Vàng Thị Thủy

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Vàng Thị Thủy
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 2:

Nhà thơ Hoàng Cầm sinh ra ở Bắc Ninh-quê Hương quan họ với những làn điệu dân ca ngọt ngào đằm thắm chính là suối nguồn nuôi dưỡng tâm hồn thơ ca của ông. Chính mảnh đất này đã gợi thương nhớ cho Hoàng Cầm, nó như một ám ảnh nghệ thuật trong thơ của ông. Đọc thơ của ông, tao thấy hiện lên cảnh vật con người nơi đây một vùng đất trù phú, hữu tình, và biết bao di tích lịch sử, biết bao những sinh hoạt, những truyền thống văn hóa lâu đời. Bài thơ Bên kia sông Đuống là một cái tinh nghệ thuật tiêu biểu của nhà thơ.

" Bên kia sông Đuống

Quê Hương ta lúa nếp thơm nồng

Tranh đông hồ gà lợn nét vui tươi trong

Màu dân tộc sáng bừng trên giấy điệp"

Bằng những câu thơ trên, tác giả đã khái quát được nét đẹp nhất, sống động và điển hình nhất của bức tranh làng quê Kinh Bắc. Một bức tranh đầy màu sắc, ánh sáng và hương vị. Lời giới thiệu "quê hương ta lúa nếp thơm nồng" hết sức mộc mạc, giản dị, nó như một nét bình dị, quen thuộc của làng quê Việt Nam gợi dậy trong lòng người đọc về một hình ảnh bình yên,êm ả. Những bức tranh Đông Hồ là hình ảnh đặc trưng của quê hương Kinh Bắc thể hiện được bản sắc văn hóa tinh hoa con người trên từng nét vẽ. Đó là ngọc đọng, là sự kết tinh vẻ đẹp tài hoa trong cuộc sống tinh thần người dân nơi đây. Những bức tranh Đông Hồ do những nghệ sĩ dân gian sáng tác bao gồm những đề tài quen thuộc phản ánh tâm tư khát vọng trong sáng lãng mạn và không kém phần dí dỏm như: đám cưới chuột, đàn lợn, hứng dừa, đánh ghen... Chúng được vẽ trên giấy dó, giấy điệp, bằng chất liệu cỏ cây, hoa lá, đất cát quê hương. Và nét tươi của tranh Đông Hồ không chỉ gợi ra cái tươi tắn trong trẻo mà còn chứa nét đẹp rạng ngời tinh khôi. "Quê hương ta" đẹp lắm. Một miền quê trù phú đáng yêu. " Hương lúa nếp thơm nồng"từ ngữ những cánh đồng quê hương tươi tốt đã lan tỏa rộng trong không gian và thời gian, đã thấm sâu vào hồn người không thể nào phai nhạt được. Hương vị đậm đà của quê nhà chẳng phải là " canh rau muống với cà dầm tương" mà là " hương lúa nếp thơm nồng" - thơm ngào ngạt dâng lên trong những ngày mùa, trong hương cốm mới, trên mâm cỗ ngày giỗ, ngày Tết... Đã thấm đượm một mối tình quê vơi đầy. Trong khói lửa chiến tranh, đứa con li hương sao quên được " hương lúa nếp thơm nồng" của quê cha đất mẹ của quê cha đất mẹ? Và các từ ngữ "tươi trong", "sáng bừng"gợi tả đường nét, gam màu tươi sáng, thanh nhẹ đẹp tươi... Đã làm hiện lên trong tâm hồn chúng ta những cây nhân gian với đề tài bình dị . Tất cả đều diễn tả khát vọng, ước mơ nhìn đời của nhân dân ta.

"Quê hương ta từ ngày khủng khiếp

Giặt kéo lên ngùn ngụt lửa khung tàn".

