Nguyễn Đại Trí

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Đại Trí
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Bài giảI

Đề bài: Viết bài văn thuật lại một sự việc thể hiện truyền thống Tôn sư trọng đạo và chia sẻ suy nghĩ, cảm xúc của mình về sự việc đó.

Trong hành trình học tập của mỗi người, thầy cô luôn là những người âm thầm nâng đỡ, dìu dắt ta nên người. Vì thế, truyền thống “tôn sư trọng đạo” từ lâu đã trở thành nét đẹp quý báu của dân tộc Việt Nam. Em đã từng chứng kiến một sự việc giản dị nhưng đầy ý nghĩa, giúp em hiểu sâu sắc hơn về truyền thống tốt đẹp ấy.

Đó là vào dịp Ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11 năm ngoái. Hôm ấy, lớp em tổ chức buổi tri ân thầy cô ngay tại lớp học. Không khí từ sớm đã rộn ràng, ai cũng háo hức chuẩn bị. Bàn ghế được lau dọn sạch sẽ, bảng được trang trí bằng những dòng chữ nắn nót, những bông hoa giấy đủ màu sắc. Đặc biệt, chúng em còn chuẩn bị một tiết mục văn nghệ và những lời chúc chân thành gửi đến thầy cô.

Khi cô giáo chủ nhiệm bước vào lớp, cả lớp đồng loạt đứng dậy, đồng thanh nói lời chào. Gương mặt cô thoáng bất ngờ rồi dần nở nụ cười xúc động. Đại diện lớp lên phát biểu, giọng còn run run nhưng chứa đựng biết bao tình cảm: lời cảm ơn vì sự tận tâm dạy dỗ, vì những lúc cô nghiêm khắc nhưng luôn mong chúng em tiến bộ. Sau đó, từng bạn lần lượt lên tặng hoa, tặng thiệp. Có bạn còn nghẹn ngào bật khóc khi nói lời tri ân. Khoảnh khắc ấy khiến cả lớp lặng đi, rồi ai cũng thấy sống mũi cay cay.

Ấn tượng nhất với em là khi một bạn vốn nghịch ngợm trong lớp chủ động đứng lên xin lỗi cô vì những lần làm cô buồn. Bạn hứa sẽ cố gắng học tập tốt hơn. Cô giáo không trách mắng mà nhẹ nhàng mỉm cười, ánh mắt đầy yêu thương. Cô nói rằng điều cô mong nhất không phải là những món quà, mà là sự trưởng thành của học trò. Nghe những lời ấy, em càng thấm thía công lao và tấm lòng bao dung của thầy cô.

Sự việc hôm đó tuy nhỏ bé nhưng đã để lại trong em nhiều cảm xúc. Em cảm nhận được sự thiêng liêng của nghề giáo và hiểu rằng “tôn sư trọng đạo” không chỉ thể hiện qua lời nói hay những món quà, mà quan trọng hơn là thái độ kính trọng, biết ơn và nỗ lực học tập để không phụ lòng thầy cô. Em cũng tự nhắc bản thân phải sống có trách nhiệm hơn, chăm chỉ học tập và luôn lễ phép với thầy cô.

Truyền thống “tôn sư trọng đạo” là một giá trị tốt đẹp cần được giữ gìn và phát huy. Qua sự việc ấy, em càng thêm yêu quý thầy cô và trân trọng mái trường của mình – nơi không chỉ dạy kiến thức mà còn dạy em cách làm người.