Huỳnh Thị Diệu Quyên

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Huỳnh Thị Diệu Quyên
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:

Trong bài thơ "Ban mai", nhà thơ Nguyễn Quang Thiều đã thể hiện một tâm hồn tinh tế qua những liên tưởng độc đáo về giọng hát của người nông dân. Giọng hát ấy không vang lên giữa thính phòng sang trọng mà cất lên từ "dưới vành nón" lam lũ, mộc mạc và "trầm trầm" hơi thở của đất đai. Bằng nghệ thuật so sánh đầy gợi cảm, tác giả đã hữu hình hóa âm thanh: "Như tiếng lúa khô chảy vào trong cót / Như đất ấm trào lên trong lóe sáng lưỡi cày". Từ những âm thanh bình dị ấy đã gợi cho ta thấy sự no ấm, thanh âm giòn giã của hạt ngọc trời sau vụ gặt là kết tinh của mồ hôi và niềm vui lao động. Bên canh đó, giọng hát như hòa vào nhịp điệu của sự sinh sôi, là sức mạnh khai phá lòng đất để khơi dậy sự sống của những người nông dân. Qua đó, ta thấy nhân vật trữ tình không chỉ nghe bằng tai mà còn cảm nhận bằng một tình yêu máu thịt với quê hương. Giọng hát của người nông dân chính là biểu tượng cho vẻ đẹp tâm hồn bền bỉ, chân phương, là sức sống mãnh liệt của con người gắn bó với đồng ruộng trong buổi sớm mai thanh khiết.

Câu 2:

Trong dòng chảy hối hả của thời đại hội nhập, thế hệ trẻ luôn đứng trước những ngã rẽ của sự lựa chọn về thái độ sống. Có ý kiến cho rằng: "Tuổi trẻ ngày nay sống cần có ước mơ", nhưng cũng có quan điểm khẳng định: "Tuổi trẻ thời hội nhập hãy sống thực tế". Thực chất, đây không phải là hai thái cực đối lập mà là hai mảnh ghép không thể thiếu để kiến tạo nên một bản lĩnh trẻ vững vàng. Trước hết, ước mơ chính là kim chỉ nam, là ngọn hải đăng dẫn đường cho con người giữa đại dương cuộc đời. Với tuổi trẻ, ước mơ không chỉ là mục tiêu mà còn là nguồn năng lượng vô tận để vượt qua nghịch cảnh. Sống có ước mơ giúp chúng ta thoát khỏi sự tầm thường, dám nghĩ lớn và dám dấn thân vào những thử thách mới mẻ. Cũng như Phạm Văn Đồng đã từng nói :"tuổi trẻ là tuổi của hy vọng, của những khát vọng lớn lao". Và ước mơ chính là đôi cánh giúp con người bay cao hơn để vươn đến những khát vọng, những đam mê của chính mình. Tuy nhiên, trong bối cảnh hội nhập toàn cầu hóa, sự cạnh tranh trở nên khốc liệt hơn bao giờ hết. Khi đó, "sống thực tế" trở thành một yêu cầu sống còn. Sống thực tế không có nghĩa là thực dụng hay thiếu đi lý tưởng, mà là việc nhìn nhận đúng năng lực bản thân, nắm bắt quy luật của thị trường lao động và tích lũy những kỹ năng cần thiết. Một người trẻ sống thực tế sẽ hiểu rằng một bằng cấp quốc tế hay một công việc lương cao không đến từ sự mơ mộng, mà đến từ những giờ miệt mài học ngoại ngữ, rèn luyện tư duy phản biện và sự thích nghi đa văn hóa. Vậy, ước mơ và thực tế có mối quan hệ như thế nào? Tôi tin rằng ước mơ là cái đích, còn sống thực tế chính là con đường dẫn đến cái đích đó. Nếu chỉ sống với ước mơ mà thiếu đi sự thực tế, chúng ta dễ rơi vào trạng thái "ảo tưởng sức mạnh", trở thành những kẻ mộng du giữa đời thường để rồi dễ dàng gục ngã trước những va đập đầu đời. Ngược lại, nếu chỉ sống thực tế một cách cực đoan mà thiếu đi ước mơ, chúng ta sẽ chỉ là những cỗ máy làm việc vô hồn, thiếu sáng tạo và dễ dàng hài lòng với những gì sẵn có.

Ở xã hội hiện nay, ta có thể dễ dàng nhận thấy những con người có cả hai yếu tố vừa sống có ước mơ, vừa sống thực tế. Nhiều bạn trẻ dám mơ về một xã hội tốt đẹp hơn, nhưng họ không mơ mộng mà thực tế thực hiện các dự án thiện nguyện, bảo vệ môi trường, hỗ trợ người yếu thế ngay tại địa phương. Hay điển hình là rapper Đen Vâu, tuy xuất phát điểm là một công nhân vệ sinh nhưng anh không ngừng nuôi dưỡng đam mê âm nhạc nhưng không bỏ cuộc sống mưu sinh. Anh thực tế bền bỉ theo đuổi âm nhạc theo cách riêng (tự học, tự sáng tác), từ từ khẳng định mình trước khi thành công rực rỡ.

