xã rác, biết yêu thương thiên nhiên và động vật hơn, trồng thêm nhiều cây xanh, bảo vệ động vật thì môi trường sẽ trong lành hơn. Bên cạnh đó, việc yêu thương vạn vật còn giúp con người trở nên tốt bụng và có trách hiệm hơn. Vì vậy, mỗi chúng ta cần có ý thức bảo vệ và yêu thương mọi thứ xung quanh để cuộc sống ngày càng tốt đẹp hơn.
Câu 2:
Đoạn thơ trong bài “Bên kia sông Đuống” đã cho thấy sự thay đổi rất lớn của quê hương trước và sau chiến tranh. Trước hết, quê hương hiện lên với những hình ảnh rất đẹp và yên bình. Đó là cảnh “lúa nếp thơm nồng”, tranh Đông Hồ với những nét vẽ tươi sáng, thể hiện cuộc sống ấm no và mang đậm nét truyền thống. Những hình ảnh này làm cho người đọc cảm nhận được một quê hương rất thanh bình, quen thuộc và đáng yêu.
Nhưng sau khi chiến tranh xảy ra, tất cả đã thay đổi hoàn toàn. Quê hương không còn yên bình nữa mà trở nên tan hoang, đổ nát. Những câu thơ như “ruộng ta khô”, “nhà ta cháy” cho thấy sự tàn phá rất nặng nề. Không chỉ cảnh vật mà con người cũng phải chịu nhiều đau khổ, mất mát. Những hình ảnh như chia lìa, tan tác khiến người đọc cảm thấy rất xót xa.
Sự đối lập giữa trước và sau chiến tranh làm nổi bật sự tàn khốc của chiến tranh. Qua đó, tác giả cũng thể hiện tình yêu quê hương và nỗi đau khi thấy quê hương bị tàn phá. Câu hỏi “Bây giờ tan tác về đâu?” giống như một lời than, thể hiện sự buồn bã và mất mát.
Tóm lại, đoạn thơ đã giúp người đọc thấy rõ sự thay đổi của quê hương và hiểu hoàn về hậu quả của chiến tranh. Đồng thời, nó cũng nhắc chúng ta phải biết trân trọng hoà bình và yêu quý quê hương của mình hơn.
Câu 1:
Con người sống không chỉ có bản thân mà có rất nhiều loài khác xung quanh, vì vậy việc biết yêu thương vạn vật là biết quan tâm, bảo vệ những con vật, cây cối và môi trường sống. Nếu con ngừoi không có ý thức thì sẽ gây ra những hậu quả như chặt phá rừng, xã rác bừa bãi, làm ô nhiễm môi trường. Điều đó không chỉ ảnh hưởng đến thiên nhiên mà còn ảnh uống đến chính cuộc sống của con người chúng ta. Ngược lại, nếu mỗi người biết yêu thương và có ý thức hơn, không xã rác, biết yêu thương thiên nhiên và động vật hơn, trồng thêm nhiều cây xanh, bảo vệ động vật thì môi trường sẽ trong lành hơn. Bên cạnh đó, việc yêu thương vạn vật còn giúp con người trở nên tốt bụng và có trách hiệm hơn. Vì vậy, mỗi chúng ta cần có ý thức bảo vệ và yêu thương mọi thứ xung quanh để cuộc sống ngày càng tốt đẹp hơn.
Câu 2:
Đoạn thơ trong bài “Bên kia sông Đuống” đã cho thấy sự thay đổi rất lớn của quê hương trước và sau chiến tranh. Trước hết, quê hương hiện lên với những hình ảnh rất đẹp và yên bình. Đó là cảnh “lúa nếp thơm nồng”, tranh Đông Hồ với những nét vẽ tươi sáng, thể hiện cuộc sống ấm no và mang đậm nét truyền thống. Những hình ảnh này làm cho người đọc cảm nhận được một quê hương rất thanh bình, quen thuộc và đáng yêu.
Nhưng sau khi chiến tranh xảy ra, tất cả đã thay đổi hoàn toàn. Quê hương không còn yên bình nữa mà trở nên tan hoang, đổ nát. Những câu thơ như “ruộng ta khô”, “nhà ta cháy” cho thấy sự tàn phá rất nặng nề. Không chỉ cảnh vật mà con người cũng phải chịu nhiều đau khổ, mất mát. Những hình ảnh như chia lìa, tan tác khiến người đọc cảm thấy rất xót xa.
Sự đối lập giữa trước và sau chiến tranh làm nổi bật sự tàn khốc của chiến tranh. Qua đó, tác giả cũng thể hiện tình yêu quê hương và nỗi đau khi thấy quê hương bị tàn phá. Câu hỏi “Bây giờ tan tác về đâu?” giống như một lời than, thể hiện sự buồn bã và mất mát.
Tóm lại, đoạn thơ đã giúp người đọc thấy rõ sự thay đổi của quê hương và hiểu hoàn về hậu quả của chiến tranh. Đồng thời, nó cũng nhắc chúng ta phải biết trân trọng hoà bình và yêu quý quê hương của mình hơn.