Nguyễn Thị Bích Quyên
Giới thiệu về bản thân
Câu 1: Trong đoạn thơ, những liên tưởng của nhân vật trữ tình khi nghe giọng hát của người nông dân mang một vẻ đẹp tâm hồn mộc mạc mà đầy tinh tế. Giọng hát "trầm trầm" cất lên dưới vành nón không đơn thuần là âm thanh giải trí, mà là tiếng lòng của đất đai và lao động. Phép so sánh "như tiếng lúa khô chảy vào trong cót" đã cụ thể hóa âm thanh ấy thành niềm vui của sự no ấm, thành quả sau những ngày vất vả gieo trồng. Đặc biệt, hình ảnh "đất ẩm trào lên trong lóe sáng lưỡi cày" là một sáng tạo nghệ thuật độc đáo, gợi ra sức sống phì nhiêu và nhịp điệu lao động mạnh mẽ. Giọng hát ấy không bay bổng xa vời mà thấm đượm hương vị đất đai, mang theo cả mồ hôi và niềm tin yêu cuộc sống. Qua những liên tưởng giàu hình ảnh, tác giả không chỉ ngợi ca vẻ đẹp của người lao động mà còn thể hiện sự đồng cảm, trân trọng sâu sắc đối với những giá trị bình dị, bền bỉ của quê hương. Tiếng hát ấy chính là tiếng của tâm hồn Việt, hồn hậu và đầy sức sống.
Câu 2 :
Trong xã hội , ngày nay thế hệ trẻ chúng ta thường đứng trước những ngã rẽ của tư duy sống. Có ý kiến cho rằng "Tuổi trẻ ngày nay sống cần có ước mơ", nhưng cũng có quan điểm khẳng định "Tuổi trẻ thời hội nhập hãy sống thực tế". Thực tế, đây không phải là hai thái cực loại trừ nhau, mà là hai mảnh ghép không thể thiếu để tạo nên bản lĩnh của người trẻ hiện đại.
Trước hết, ước mơ chính là "ngọn hải đăng" dẫn lối. Với người trẻ, ước mơ không chỉ là những mong muốn xa vời, mà là khát vọng khẳng định mình, là ý chí muốn cống hiến và vươn tới những đỉnh cao mới. Khi có ước mơ, chúng ta có động lực để thức dậy mỗi sáng, có can đảm để đối mặt với thất bại. Nếu thiếu đi hoài bão, tuổi trẻ sẽ dễ rơi vào trạng thái sống mòn, thụ động và bị cuốn trôi bởi những giá trị hời hợt.
Tuy nhiên, trong bối cảnh hội nhập đầy cạnh tranh, chỉ có ước mơ thôi là chưa đủ. Lời khuyên "sống thực tế" nhắc nhở chúng ta về tầm quan trọng của việc nhìn nhận đúng năng lực bản thân và điều kiện khách quan. Sống thực tế không phải là sống thực dụng, ích kỷ, mà là biết cụ thể hóa giấc mơ bằng những hành động thiết thực. Thay vì chỉ mơ mộng trở thành một công dân toàn cầu, người trẻ thực tế sẽ bắt tay vào học ngoại ngữ, tìm hiểu văn hóa thế giới và rèn luyện kỹ năng mềm. Thực tế chính là cái nền vững chãi để ước mơ không trở thành ảo tưởng.
Sự kết hợp giữa "ước mơ" và "thực tế" chính là chìa khóa thành công. Một người trẻ bản lĩnh là người dám mơ những điều lớn lao nhưng luôn giữ đôi chân mình chạm đất. Chúng ta cần ước mơ để có tầm nhìn, và cần thực tế để có lộ trình. Trong thời đại 4.0, sự thực tế còn thể hiện ở việc biết tận dụng công nghệ, nắm bắt xu hướng thị trường để hiện thực hóa đam mê một cách hiệu quả nhất. Đừng để sự thực tế bóp nghẹt những mầm non sáng tạo, nhưng cũng đừng để những giấc mơ mây mù che lấp đi trách nhiệm với bản thân và xã hội.
Tóm lại, ước mơ cho chúng ta đôi cánh, còn thực tế cho chúng ta điểm tựa. Là một người trẻ đang sống trong thời đại mở cửa, tôi chọn cho mình một tâm hồn đầy ắp những khát khao và một cái đầu tỉnh táo, quyết liệt trong hành động. Hãy cứ mơ lớn, nhưng đừng quên bắt đầu từ những bước đi nhỏ bé, vững chắc nhất ngay từ hôm nay. Đó chính là cách tốt nhất để chúng ta định vị bản thân và đóng góp cho sự phát triển của đất nước trong hành trình hội nhập.
Câu 1:
Thể thơ của văn bản là thể thơ tự do.
Câu 2: Những từ ngữ, hình ảnh gợi tả âm thanh trong văn bản là : Tiếng bánh xe trâu lặng lẽ ,tiếng gọi, tiếng cười khúc khích.
Câu 3: Biện pháp tu từ trong dòng thơ "Tôi cựa mình như búp non mở lá" Biện pháp tu từ: So sánh (dấu hiệu: từ "như"). Tác dụng: Gợi tả vẻ đẹp tinh khôi, đầy sức sống của nhân vật trữ tình trong khoảnh khắc bình minh. Phép so sánh làm cho trạng thái thức tỉnh của con người trở nên sinh động, mang hơi thở của thiên nhiên đang vươn mình nảy nở. Làm cho câu thơ giàu hình ảnh, tăng sức gợi hình, gợi cảm và thể hiện sự giao hòa tuyệt đối giữa con người và cảnh vật ban mai.
Câu 4: Tâm trạng của nhân vật trữ tình được thể hiện là: Sự nhạy cảm và tinh tế: Nhân vật lắng nghe được cả những âm thanh "lặng lẽ", cho thấy một tâm hồn đang mở rộng để đón nhận cuộc sống. Niềm vui sướng, lạc quan: Những âm thanh đó (đặc biệt là tiếng cười) gợi lên một không gian bình yên, ấm áp và tràn đầy hy vọng vào một ngày mới. Đó là tâm thế yêu đời, trân trọng từng chuyển động nhỏ nhất của cuộc sống thường nhật.
Câu 5: Thông điệp mà văn bản gửi gắm chính là sự trân trọng vẻ đẹp của những khoảnh khắc bình dị trong cuộc sống. Mỗi buổi ban mai không chỉ là sự khởi đầu của một ngày mới về mặt thời gian, mà còn là sự tái sinh của tâm hồn con người. Khi ta mở lòng mình để lắng nghe và quan sát, ta sẽ thấy thiên nhiên và con người xung quanh luôn tràn đầy sức sống . Đừng để cuộc sống hối hả làm chai sạn cảm xúc , hãy luôn giữ cho mình một tâm hồn nhạy cảm như "búp non" để yêu thương và tận hưởng từng phút giây quý giá mà cuộc đời đã ban tặng.