Trần Thị Thu Hà
Giới thiệu về bản thân
Trong kho tàng văn hóa của dân tộc Việt Nam, truyền thống "Tôn sư trọng đạo" luôn là một viên ngọc sáng ngời. Với em, truyền thống ấy không chỉ nằm trong sách vở mà nó hiện hữu ngay trong một sự việc diễn ra vào dịp 20/11 vừa qua, khi em cùng các bạn trở về thăm cô Lan – cô giáo chủ nhiệm lớp 4 của chúng em.
Chiều hôm đó, trời thu trong xanh và mát mẻ. Nhóm bạn thân chúng em tụ tập trước cổng trường cũ với những bó hoa tươi thắm nhất. Dù đã lên lớp cao hơn, nhưng hình ảnh cô Lan dịu dàng, kiên nhẫn uốn nắn từng nét chữ đầu đời vẫn luôn in đậm trong tâm trí mỗi đứa. Khi đến nhà cô, chúng em không khỏi xúc động khi thấy cô vẫn giữ nét hiền từ ngày nào, dù mái tóc đã thêm vài sợi bạc.
Sự việc đáng nhớ nhất là khi chúng em trao tặng cô một cuốn album nhỏ do cả nhóm tự tay làm, trong đó dán những tấm ảnh kỷ niệm từ ngày xưa và những dòng chữ nắn nót viết lời cảm ơn. Cô Lan đã xúc động đến rơi nước mắt. Cô nhẹ nhàng xoa đầu từng đứa, gọi đúng tên và nhắc lại những tật xấu đáng yêu của mỗi bạn ngày trước. Trong khoảnh khắc ấy, khoảng cách giữa cô và trò dường như không còn nữa, chỉ còn lại tình yêu thương chân thành.
Chứng kiến cảnh tượng ấy, em cảm thấy lòng mình trào dâng một niềm hạnh phúc khó tả. Em nhận ra rằng, thầy cô không chỉ dạy kiến thức mà còn là những người cha, người mẹ thứ hai, dìu dắt chúng em nên người. Sự việc thăm cô lần này giúp em hiểu sâu sắc hơn giá trị của lòng biết ơn. Một lời thăm hỏi, một đóa hoa hay đơn giản là sự trưởng thành của học trò chính là món quà quý giá nhất đối với thầy cô.Chuyến đi đã khép lại nhưng những cảm xúc ấm áp vẫn còn mãi. Em tự hứa với bản thân sẽ học tập thật tốt để không phụ công ơn dạy dỗ của cô Lan cũng như các thầy cô giáo khác. "Tôn sư trọng đạo" sẽ mãi là hành trang quý giá theo em suốt cuộc đời.
a,Bằng đôi tay khéo léo của ba, những chiếc diều sặc sỡ được tạo nên chỉ trong vòng nửa buổi chiều.
b,Trong làng, nhà nhà tất bật trang trí đón Tết.