Tuy nhiên, xung quanh ta vẫn còn những trường hợp người trẻ sống chỉ biến ảo tưởng hay sống không thực tế. Tuy họ có ước mơ nhưng lại "nổ lực ảo", họ không cố gắng theo đuổi đam mê của chính mình mà chỉ ảo tưởng, mong rằng ước mơ của mình sẽ thành hiện thực. Hay có những cá nhân sống không có ước mơ, họ chỉ biết sống tạm bợ qua ngày mà không có chủ đích, không có mục tiêu để vươn mình.

Ta biết rằng, hội nhập mang đến cho tuổi trẻ Việt Nam vô vàn cơ hội nhưng cũng đầy rẫy những cạm bẫy. Để thành công, người trẻ cần phải biết "giữ đôi chân trên mặt đất nhưng đôi mắt hướng về những vì sao". Hãy cứ mơ những giấc mơ lớn lao về một Việt Nam hùng cường, về những dự án thay đổi cộng đồng, nhưng hãy bắt đầu hành động bằng những bước đi thực chất nhất: tự học, kỷ luật và kiên trì.

Vậy làm thế nào để có thể trở thành một con người có ước mơ nhưng vẫn là một người sống thực tế? Trước hết, ta cần phải xác định được ước mơ của bản thân là gì. Xác định được mục tiêu ta cần cố gắng theo đuổi. Nhưng bên cạnh đó, người trẻ cũng nên dám nghĩ, dám làm, dám theo đuổi. Không nên sống trong ảo tưởng, mơ mộng ước mơ của ta sẽ thành hiện thực nhưng lại không chịu bắt tay vào để hoàn thiện nó.

Tóm lại, ước mơ và thực tế là hai bánh xe giúp con người tiến về phía trước một cách cân bằng. Là một người trẻ đứng trước ngưỡng cửa của kỷ nguyên số, tôi nhận ra rằng: ước mơ cho ta niềm tin, còn thực tế cho ta sức mạnh. Hãy nuôi dưỡng một trái tim nóng đầy hoài bão và một cái đầu lạnh đầy tỉnh táo để viết nên bản chương rực rỡ nhất của đời mình. Cũng như ai đó đã từng nói :"tuổi trẻ chỉ rực rỡ một lần mà thôi" vậy nên, với vai trò là một người trẻ hiện nay, ta nên dám nghỉ, dám làm, dám thực hiện để khi ngoảnh đầu lại ta không hối tiếc về những khoảng trống vô nghĩa của thanh xuân, mà thay vào đó chúng ta lại tự hào về những chặng đường rực rỡ mà tự ta đã tạo nên.


Câu 1: thể thơ tự do

Câu 2: Những từ ngữ, hình ảnh gợi tả âm thanh bao gồm: Những xôn xao lùa qua hơi ẩm. Tiếng bánh xe trâu lặng lẽ. Tiếng ơi... ơi... ơi... Ai gọi đấy, ai đang cười khúc khích. Trầm trầm giọng hát. Tiếng huẩy ơ.

Tiếng lúa khô


Câu 3: Biện pháp tu từ: So sánh. Tôi cựa mình được so sánh như búp non mở lá. Tác dụng: Làm cho hình ảnh nhân vật "tôi" khi thức dậy trở nên sinh động, mang vẻ đẹp căng tràn nhựa sống, thanh khiết như một mầm non vừa hé mở. Thể hiện sự giao hòa tuyệt đối giữa con người và thiên nhiên. Con người như tan chảy vào nhựa sống của đất trời buổi sớm mai, mang tâm hồn tươi mới và đầy hy vọng.

Câu 4: Tâm trạng của nhân vật trữ tình là sự nhạy cảm, tinh tế và tràn đầy niềm yêu đời. Nhân vật không chỉ nghe bằng tai mà còn cảm nhận bằng cả tâm hồn. Đó là trạng thái tỉnh thức hoàn toàn, cảm thấy hạnh phúc, rạo rực và gắn kết chặt chẽ với nhịp sống bình dị, thân thuộc của quê hương vào buổi sớm chỉ với " tiếng bánh xe trâu" , " tiếng gọi", và "tiếng cưới khúc khích của ban mai". Câu 5:

Qua bài thơ trên ta có thể nhận ra được những gì giản dị, thân thuộc trong cuộc sống của tác giả điều được khắc hoạ một cách đầy trân trọng và từ hào. Qua đó, tác giả đã khéo léo đem đến những độc giả thông điệp về sự trân trọng những vẻ đẹp bình dị và khởi đầu mới mỗi ngày. Bài thơ cho thấy mỗi buổi ban mai không chỉ là sự chuyển giao về thời gian mà còn là sự hồi sinh của sức sống (hình ảnh búp non, tiếng cười, người nông dân đi làm). Thông điệp này nhắc nhở chúng ta hãy biết lắng nghe và mở lòng với những điều nhỏ bé xung quanh mình. Khi chúng ta sống chậm lại và cảm nhận thiên nhiên bằng cả tâm hồn và trái tim, ta sẽ tìm thấy nguồn năng lượng tích cực và ý nghĩa của sự sống ngay trong những điều đơn sơ nhất của quê hương. Việc trân trọng, yêu quý những điều nhỏ bé trong cuộc sống này, chính là chìa khoá để ta tìm thấy hạnh phúc thực sự giữa cuộc đời bộn bề, tấp nập.