Nguyễn Ngọc Thạch
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:Viết đoạn văn (khoảng 200 chữ) nêu cảm nhận về những liên tưởng của nhân vật trữ tình khi nghe giọng hát của người nông dân trong đoạn thơ ở phần Đọc hiểu là: Trong đoạn thơ, nhà thơ Nguyễn Quang Thiều đã sử dụng những hình ảnh so sánh độc đáo để cụ thể hóa âm thanh "trầm trầm giọng hát" của người nông dân. Những liên tưởng này không chỉ là sự cảm nhận bằng thính giác mà còn là sự kết tinh của tình yêu quê hương sâu nặng. Trước hết, giọng hát ấy được ví "như tiếng lúa khô chảy vào trong cót". Đây là một liên tưởng vô cùng mộc mạc, gần gũi với đời sống nhà nông. Tiếng lúa khô chảy vào cót gợi lên âm thanh của sự no ấm, thành quả sau những ngày lao động vất vả. Nó không bóng bẩy nhưng lại mang vẻ đẹp của sự chân thật và bền bỉ. Tiếp đến, giọng hát lại được ví "như đất ấm trào lên trong lóe sáng lưỡi cày". Hình ảnh này gợi sự mạnh mẽ, sinh sôi, là sức sống tiềm tàng của mảnh đất quê hương đang cựa mình dưới bàn tay lao động. Sự kết hợp giữa cái "ấm" của đất và cái "lóe sáng" của lưỡi cày tạo nên một bức tranh lao động vừa khỏe khoắn vừa đầy hy vọng. Qua những liên tưởng này, ta thấy nhân vật trữ tình có một tâm hồn vô cùng tinh tế và một sự gắn bó máu thịt với đồng ruộng. Giọng hát của người nông dân không chỉ là âm nhạc, mà là linh hồn của đất đai, là tiếng lòng của những người lao động hiền lành, chất phác. Đoạn thơ đã khơi gợi trong lòng người đọc niềm trân trọng đối với những giá trị bình dị nhưng thiêng liêng của quê hương. Câu 2: Có ý kiến cho rằng: Tuổi trẻ ngày nay sống cần có ước mơ; ý kiến khác lại khẳng định: Tuổi trẻ thời hội nhập hãy sống thực tế. Từ góc nhìn của người trẻ, anh/chị hãy viết một bài văn nghị luận (khoảng 600 chữ) trình bày suy nghĩ về vấn đề trên là: Trong dòng chảy hối hả của thời đại hội nhập, người trẻ chúng ta thường đứng trước những ngã rẽ của tư duy: Nên bay bổng với những ước mơ xa xôi hay nên chọn lối sống thực tế, thực dụng? Có ý kiến cho rằng: "Tuổi trẻ ngày nay sống cần có ước mơ"; ý kiến khác lại khẳng định: "Tuổi trẻ thời hội nhập hãy sống thực tế". Thực chất, đây không phải là hai thái cực loại trừ nhau mà là hai mảnh ghép cần thiết để tạo nên một hành trình vững chãi. Ước mơ chính là kim chỉ nam, là ngọn hải đăng soi sáng cho tuổi trẻ. Sống có ước mơ nghĩa là ta có mục tiêu, có khát vọng vượt qua những giới hạn của bản thân. Trong thế giới phẳng hiện nay, nếu không có ước mơ đủ lớn, người trẻ dễ rơi vào trạng thái lạc lõng, trở thành những "bản sao" mờ nhạt. Ước mơ thôi thúc ta sáng tạo, dấn thân và không lùi bước trước khó khăn. Tuy nhiên, lối sống thực tế cũng quan trọng không kém. Sống thực tế không phải là thực dụng, ích kỷ, mà là biết nhìn nhận đúng năng lực bản thân, hiểu rõ quy luật của thị trường lao động và những thách thức của thời đại. Thực tế giúp ta "đôi chân chạm đất", biến những suy nghĩ viển vông thành kế hoạch hành động cụ thể. Nếu chỉ có ước mơ mà thiếu sự thực tế, chúng ta dễ trở thành những kẻ mộng mơ hão huyền; ngược lại, nếu quá thực tế mà thiếu ước mơ, cuộc sống sẽ trở nên khô khan, máy móc và thiếu đi động lực đột phá. Trong bối cảnh hội nhập, sự kết hợp giữa ước mơ và thực tế trở thành chìa khóa vàng. Chúng ta cần "ước mơ lớn nhưng bắt đầu từ những việc nhỏ". Một bạn trẻ khao khát trở thành kỹ sư công nghệ hàng đầu (ước mơ) nhưng đồng thời phải miệt mài học ngoại ngữ, trau dồi kỹ năng lập trình mỗi ngày (thực tế). Thực tế chính là bệ phóng vững chắc nhất để đưa ước mơ bay cao, bay xa trong không gian toàn cầu hóa. Tóm lại, ước mơ cho ta đôi cánh, còn thực tế cho ta đôi chân vững vàng. Đừng để thực tế làm mòn đi khát khao, cũng đừng để khát khao che mờ đi hiện thực. Là những người trẻ đang đứng trước ngưỡng cửa lớn của cuộc đời, hãy giữ cho mình một trái tim nóng để dám mơ ước và một cái đầu lạnh để sống thực tế. Chỉ khi đó, chúng ta mới có thể tự tin khẳng định bản thân và đóng góp giá trị cho xã hội.
