Nguyễn Thanh Quỳnh Như

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Thanh Quỳnh Như
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

câu 1: Yêu thương vạn vật là biểu hiện cao đẹp của nhân cách, thể hiện sự kết nối giữa con người với thiên nhiên, động vật và môi trường sống. Khi chúng ta học cách yêu thương, trân trọng từng nhành cây, ngọn cỏ hay muôn loài động vật, cuộc sống sẽ trở nên hài hòa, nhân văn hơn, giảm bớt sự vô cảm và tàn nhẫn. Tình yêu này không chỉ bảo vệ hệ sinh thái, sự đa dạng sinh học mà còn nuôi dưỡng tâm hồn, mang lại sự bình yên, niềm vui và hạnh phúc cho chính bản thân mỗi người. Việc yêu thương vạn vật giúp con người nhận ra mình là một phần của thế giới, từ đó có trách nhiệm bảo vệ hành tinh xanh thay vì chỉ khai thác. Trái lại, thái độ thờ ơ, hủy hoại môi trường sẽ dẫn đến những hậu quả nghiêm trọng. Do đó, yêu thương vạn vật không chỉ là lòng tốt mà là sự văn minh, là cách chúng ta xây dựng một tương lai bền vững, tử tế hơn. Chúng ta cần hành động từ những việc nhỏ nhất như không vứt rác bừa bãi, bảo vệ động vật hoang dã và tôn trọng sự sống xung quanh.

Câu2:"Bên kia sông Đuống" của Hoàng Cầm là một trong những bài thơ hay nhất về quê hương trong kháng chiến chống Pháp. Đoạn thơ không chỉ khắc họa nỗi đau thương, tang tóc của quê hương Kinh Bắc khi bị kẻ thù tàn phá mà còn làm nổi bật vẻ đẹp thanh bình, trù phú trước chiến tranh, qua đó thể hiện sâu sắc tình yêu quê hương và niềm tin vào ngày mai chiến thắng.

Trước hết, thông qua bút pháp hồi tưởng và so sánh, đoạn thơ khắc họa hình ảnh quê hương sông Đuống tươi đẹp, thanh bình và giàu sức sống trong quá khứ. Quê hương ấy hiện lên qua những nét đặc trưng văn hóa, tâm linh: "Tranh Đông Hồ gà lợn nét tươi trong / Màu dân tộc sáng bừng trên giấy điệp". Hình ảnh tranh Đông Hồ không chỉ là nét văn hóa đặc sắc mà còn biểu tượng cho sự trù phú, tươi vui, bình dị của làng quê Việt Nam. Một quê hương Kinh Bắc hiền hòa, đầy ắp sắc màu, âm thanh của cuộc sống thanh bình.

Thế nhưng, sự bình yên ấy bị phá vỡ bởi chiến tranh tàn khốc. Hình ảnh quê hương hiện ra đầy đau thương: "Quê hương ơi, sông Đuống / Sao ngươi tan tác thế này". Đó là nỗi xót xa trước cảnh "Mẹ già lụm cụm cấy cày / Trông ra không thấy bóng ai". Hình ảnh "mẹ già lụm cụm" gợi sự cô đơn, thiếu vắng bàn tay chăm sóc, lao động. Chiến tranh đã mang đến sự tàn phá khủng khiếp: "Lũ quân khốn nạn / Ngừng tay tàn phá / Xéo nát quê hương". Câu thơ đanh thép, căm thù, khắc họa cảnh tượng điêu tàn, đổ nát, "xanh xanh bãi mía bờ dâu / Ngô khoai bát ngát / Giờ tan tác tan tành". Sự đối lập giữa "xanh xanh", "bát ngát" với "tan tác", "tan tành" càng làm nổi bật nỗi đau mất mát, phá hủy cảnh quan thiên nhiên và cuộc sống bình yên của người dân.

Không chỉ tàn phá cảnh vật, chiến tranh còn reo rắc nỗi đau thương, mất mát cho người dân Kinh Bắc: "Đất ta ơi! / Khói lửa tơi bời / ... / Giặc đóng đồn / Cướp phá". Đó là nỗi ám ảnh về những "đám cháy" mà giặc gây ra, phá tan cuộc sống yên lành. Cảnh tượng "người dân" phải chạy giặc, "nhà không người", "vườn hoang" gợi lên sự vắng lặng, xơ xác. Sự biến đổi này được đẩy lên cao trào khi tác giả so sánh với hình ảnh "đội quân" giặc: "Bọn quân thù / Đốt phá / Cướp bóc".

Tuy nhiên, vượt lên trên nỗi đau thương là niềm tin vào ngày mai tươi sáng. Hoàng Cầm vẫn giữ vững niềm tin vào sự tái sinh của quê hương: "Bao giờ về bên kia sông Đuống / Anh lại tìm em". Câu thơ thể hiện khát vọng đoàn tụ, khát vọng hòa bình. Sự biến đổi từ "tan tác" sang "thắm lại", "lấp lánh" trong tương lai là sự khẳng định sức sống mãnh liệt của quê hương, dân tộc. Đó là niềm tin vào chiến thắng cuối cùng, khi "Quê hương lại sáng bừng / Màu tươi đẹp của tranh Đông Hồ".

Tóm lại, qua đoạn thơ, ta thấy được sự biến đổi sâu sắc của quê hương Kinh Bắc trước và sau chiến tranh. Từ một vùng quê thanh bình, trù phú, quê hương đã trở thành một "đất chết" bởi sự tàn phá của kẻ thù. Nhưng chính trong nỗi đau, sức sống của quê hương, của con người Việt Nam lại càng ngời sáng. Đó là tình yêu quê hương thiết tha, niềm căm thù giặc sâu sắc và niềm tin vững chắc vào một ngày mai tươi sáng của tác giả.