Lê Na

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Lê Na
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:

Trong cuộc sống hiện đại, con người đôi khi quên mất rằng mình chỉ là một phần nhỏ bé của hệ sinh thái đại ngàn. Việc biết yêu thương vạn vật không chỉ là một lựa chọn đạo đức, mà còn là lẽ sống để tìm về sự bình yên. Yêu thương vạn vật chính là sự trân trọng, nâng niu từ nhành cây, ngọn cỏ đến những loài vật bé nhỏ quanh ta. Như trong văn bản "Thỉnh thoảng bàn chân nên bị gai đâm" đã gợi nhắc, thiên nhiên vốn dĩ luôn bao dung, âm thầm chịu đựng những "vết thương" mà con người vô tình hay hữu ý gây ra. Khi chúng ta mở lòng yêu thương thiên nhiên, ta sẽ nhận lại sự thư thái trong tâm hồn và một môi trường sống bền vững. Ngược lại, thái độ thờ ơ, hủy hoại vạn vật sẽ dẫn đến những hậu quả nhãn tiền như biến đổi khí hậu hay sự cạn kiệt nguồn sống. Mỗi chúng ta cần học cách sống "tỉnh thức", bớt đi sự thô tháp trong hành động, biết "giật mình" trước nỗi đau của một nhành hoa bị bẻ gãy hay một dòng sông bị ô nhiễm. Yêu thương vạn vật thực chất là một hình thái khác của việc yêu thương chính bản thân mình, bởi khi thế giới quanh ta tốt đẹp, cuộc sống của con người mới thực sự có ý nghĩa.

Câu 2 :
"Bên kia sông Đuống" là tiếng lòng đầy xúc động của nhà thơ Hoàng Cầm khi nghe tin quê hương Kinh Bắc bị giặc tàn phá. Đoạn thơ đã tái hiện thành công sự biến đổi đau thương của quê hương qua thủ pháp đối lập gay gắt giữa vẻ đẹp yên bình trước chiến tranh và sự tan hoang khi giặc tràn đến.

Trước chiến tranh, quê hương hiện lên trong tâm tưởng nhà thơ thật trù phú và giàu bản sắc văn hóa:"Quê hương ta lúa nếp thơm nồngTranh Đông Hồ gà lợn tươi trongMàu dân tộc sáng bừng trên giấy điệp"Những hình ảnh "lúa nếp thơm nồng" gợi lên một vùng quê ấm no, thanh bình. Đặc biệt, nghệ thuật dân gian Kinh Bắc hiện lên rực rỡ qua những bức tranh Đông Hồ với hình ảnh "gà lợn tươi trong". Cụm từ "Màu dân tộc sáng bừng" khẳng định vẻ đẹp của linh hồn đất nước, của những giá trị truyền thống được gìn giữ qua bao đời trên nền giấy điệp óng ánh. Đó là một thế giới đầy màu sắc, niềm vui và sự tự hào.Tuy nhiên, thực tại tàn khốc của chiến tranh đã phá nát vẻ đẹp ấy:"Quê hương ta từ ngày khủng khiếpGiặc kéo lên ngùn ngụt lửa hung tànRuộng ta khô / Nhà ta cháy"Từ "khủng khiếp" vang lên như một tiếng nấc nghẹn ngào.

Hình ảnh "lửa hung tàn" cháy ngùn ngụt đã thiêu rụi sự sống, biến ruộng đồng xanh tốt thành khô héo, nhà cửa thành tro bụi. Đau xót nhất là sự giày xéo của quân thù lên cả những giấc mơ hiền lành nhất:"Mẹ con đàn lợn âm dươngChia lìa đôi ngả"Hình ảnh đàn lợn trong tranh Đông Hồ vốn là biểu tượng của sự sum vầy, sinh sôi, nay lại bị "chia lìa". Chi tiết này tượng trưng cho cảnh gia đình tan nát và sự tàn bạo của giặc khi chà đạp lên niềm tin văn hóa của dân tộc. Hình ảnh "lưỡi dài lê sắc máu" càng tô đậm thêm bản chất hung ác, mất nhân tính của kẻ thù.

Bằng nghệ thuật tương phản đối lập giữa cái đẹp và cái ác, giữa ánh sáng và bóng tối, đoạn thơ đã thể hiện tình yêu quê hương tha thiết cùng lòng căm thù giặc sâu sắc của Hoàng Cầm. Bài thơ không chỉ là tiếng khóc cho quê hương mà còn là lời nhắc nhở thế hệ sau về trách nhiệm bảo vệ cội nguồn dân tộc.