Câu 1:Viết đoạn văn (khoảng 200 chữ) nêu cảm nhận về những liên tưởng của nhân vật trữ tình khi nghe giọng hát của người nông dân trong đoạn thơ ở phần Đọc hiểu là: Trong đoạn thơ, nhà thơ Nguyễn Quang Thiều đã sử dụng những hình ảnh so sánh độc đáo để cụ thể hóa âm thanh "trầm trầm giọng hát" của người nông dân. Những liên tưởng này không chỉ là sự cảm nhận bằng thính giác mà còn là sự kết tinh của tình yêu quê hương sâu nặng. Trước hết, giọng hát ấy được ví "như tiếng lúa khô chảy vào trong cót". Đây là một liên tưởng vô cùng mộc mạc, gần gũi với đời sống nhà nông. Tiếng lúa khô chảy vào cót gợi lên âm thanh của sự no ấm, thành quả sau những ngày lao động vất vả. Nó không bóng bẩy nhưng lại mang vẻ đẹp của sự chân thật và bền bỉ. Tiếp đến, giọng hát lại được ví "như đất ấm trào lên trong lóe sáng lưỡi cày". Hình ảnh này gợi sự mạnh mẽ, sinh sôi, là sức sống tiềm tàng của mảnh đất quê hương đang cựa mình dưới bàn tay lao động. Sự kết hợp giữa cái "ấm" của đất và cái "lóe sáng" của lưỡi cày tạo nên một bức tranh lao động vừa khỏe khoắn vừa đầy hy vọng. Qua những liên tưởng này, ta thấy nhân vật trữ tình có một tâm hồn vô cùng tinh tế và một sự gắn bó máu thịt với đồng ruộng. Giọng hát của người nông dân không chỉ là âm nhạc, mà là linh hồn của đất đai, là tiếng lòng của những người lao động hiền lành, chất phác. Đoạn thơ đã khơi gợi trong lòng người đọc niềm trân trọng đối với những giá trị bình dị nhưng thiêng liêng của quê hương. Câu 2: Có ý kiến cho rằng: Tuổi trẻ ngày nay sống cần có ước mơ; ý kiến khác lại khẳng định: Tuổi trẻ thời hội nhập hãy sống thực tế. Từ góc nhìn của người trẻ, anh/chị hãy viết một bài văn nghị luận (khoảng 600 chữ) trình bày suy nghĩ về vấn đề trên là: Trong dòng chảy hối hả của thời đại hội nhập, người trẻ chúng ta thường đứng trước những ngã rẽ của tư duy: Nên bay bổng với những ước mơ xa xôi hay nên chọn lối sống thực tế, thực dụng? Có ý kiến cho rằng: "Tuổi trẻ ngày nay sống cần có ước mơ"; ý kiến khác lại khẳng định: "Tuổi trẻ thời hội nhập hãy sống thực tế". Thực chất, đây không phải là hai thái cực loại trừ nhau mà là hai mảnh ghép cần thiết để tạo nên một hành trình vững chãi. Ước mơ chính là kim chỉ nam, là ngọn hải đăng soi sáng cho tuổi trẻ. Sống có ước mơ nghĩa là ta có mục tiêu, có khát vọng vượt qua những giới hạn của bản thân. Trong thế giới phẳng hiện nay, nếu không có ước mơ đủ lớn, người trẻ dễ rơi vào trạng thái lạc lõng, trở thành những "bản sao" mờ nhạt. Ước mơ thôi thúc ta sáng tạo, dấn thân và không lùi bước trước khó khăn. Tuy nhiên, lối sống thực tế cũng quan trọng không kém. Sống thực tế không phải là thực dụng, ích kỷ, mà là biết nhìn nhận đúng năng lực bản thân, hiểu rõ quy luật của thị trường lao động và những thách thức của thời đại. Thực tế giúp ta "đôi chân chạm đất", biến những suy nghĩ viển vông thành kế hoạch hành động cụ thể. Nếu chỉ có ước mơ mà thiếu sự thực tế, chúng ta dễ trở thành những kẻ mộng mơ hão huyền; ngược lại, nếu quá thực tế mà thiếu ước mơ, cuộc sống sẽ trở nên khô khan, máy móc và thiếu đi động lực đột phá. Trong bối cảnh hội nhập, sự kết hợp giữa ước mơ và thực tế trở thành chìa khóa vàng. Chúng ta cần "ước mơ lớn nhưng bắt đầu từ những việc nhỏ". Một bạn trẻ khao khát trở thành kỹ sư công nghệ hàng đầu (ước mơ) nhưng đồng thời phải miệt mài học ngoại ngữ, trau dồi kỹ năng lập trình mỗi ngày (thực tế). Thực tế chính là bệ phóng vững chắc nhất để đưa ước mơ bay cao, bay xa trong không gian toàn cầu hóa. Tóm lại, ước mơ cho ta đôi cánh, còn thực tế cho ta đôi chân vững vàng. Đừng để thực tế làm mòn đi khát khao, cũng đừng để khát khao che mờ đi hiện thực. Là những người trẻ đang đứng trước ngưỡng cửa lớn của cuộc đời, hãy giữ cho mình một trái tim nóng để dám mơ ước và một cái đầu lạnh để sống thực tế. Chỉ khi đó, chúng ta mới có thể tự tin khẳng định bản thân và đóng góp giá trị cho xã hội.