Hồ Lâm Gia Vy
Giới thiệu về bản thân
Câu 1: Trong xã hội hiện đại ngày nay, con người luôn tự cho mình đứng trên tất cả. Tuy nhiên đó là một suy nghĩ sai lầm. Yêu thương chính là biểu hiện của một nhân cách cao đẹp. Vạn vật xung quanh chúng ta không phải là vật trang trí vô tri hay những công cụ để khai thác mà là những sinh linh nhỏ bé. Khi ta biết quý trọng mầm xanh, ta sẽ học được cách sống tử tế, bao dung và nuôi dưỡng tâm hồn mình. Nhưng con người lại thờ ơ, quên mất những gì mình đã gây ra cho người khác. Chỉ khi cảm nhận được nỗi đau đó thì mới có thể hiểu ra nỗi đau mà mình đã gây ra cho thế giới và mọi người xung quanh mình. Yêu thương vạn vật thật chất là yêu thương chính mình. Hãy học cách biết ơn, trân trọng những gì xung quanh mình, đừng chờ đợi thế giới ''rỉ máu'' ta mới hiểu ra và đánh thức chính mình. Đó là nền tảng để xây dựng một xã hội hòa bình, nơi bạo lực và vô cảm không còn nữa.
Câu 2:
Bài làm
Bài thơ "Bên kia sông Đuống" của Hoàng Cầm là kiệt tác thơ kháng chiến, thể hiện nỗi đau xót và tình yêu da diết của nhà thơ khi hay tin quê hương bị giặc tàn phá.Trong khói lửa của chiến tranh, quê hương lại hiện lên với sự mộc mạc và giản dị. Đó là một vùng đất của "lúa nếp thơm nồng", hương thơm của lúa lan tỏa khắp nơi trong không gian, gợi nhắc về sự no ấm và nếp sống của nông dân, gợi lên sự thanh bình, trù phú. Đáng chú ý nhất là vẻ đẹp của dòng tranh dân gian Đông Hồ với hình ảnh "gà lợn tươi trong", đó là nét văn hóa đặc sắc của Việt Nam ta lúc bấy giờ. Thế nhưng sự bức tranh bình dị đó dần bị phá vỡ khi ''Giặc kéo lên ngùn ngụt lửa hung tàn''. Giặc kéo đến, để lại tang thương khắp nơi trên đường chúng đi qua. Quê hương tươi đẹp ngày nào giờ chỉ tràn ngập mùi máu và khói súng. Chúng gây thiệt hại về vật chất ''Ruộng ta khô'', ''Nhà ta cháy''. Hơn nữa chính là tổn thất về tinh thần, chà đạp lên sự sống con người, quê hương vốn yên bình giờ lại tan hoang, người dân vốn hạnh phúc giờ chỉ còn một màu đau thương. Gia đình, làng xóm, những người từng thân thiết, những người ta quý mến nay còn đâu, chỉ có sự chia li, đau buồn, mất mác. Cái chết bủa vây, sự sống bị dồn vào ngõ cụt. Nơi vốn dĩ nên chỉ ngập tràn hạnh phúc giờ đây không khác gì địa ngục trần gian. Đó là những bằng chứng đanh thép cho những hành động tàn bạo mà giặc đã gây ra. Từng câu thơ đều thể hiện nỗi bàng hoàng trước cảnh nhà tan cửa nát; nỗi buồn, xót thương cho quê hương ta yêu quý; đau lòng cho sự ly tán, chia li giữa người với người. Cũng như thắp lên nỗi căm thù giặc, quyết giành lại quê hương tươi đẹp, hòa bình. Chiến tranh chỉ mang đến nỗi đau chứ không thể đem đến hòa bình. Thật sai lầm khi dùng chiến tranh và bạo lực để giải quyết vấn đề.
Sự biến đổi của quê hương trong đoạn thơ không chỉ khơi dậy lòng căm thù giặc sâu sắc, tố cáo tội ác của chúng mà còn khẳng định tình yêu quê hương máu thịt, niềm tin rằng ngày mai sẽ lại tươi sáng, lũ giặc sẽ phải trả giá cho chính sự tàn bạo của mình.
Câu 1: Phương thức biểu đạt chính được sử dụng trong văn bản: Biểu cảm.
Câu 2: Nội dung của văn bản trên: Nói lên sự vô tâm, lạnh lùng của con người đối với thiên nhiên. Những hành động tuy tưởng chừng nhỏ bé nhưng lại gây tổn hại nghiêm trọng đến thế giới tự nhiên. Qua đó, văn bản gửi đến cho chúng ta nhiều thông điệp sâu sắc trong cuộc sống.
Câu 3: Biện pháp tu từ trong đoạn (7) là nhân hóa:" quen tha thứ, quen độ lượng,..."
Tác dụng: Tăng sức gợi hình, gợi cảm cho câu văn, tạo nhịp điệu chậm rãi, tha thiết. Thể hiện sự bao dung, hiền lành của thiên nhiên dù những hành động không tốt của con người đã ảnh hưởng sâu sắc đến thiên nhân.
Câu 4: Tác giả lại nói“Thỉnh thoảng bàn chân nên bị gai đâm” vì chỉ khi ta trải qua nỗi đau, ta mới có thể cảm nhận được chính nỗi đau mà mình đã gây ra cho thế giới xung quanh mình, mọi người xung quanh mình. Sau đó ta mới có thể học được cách sống tử tế, biết quan tâm người khác và những thứ xung quanh mình hơn.
Câu 5: Qua văn bản, em đã rút ra những bài học sâu sắc về lòng biết ơn và học cách sống tử tế, đồng cảm. Đôi khi những lời nói hay hành động vô tư mà ta coi là bình thường đã vô tình làm tổn thương thế giới xung quanh mình. Như với thiên nhiên, thiên nhiên đã vô cùng bao dung với con người nên chúng ta cũng phải biết ơn, trận trọng những gì mà thiên nhiên ban tặng cũng như học cách sống tử tế với những người xung quanh mình để tạo ra một xã hội tốt đẹp hơn.