Câu 1:

Trong cuộc sống hiện đại, con người đôi khi quên mất rằng mình chỉ là một phần nhỏ bé của hệ sinh thái đại ngàn. Việc biết yêu thương vạn vật không chỉ là một lựa chọn đạo đức, mà còn là lẽ sống để tìm về sự bình yên. Yêu thương vạn vật chính là sự trân trọng, nâng niu từ nhành cây, ngọn cỏ đến những loài vật bé nhỏ quanh ta. Như trong văn bản "Thỉnh thoảng bàn chân nên bị gai đâm" đã gợi nhắc, thiên nhiên vốn dĩ luôn bao dung, âm thầm chịu đựng những "vết thương" mà con người vô tình hay hữu ý gây ra. Khi chúng ta mở lòng yêu thương thiên nhiên, ta sẽ nhận lại sự thư thái trong tâm hồn và một môi trường sống bền vững. Ngược lại, thái độ thờ ơ, hủy hoại vạn vật sẽ dẫn đến những hậu quả nhãn tiền như biến đổi khí hậu hay sự cạn kiệt nguồn sống. Mỗi chúng ta cần học cách sống "tỉnh thức", bớt đi sự thô tháp trong hành động, biết "giật mình" trước nỗi đau của một nhành hoa bị bẻ gãy hay một dòng sông bị ô nhiễm. Yêu thương vạn vật thực chất là một hình thái khác của việc yêu thương chính bản thân mình, bởi khi thế giới quanh ta tốt đẹp, cuộc sống của con người mới thực sự có ý nghĩa.

Câu 2 :
"Bên kia sông Đuống" là tiếng lòng đầy xúc động của nhà thơ Hoàng Cầm khi nghe tin quê hương Kinh Bắc bị giặc tàn phá. Đoạn thơ đã tái hiện thành công sự biến đổi đau thương của quê hương qua thủ pháp đối lập gay gắt giữa vẻ đẹp yên bình trước chiến tranh và sự tan hoang khi giặc tràn đến.

Trước chiến tranh, quê hương hiện lên trong tâm tưởng nhà thơ thật trù phú và giàu bản sắc văn hóa:"Quê hương ta lúa nếp thơm nồngTranh Đông Hồ gà lợn tươi trongMàu dân tộc sáng bừng trên giấy điệp"Những hình ảnh "lúa nếp thơm nồng" gợi lên một vùng quê ấm no, thanh bình. Đặc biệt, nghệ thuật dân gian Kinh Bắc hiện lên rực rỡ qua những bức tranh Đông Hồ với hình ảnh "gà lợn tươi trong". Cụm từ "Màu dân tộc sáng bừng" khẳng định vẻ đẹp của linh hồn đất nước, của những giá trị truyền thống được gìn giữ qua bao đời trên nền giấy điệp óng ánh. Đó là một thế giới đầy màu sắc, niềm vui và sự tự hào.Tuy nhiên, thực tại tàn khốc của chiến tranh đã phá nát vẻ đẹp ấy:"Quê hương ta từ ngày khủng khiếpGiặc kéo lên ngùn ngụt lửa hung tànRuộng ta khô / Nhà ta cháy"Từ "khủng khiếp" vang lên như một tiếng nấc nghẹn ngào.

Hình ảnh "lửa hung tàn" cháy ngùn ngụt đã thiêu rụi sự sống, biến ruộng đồng xanh tốt thành khô héo, nhà cửa thành tro bụi. Đau xót nhất là sự giày xéo của quân thù lên cả những giấc mơ hiền lành nhất:"Mẹ con đàn lợn âm dươngChia lìa đôi ngả"Hình ảnh đàn lợn trong tranh Đông Hồ vốn là biểu tượng của sự sum vầy, sinh sôi, nay lại bị "chia lìa". Chi tiết này tượng trưng cho cảnh gia đình tan nát và sự tàn bạo của giặc khi chà đạp lên niềm tin văn hóa của dân tộc. Hình ảnh "lưỡi dài lê sắc máu" càng tô đậm thêm bản chất hung ác, mất nhân tính của kẻ thù.

Bằng nghệ thuật tương phản đối lập giữa cái đẹp và cái ác, giữa ánh sáng và bóng tối, đoạn thơ đã thể hiện tình yêu quê hương tha thiết cùng lòng căm thù giặc sâu sắc của Hoàng Cầm. Bài thơ không chỉ là tiếng khóc cho quê hương mà còn là lời nhắc nhở thế hệ sau về trách nhiệm bảo vệ cội nguồn dân tộc.