Trương Anh Toàn
Giới thiệu về bản thân
Câu 1: Trong đoạn thơ, giọng hát của người nông dân không chỉ là âm thanh thuần túy mà đã khơi gợi những liên tưởng vô cùng độc đáo và sâu sắc. Hình ảnh "tiếng lúa khô chảy vào trong cót" gợi lên thành quả của sự lao động, sự no ấm và niềm vui mùa màng kết tinh trong từng hạt ngọc của đất trời. Tiếp đó, phép so sánh giọng hát như "đất ấm trào lên trong lóe sáng lưỡi cày" lại mang đến một cảm giác mạnh mẽ về sức sống mãnh liệt của cội nguồn. Giọng hát ấy không bay bổng xa rời mà thấm đượm vị bùn đất, thể hiện sự gắn bó máu thịt giữa con người với công việc đồng áng. Qua những liên tưởng này, ta thấy được tâm hồn nhạy cảm của nhân vật trữ tình, đó là cái nhìn đầy trân trọng và biết ơn dành cho người lao động. Những hình ảnh mộc mạc ấy đã biến âm thanh thành hình khối, màu sắc, làm cho hồn quê trở nên sống động và ấm áp lạ thường trong lòng người đọc. Câu 2: Trong cuộc sống, để đạt được thành công và khẳng định giá trị bản thân, mỗi người trẻ đều cần chọn cho mình một thái độ sống phù hợp. Có ý kiến cho rằng "Tuổi trẻ ngày nay sống cần có ước mơ", nhưng cũng có quan điểm khẳng định "Tuổi trẻ thời hội nhập hãy sống thực tế". Cả hai ý kiến trên đều chứa đựng những giá trị riêng, đặt ra cho thế hệ trẻ bài toán về việc cân bằng giữa khát vọng cao xa và hành động thực tiễn để vững bước trên con đường tương lai.
Ước mơ là những dự định, khát khao lớn lao mà con người mong muốn đạt được. Nó là động lực, là ánh sáng dẫn đường. Sống thực tế là nhìn nhận đúng khả năng của bản thân và điều kiện ngoại cảnh, không mơ mộng hão huyền, tập trung vào những hành động cụ thể. Ước mơ giúp tuổi trẻ vượt qua những giới hạn của bản thân. Nếu không có ước mơ, cuộc sống sẽ trở nên tẻ nhạt, chúng ta dễ dàng bỏ cuộc trước khó khăn. Nhưng nếu chỉ ước mơ mà không đi kèm với sống thực tế thì sẽ trở thành ảo tưởng. Sống thực tế giúp ta lập kế hoạch chi tiết, đi từng bước vững chắc thay vì chỉ ngồi chờ đợi phép màu. Trong thời đại hội nhập, sự cạnh tranh rất khốc liệt, thực tế giúp ta có đủ kỹ năng cần thiết thay vì chỉ mơ về một vị trí cao. Như việc chủ tịch Hồ Chí Minh ra đi tìm đường cứu nước với ước mơ cháy bỏng là độc lập dân tộc, nhưng Người đã bắt đầu bằng những công việc thực tế nhất như phụ bếp, quét tuyết để nuôi sống bản thân và tìm tòi chân lý. Hay như những chàng trai, cô gái tuổi mười tám đôi mươi những ngày kháng chiến chống Mỹ lên đường với ước mơ duy nhất: "Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước", mong ước về một ngày đất nước hoàn toàn độc lập, thống nhất. Nhưng để hiện thực hóa ước mơ vĩ đại đó, họ đã sống vô cùng thực tế và kiên cường. Đó là việc chịu đựng gian khổ "cơm nắm muối vừng", là tinh thần "máu có thể đổ nhưng đường không thể tắc", là việc dùng đôi tay và sức người để san lấp hố bom, mở đường cho xe ra tiền tuyến. Họ không chỉ mơ về hòa bình, họ trực tiếp tạo ra hòa bình bằng những hành động thực tế nhất, dù phải đánh đổi bằng cả tuổi thanh xuân. Đừng để thực tế làm mòn đi khát vọng, cũng đừng để khát vọng làm mờ đi lý trí. Hãy biến ước mơ thành những mục tiêu nhỏ, thực hiện chúng bằng sự kiên trì và thực tế mỗi ngày.
Ta có thể thấy ước mơ và thực tế giống như hai cánh của một con chim, thiếu một bên thì không thể bay cao và xa được. Tuổi trẻ hãy cứ khao khát, hãy cứ ước mơ, nhưng hãy thực hiện nó bằng một cái đầu lạnh và một đôi tay chăm chỉ làm việc thực tế.
Câu 1: thể thơ tự do. Các câu thơ không có số từ bằng nhau. Câu 2: Từ ngữ, hình ảnh gợi tả âm thanh trong văn bản là: +Những xôn xao lùa qua hơi ấm. +Tiếng bánh xe trâu lặng lẽ. +Tiếng gọi. +Tiếng cười khúc khích. +Trầm trầm giọng hát. +Tiếng lúa khô chảy vào trong cót. +Tiếng huầy ơ. Câu 3: biện pháp tu từ được sử dụng là: So sánh Tác dụng: Gợi tả vẻ đẹp tinh khôi, tràn đầy sức sống của nhân vật trữ tình khi thức giấc vào buổi ban mai. Làm cho câu thơ thêm sinh động, giàu hình ảnh và tăng sức biểu cảm. Câu 4: Tâm trạng của nhân vật trữ tình là sự nhạy cảm, náo nức và tràn đầy hạnh phúc. Câu 5:
Đoạn trích trong tập thơ "Sự mất ngủ của lửa" của Nguyễn Quang Thiều đã vẽ nên một bức tranh ban mai vùng quê đầy sức sống và tinh khôi. Qua những hình ảnh so sánh độc đáo như "bóng tối... như một con mèo nhung" hay "tôi cựa mình như búp non mở lá", tác giả thể hiện sự giao hòa tuyệt đối giữa tâm hồn con người và thiên nhiên. Những âm thanh bình dị như tiếng bánh xe trâu, tiếng cười khúc khích hay giọng hát trầm của người nông dân không chỉ gợi lên nhịp sống lao động mà còn tràn đầy niềm hạnh phúc tự thân. Đoạn thơ là lời nhắc nhở nhẹ nhàng về việc biết trân trọng những vẻ đẹp đơn sơ, giản dị quanh mình. Chính những điều nhỏ bé ấy đã làm nên sự giàu có và bình yên cho tâm hồn mỗi chúng ta giữa cuộc đời hối hả.