Dương Phu Lìn

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Dương Phu Lìn
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Nguyên liệu của gang và thép là quặng sắt (thường là quặng hematite) và carbon. Với gang còn một số nguyên tố là Mn, Si,... . Thép có một số nguyên tố khác là khí Oxygen, C, P, Si, Mn,... . Gang có hàm lượng carbon là 2-5%, Thép có hàm lượng carbon là ≥ 2%

Câu1

Trong đoạn thơ in đậm, tình cảm của nhân vật trữ tình dành cho người bà hiện lên tha thiết, sâu nặng và thấm đẫm nỗi nhớ thương. Hình ảnh “Bà ngủ thảnh thơi trên cánh đồng vừa thu hoạch xong vụ lúa” gợi một sự yên bình nhưng cũng man mác xót xa. Cách nói “ngủ” nhẹ nhàng như một sự né tránh nỗi đau mất mát, thể hiện sự trân trọng và yêu thương vô hạn của người cháu. Không gian cánh đồng sau mùa gặt gợi vòng quay của đời người: bà đã đi qua những mùa vất vả, nhọc nhằn để vun vén cho con cháu. Đặc biệt, câu thơ “Bà ơi rau khúc đã già/ Cháu chợt nhớ ra chưa từng học làm bánh khúc từ bà...” chất chứa niềm ân hận muộn màng. Rau khúc “đã già” như thời gian trôi qua không thể níu giữ, còn người cháu bỗng nhận ra mình chưa kịp học lấy một điều bình dị từ bà – chưa kịp giữ gìn một nét truyền thống, một ký ức yêu thương. Nỗi nhớ vì thế không chỉ là thương tiếc mà còn là day dứt, tự trách. Qua đó, đoạn thơ khắc họa tình bà cháu mộc mạc mà thiêng liêng, gợi nhắc mỗi người biết trân trọng những điều giản dị khi còn có thể.

Câu2

Bài làm

Trong dòng chảy hội nhập mạnh mẽ của thời đại số, tuổi trẻ hôm nay có cơ hội “đặt chân” tới nhiều chân trời tri thức và văn hóa khác nhau. Tuy nhiên, càng đi xa, tôi càng thấm thía rằng bản sắc văn hóa dân tộc chính là điểm tựa bền vững để mỗi người trẻ không đánh mất mình giữa thế giới rộng lớn. Bản sắc ấy không phải điều gì xa xôi, mà bắt đầu từ những con đường làng quanh co, từ mùi rơm rạ, từ tiếng gọi thân thương của bà, từ những món ăn dân dã tưởng như bình thường nhưng chứa đựng cả một miền ký ức.

Bản sắc văn hóa dân tộc trước hết là căn cước tinh thần của tuổi trẻ. Đó là hệ giá trị, phong tục, lối sống, tiếng nói, truyền thống được hun đúc qua nhiều thế hệ. Khi người trẻ hiểu và tự hào về nguồn cội, họ có nền tảng vững vàng để hội nhập mà không hòa tan. Tôi từng có thời gian mải mê với những xu hướng hiện đại, dễ dàng bị cuốn vào đám đông và các cuộc vui của đời sống đô thị. Chỉ đến khi nhớ về quê nhà, về những mùa gặt yên bình và hình ảnh người bà tảo tần, tôi mới nhận ra mình đã vô tình lãng quên những điều giản dị nhưng thiêng liêng nhất. Cảm giác ấy giống như chợt hiểu rằng mình đã đi nhiều nơi mà vẫn chưa thực sự “đi hết” con đường tuổi thơ của chính mình.

Bản sắc văn hóa còn giúp tuổi trẻ nuôi dưỡng nhân cách và lòng biết ơn. Trong ký ức tôi, có những điều nhỏ bé như cách bà chuẩn bị món ăn truyền thống mỗi mùa, hay những lời dạy mộc mạc về sự chăm chỉ, thủy chung. Đến khi trưởng thành, tôi mới thấy tiếc vì có những điều chưa kịp học, những giá trị chưa kịp gìn giữ. Chính sự nuối tiếc ấy khiến tôi hiểu rằng văn hóa không chỉ là lễ hội hay áo dài trong ngày trọng đại, mà còn là kỹ năng, tập quán, nếp nhà – những điều cần được trao truyền. Khi người trẻ ý thức được điều đó, họ sẽ biết sống chậm lại, trân trọng gia đình, trân trọng lao động và những mùa vụ đã nuôi lớn mình.

Trong thời đại toàn cầu hóa, bản sắc văn hóa dân tộc còn là “tấm hộ chiếu” đặc biệt của tuổi trẻ. Thế giới tôn trọng những ai hiểu rõ mình là ai. Một người trẻ am hiểu lịch sử dân tộc, biết trân quý tiếng Việt, biết kể về phong tục quê hương sẽ tự tin hơn khi giao lưu quốc tế. Hội nhập không có nghĩa là phủ nhận quá khứ, mà là mang theo quá khứ ấy như hành trang. Khi giữ được gốc rễ, người trẻ có thể sáng tạo, đổi mới trên nền tảng truyền thống, biến những giá trị xưa cũ thành nguồn cảm hứng cho hiện tại.

