Phạm Thị Thu Hương

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Phạm Thị Thu Hương
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:

Trong nghệ thuật xây dựng nhân vật của Nguyễn Du, bút pháp tả cảnh ngụ tình đã trở thành một điểm đặc biệt làm cho tác phẩm của ông giàu cảm xúc hơn, mà đoạn trích chia ly giữa Thúy Kiều và Thúc Sinh là một minh chứng tiêu biểu. Không cần trực tiếp dùng từ ngữ biểu cảm, Nguyễn Du vẫn khiến người đọc thấu cảm được nỗi buồn xé lòng thông qua cảnh vật thiên nhiên. Mở đầu là hình ảnh "rừng phong" nhuốm "màu quan san". Màu sắc của mùa thu và không gian biên ải xa xôi như nhuộm vào đó sự lạnh lẽo, cô liêu của buổi phân ly. Không gian tiếp tục được mở rộng với "dặm hồng bụi cuốn" và "ngàn dâu xanh", gợi lên một sự chia cách nghìn trùng, khiến bóng dáng người đi dần mờ mịt, nhỏ bé giữa đất trời bao la. Đỉnh cao của nghệ thuật ngụ tình nằm ở hình ảnh "vầng trăng xẻ làm đôi". Vầng trăng vốn là biểu tượng của sự viên mãn, nay bị chia cắt để soi chiếu hai cảnh đời: một người "gối chiếc" cô đơn, một người "dặm trường" vất vả. Qua đó, cảnh vật không còn là những vật vô tri mà đã trở thành "tâm cảnh", chứa đựng sự lẻ loi, hụt hẫng và nỗi đau chia cắt của con người. Đúng như Nguyễn Du từng viết: "Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ", thiên nhiên trong đoạn trích đã nói thay tiếng lòng đầy xót xa của nhân vật.

Câu 2:

Trong quá trình trưởng thành, chúng ta không thể tránh khỏi những lúc bị tổn thưởng bởi lời nói hay hành động của người khác. Trước những nổi đau này ta có hai lựa chọn là: giữ lấy sự tổn thương ấy và tìm mọi cách cho người đã làm chúng ta tổn thưởng phải nếm trải cảm giác mà ta phải chịu hoặc là học cách buông bỏ để tha thứ cho người đó. Trang Đạo Phật trong trái tim tôi đã nói rằng: "Mỗi buổi tối trước khi đi ngủ, hãy tha thứ cho tất cả những người và những chuyện đã làm con tổn thương". Câu nói ấy cho ta thấy con đường hướng tới hạnh phúc thông qua ý nghĩa của sự tha thứ. Tha thứ không phải là một hành động yếu đuối, cũng không phải là việc bao che cho những sai trái. Thực chất, tha thứ là quyết định buông bỏ sự oán giận và khao khát trả thù đối với những người đã gây hại cho mình. Đó là một trạng thái tâm lý cao đẹp, thể hiện bản lĩnh và lòng nhân ái của con người. Ý nghĩa lớn lao nhất của sự tha thứ chính là dành cho chính bản thân mình. Khi chúng ta nuôi dưỡng lòng hận thù, tâm hồn ta giống như một căn phòng tối tăm, ngột ngạt chứa đầy những cảm xúc tiêu cực. Điều đó không chỉ làm tổn hại đến sức khỏe tinh thần mà còn khiến ta mất đi khả năng tận hưởng vẻ đẹp của hiện tại. Tha thứ giống như một liều thuốc chữa lành, giúp giải phóng ta khỏi chiếc lồng sắt của quá khứ. Khi biết buông bỏ, ta sẽ thấy lòng mình nhẹ nhõm, thanh thản và bình yên lạ thường. Tuy nhiên, chúng ta cần hiểu rằng tha thứ là một quá trình, không phải là một đích đến tức thời. Nó đòi hỏi thời gian, sự can đảm và lòng trắc ẩn. Tha thứ cũng không đồng nghĩa với việc quên đi bài học xương máu, mà là ghi nhớ nó với một tâm thế không còn đau đớn. Có lẽ đối với người gây việc làm thương, sự tha thứ có thể giống như một vị cứu tinh. Một lời vị tha đúng lúc có thể thức tỉnh lương tri của một con người, giúp họ có cơ hội sửa chữa sai lầm và làm lại những việc sai lầm lúc trước. Trong các mối quan hệ xã hội, lòng bao dung chính là sợi dây kết nối mạnh mẽ nhất, giúp hàn gắn những rạn nứt và xây dựng niềm tin bền vững. Một xã hội biết tha thứ sẽ là một xã hội ít xung đột, giàu tình thương và sự thấu hiểu. Qua đó ta có thể thấy rằng sự tha thứ là món quà quý giá nhất mà con người có thể trao tặng cho nhau và cho chính mình. Mỗi tối, khi khép lại một ngày dài, hãy chọn cách mỉm cười và tha thứ. Khi trái tim không còn chỗ cho hận thù, đó cũng là lúc hạnh phúc thực sự bắt đầu.










Câu 1 : Ngôi kể của văn bản là ngôi thứ nhất.

Câu 2: Hình ảnh để lại ấn tượng sâu sắc cho Minh và đồng đội của nhân vật Hạnh là: Hạnh vó đôi mắt sáng lấp lánh như vì sao.

Câu 3: Hiện tượng phá vỡ quay tắc ngôn ngữ thông thường là kết hợp từ bất bình thường: "Người đồng đội của tôi theo gió ra đi".

Từ theo (là động từ):đi kèm với.

Kết hợp cùng từ gió là một đối tượng tự nhiên không hình hài.

- Tác dụng: thể hiện tâm trạng xúc động, nghẹn ngào của người lính khi chứng kiến đồng đội ra đi; cũng là một cách diễn đạt kín đáo, để nguôi ngoai bớt đi nỗi đau đớn, xót xa, mất mát khi nói về cái chết bi tráng của người lính tử trận.

Câu 4: Vẻ đẹo nổi bật của nhân vật minh:

+ Khát vọng tình yêu trẻ trung, mãnh liệt.

+ Sự ghìm nén những góc khuất của cảm xúc, tình cảm riêng tư, vượt lên hoàn cảnh để chiến đấu và hi sinh cho tổ quốc; có tình yêu nước lớn lao.

- Nhận xét về phẩm chất: nhân vật Minh có 1 phẩm chất cao đẹp, khát vọng về tình yêu và sự mạnh mẽ khi vượt qua nổi đau để bảo vệ cho tổ quốc, sẵn sàng hi sinh cho tổ quốc vì tình yêu nước lơn lao.

Câu 5: Qua đoạn trích trên cho ta thấy những thông điệp có ý nghĩa đối với cuộc sống như sự khóc liệt của chiến tranh và cái giá của sự hòa bình và hạnh phúc là những sự hi sinh lớn lao của những người lính. Đoạn trích còn cho ta thấy một sự tích cực, lạc quan trong cuộc sống với những tình đồi đội, tình chiến hữu bền chặt giữa nhưng người lính. Qua đó ta có thể nhận thấy rằng trách nhiệm của bản thân không chỉ là cố gắng học tập mà còn phải có một tình yêu nước to lớn.