Nguyễn Phương Thảo

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Phương Thảo
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1

Trong cuộc sống hối hả quay cuồng của đồng tiền, lòng yêu thương vạn vật chính là " sợi dây " thiêng liêng gắn kết con người với thế giới. Yêu thương vạn vật không chỉ đơn thuần là tình cảm giữa con người với sự vật mà còn là sự trân trọng nâng niu những sự vật bao quanh chúng ta. Khi biết mở lòng mình ra với thế giới, chúng ta sẽ nhận ra rằng thiên nhiên vốn dĩ rất bao dung, luôn lặng lẽ dâng hiến cho con người những điều tốt đẹp nhất mà không bao giờ đòi hỏi sự trả đũa. Một người biết yêu thương vạn vật sẽ có một tâm hồn mềm mại, nhạy cảm và giàu lòng trắc ẩn. Họ không sống thô tháp, vô tâm mà luôn biết lắng nghe tiếng thở của đất trời, biết đau trước một cánh hoa tàn và biết hạnh phúc trước một mầm xanh vươn mình trong nắng. Ngược lại, sự vô cảm đối với môi trường và vạn vật chính là mầm móng dẫn đến sự chai sạn về nhân cách. Hãy nhớ rằng, chúng ta không phải là chủ nhân duy nhất của hành tinh này mà là một phần của nó. Biết yêu thương vạn vật không chỉ là bảo vệ thế giới bên ngoài, mà còn là cách để chúng ta bảo vệ phần "người" tử tế nhất trong chính mình, giúp tâm hồn thoát khỏi sự ích kỷ để sống một cuộc đời sâu sắc và trọn vẹn hơn.

Câu 2

"Bên kia sông Đuống

Quê hương ta lúa nếp thơm lòng

Tranh Đông Hồ gà lợn nét tươi trong

Màu dân tộc sáng bừng trên giấy điệp"

Bằng những hình ảnh chọn lọc, tác giả đã vẽ lên bức tranh quê hương không chỉ bằng mắt nhìn mà bằng cả tâm hồn. Đó là hương vị ngọt ngào của "lúa nếp thơm lòng" – sản vật của phù sa sông Đuống. Đó là thế giới nghệ thuật dân gian độc đáo với những bức tranh Đông Hồ. Các từ ngữ như "tươi trong", "sáng bừng" không chỉ miêu tả sắc màu của giấy điệp, của màu thuốc lá mà còn gợi lên một sức sống tinh thần mãnh liệt. "Màu dân tộc" ấy chính là bản sắc, là linh hồn của người Việt được hun đúc qua nghìn năm, nay hiện hữu rực rỡ trên trang giấy.

Thế nhưng, nhịp thơ đang êm đềm bỗng khựng lại, xoay chuyển đột ngột trước sự tàn khốc của chiến tranh:

"Quê hương ta từ ngày khủng khiếp

Giặc kéo lên ngùn ngụt lửa hung tàn

Ruộng ta khô nhà ta cháy"

Từ "khủng khiếp" đã thâu tóm tất cả bóng tối mà kẻ thù mang đến. Sự biến đổi diễn ra toàn diện và khốc liệt. Nếu trước đó là hương lúa, là sắc màu tươi tắn thì giờ đây chỉ còn là màu của "lửa hung tàn". Những động từ mạnh như "khô", "cháy" diễn tả sự hủy diệt triệt để nguồn sống của người dân. Hình ảnh "Chó ngộ một đàn / Lưỡi dài lê sắc máu" là một ẩn dụ đầy căm thù về sự hung bạo, mất nhân tính của quân xâm lược. Chúng đi đến đâu, sự sống bị dập tắt đến đó, biến những "ngõ thẳm bờ hoang" trở nên lạnh lẽo, kiệt cùng.

Đau đớn hơn cả là sự tan vỡ của những biểu tượng văn hóa đã được nâng niu ở phần đầu:

"Mẹ con đàn lợn âm dương

Chia lìa trăm ngã

Đám cưới chuột đang tưng bừng rộn rã

Bây giờ tan tác về đâu"

Bằng nghệ thuật nhân hóa và vận dụng sáng tạo hình ảnh tranh dân gian, Hoàng Cầm đã biến những thực thể vô tri trên giấy thành những số phận đau thương. Đàn lợn âm dương vốn là biểu tượng cho sự sinh sôi, sum vầy nay phải "chia lìa". Đám cưới chuột vốn vui tươi nay "tan tác". Đó không chỉ là sự hư hại của những bức tranh, mà là sự đổ vỡ của nếp sống, của hạnh phúc gia đình và sự bình yên của làng quê. Câu hỏi tu từ "về đâu" vang lên như một tiếng khóc nghẹn, đau xót cho một vùng văn hóa đang bị tàn phá không thương tiếc.

Qua đoạn thơ, ta thấy được tài năng của Hoàng Cầm trong việc sử dụng thủ pháp đối lập giữa quá khứ và hiện tại. Sự biến đổi từ "sáng bừng" đến "cháy", từ "tưng bừng" đến "tan tác" đã khơi gợi sâu sắc lòng căm thù giặc và tình yêu quê hương da diết. Bài thơ không chỉ là tài liệu về chiến tranh, mà còn là bản cáo trạng đanh thép bằng nghệ thuật, khẳng định rằng dù kẻ thù có thể đốt cháy xóm làng, nhưng chúng không bao giờ tiêu diệt được "màu dân tộc" ẩn sâu trong tâm khảm mỗi người dân bên kia sông Đuống.


Câu 1

Phương thức biểu đạt chính: Nghị luận

Câu 2

Nội dung của văn bản trên là mối quan hệ của thiên nhiên và con người, sự trân trọng của con người dành cho thiên nhiên

Câu 3

Biện pháp tu từ trong đoạn (7) là Điệp cấu trúc , nhân hóa, liệt kê

Tác dụng là làm linh hoạt đoạn văn tăng sức gợi hình gợi cảm cho câu. tạo sự tưởng phản và nhấn mạnh câu đó cần biết thấu hiểu hiểu, trân trọng và sống tử tế

Câu 4

Câu “Thỉnh thoảng bàn chân nên bị gai đâm ? ''' là vì trên con đường khôn lớn và trưởng thành mỗi cuộc đời của con người sẽ có những may mắn và chông gai trong cuộc sống. Khẳng định không có con đường nào chỉ toàn là hoa hồng mà sẽ có những tổn thương, vấp ngã và nỗi đau để chúng ta thức tỉnh và thấu cảm để có thể trân trọng những giá trị hạnh phúc mà mình đang có.

Câu 5

Bài học ý nghĩa mà em rút ra được là trên con đường thành công ta sẽ có những vấp ngã những khó khăn và gian khổ. Nhưng bạn hãy cứ đứng lên và tiến về những cái gai nhọn đó để có thể thành công và đạt được những thành tựu mà mình muốn. Muốn thành công chúng ta sẽ phải rơi lệ hay chịu những khổ đau để có thể trưởng thành và khôn lớn hơn từng ngày, những kinh nghiệm đó sẽ cho chúng ta được những vấp ngã trong quá khứ và hoàn thiện bản thân ở hiện tại và trong tương lai.