Tuy nhiên, thực tế cho thấy không ít bạn trẻ đang dần xa rời bản sắc dân tộc: thờ ơ với văn hóa truyền thống, sính ngoại, coi nhẹ tiếng mẹ đẻ hoặc phong tục quê hương. Điều đó đặt ra yêu cầu mỗi người phải tự ý thức, chủ động tìm hiểu lịch sử, học hỏi những giá trị gia đình, tham gia gìn giữ và lan tỏa văn hóa Việt bằng những cách phù hợp với thời đại số.

Từ trải nghiệm của bản thân, tôi hiểu rằng có những con đường tưởng như nhỏ bé nhưng chứa đựng cả một bầu trời ký ức và giá trị sống. Bản sắc văn hóa dân tộc chính là con đường ấy – nơi ta bắt đầu và cũng là nơi ta muốn quay về. Giữa thế giới rộng lớn, tuổi trẻ chỉ thực sự trưởng thành khi biết đi xa mà không quên lối cũ, biết hội nhập mà vẫn giữ trọn hồn quê trong tim.

Để bảo vệ vỏ tàu biển làm bằng thép khỏi bị ăn mòn, có thể áp dụng các phương pháp sau:

Phương pháp sơn phủ:
Sơn một lớp sơn chống ăn mòn chuyên dụng lên bề mặt vỏ tàu. Lớp sơn này tạo ra một lớp màng bảo vệ, ngăn cách thép với môi trường nước biển, từ đó giảm thiểu sự ăn mòn.
Giải thích: Nước biển là môi trường điện ly mạnh, chứa nhiều ion Cl-, SO42-… gây ăn mòn điện hóa thép. Lớp sơn cách ly thép với các tác nhân này.
Phương pháp điện hóa:
Gắn các khối kim loại hoạt động mạnh hơn thép (ví dụ: kẽm) vào vỏ tàu. Khi đó, kẽm sẽ bị ăn mòn thay cho thép.
Giải thích: Đây là phương pháp bảo vệ điện hóa. Kẽm có tính khử mạnh hơn sắt nên sẽ bị oxi hóa trước, trở thành cực âm. Sắt trở thành cực dương được bảo vệ.
Kết hợp cả hai phương pháp:
Sơn phủ kết hợp với gắn các khối kim loại.
Giải thích: việc kết hợp như vậy giúp cho tàu được bảo vệ một cách hiệu quả nhất.

Fe  + CuSO4 → FeSO4 + Cu (Fe là chất khử, CuSO là chất oxi hoá)

Fe + AlCl3 → không phản ứng

Fe + Pb(NO3)2 → Fe(NO3)2 + Pb (Fe là chất khử, Pb(NO3)2 là chất oxi hoá)

Fe + ZnCl2 → không phản ứng

Fe + KNO3 → không phản ứng

Fe + 2AgNO3 → Fe(NO3)2 + 2Ag (Fe là chất khử, AgNO3 là chất oxi hoá)

Nếu AgNO3 dư: Fe(NO3)2 + AgNO→ Fe(NO3)3 + Ag

Câu 1:

- Nhân vật trữ tình trong bài thơ là người " Cháu "

Câu 2:

-Những câu thơ đó là :"Cái ngõ xoan nhà bà " ; " Lối rẽ quanh co , đường vàng rơm mạ " ; "Sáng nay rưng rức "

Câu 3:

"Trên luống ngô, khoai, lạc, rau khúc ngả buồn."

- Biểu hiện nhân hóa là các rau củ có trạng thái buồn ở người

- Tác dụng: làm cho câu thơ có hồn hơn , gợi nên nỗi buồn man mác cho độc giả

Câu 4:

- "chùng chình" ở đây có thể hiểu nhiều người mải mê đi vào những cuộc chơi mà quên đi quê nhà những kỉ niệm nơi đó

Câu 5. Theo anh/chị, ta cần làm gì để tuổi trẻ trôi đi không nuối tiếc? (trình bày khoảng 5 – 7 dòng)

Tuổi trẻ của mỗi người đều chỉ có một lần không bao giờ quay lại nên mỗi người cần sồng có mục đích và trách nhiệm.Ta phải biết trân trọng gia đình, bạn bè và những khoảng thời gian giúp phát triển bản thân tốt nhất này. Đông thời, dám ước mơ kiên trì qua những khó khăn và thử thách trên con đường tiến lên đó. Hãy cố gắng hết mình để không lại để tiếc nuối sau này khi trưởng thành.