Vần thơ như tiếng nấc nghẹn ngào và căm hận. Câu thơ bỗng rút ngắn lại 3,4 từ. Hình ảnh tang thương và điêu tàn nối tiếp xuất hiện Như một cuốn phim, đoạn phim cận cảnh làm nhức nhói tim gan:

" Ruộng ta khô

Nhà ta cháy

Chó ngộ một đàn

Lưỡi dài lê sắc máu

Kiệt cùng ngõ thẳng bờ hoang".

Một không gian bao la bị đốt phá, bị giày xéo. Sự sống bị hủy diệt đến " kiệt cùng". Ruộng vườn, nhà cửa của nhân dân ta từ bao đời bỗng chốc bị " lửa hung tàn" làm cho " khô" , làm cho " cháy". Màu xanh biêng biếc của ngô khoai bị tàn lụi kiệt cùng. Xóm làng tam hoang. " Ngõ thẳng bờ hoang" vốn là nơi hẻo lánh, khuất nẻo hoang vắng, thế mà từ ngày " khủng khiếp" cũng bị lũ giặc tàn phá đến " kiệt cùng ". Hình ảnh thơ nói về lũ giặc rất sáng tạo, khơi dậy bao cẩn thận đối với quân xâm lược trong nửa thế kỷ nay.

Giặc đã kéo tới chiếm đóng và tàn phá quê hương . Nỗi đau về vật chất cùng nỗi đau về tinh thần như được nhân nhiều lên. Đình đền, chùa chiền bị đập phá. Còn đâu nữa Tiếng chuông ngân sớm chiều? Còn đâu nữa những bức tranh Đông Hồ?

"Mẹ con đàn lợn âm dương

Chia lìa đôi ngả

Đám cưới chuột đang tưng bừng rộn rã

Bây giờ tan tác về đâu?"

Thực tại và mộng ảo như trộn lẫn vào với nhau, hình ảnh " tan tác" trong tranh trở thành sự thật "khủng khiếp" ngoài đời. Trong những câu thơ trên nỗi đau xót, căm thù được khắc sâu bằng sự đối lập giữa hai cảnh trước và sau , thanh bình và chiến tranh, tương phản giữa ngôn từ- Xưa kia, những năm tháng yên bình thì "tưng bừng rộn rã", " bây giờ" khi giặc tràn tới thì "chia lìa đôi ngả", " tan tác về đâu?".

Câu thơ "Bây giờ tan tác về đâu?" là câu thơ hay, cảm động. Nỗi đau xé lòng. Quê hương mịt mù khói lửa, nỗi đau đớn xót xa tưởng như không còn giới hạn nào, không thể kể xiết.

Nếu ví thơ là con thuyền thì nghệ thuật là ngọn gió để đưa con thuyền đi xa chính vì vậy trong bài thơ này tác giả đã sử dụng nghệ thuật tương phản giữa hai hoàn cảnh hiện tại đau thương và quá khứ thanh bình. Và tình cảm của tác giả không được nói lên một cách trực tiếp, nhưng nó vẫn được hiện ra mãnh liệt qua các từ ngữ và hình ảnh. Đó là một tình yêu quê hương nồng nàn, cũng như nỗi đau da diết và lòng căm thù đối với giặc xâm lăng. Ngoài ra, đoạn thơ có cấu trúc nhịp nhàng, tự do, thoải mái nhưng không mất đi tính nhạc. Với tứ thư độc đáo, giàu sức khơi gợi, tiết tấu nhịp nhàng, lời thơ giản dị chất phát dân ca, bài thơ đã làm cho tình cảm mãnh liệt và chân thành của tác giả càng thêm được rõ nét.

Đoạn thơ trên là những dòng tình cảm mãnh liệt, chân thành và trong sáng nhất là Hoàng Cầm đã dành cho quê hương yêu dấu của ông. Bài thơ đã miêu tả nét rất riêng của một miền quê hương Kinh Bắc nhưng có một tác động tới tình yêu quê hương đất nước của mọi người, đặc biệt trong cảnh ngộ chung lúc bấy giờ khi đất nước đang bị chiến tranh tàn phá.

Thơ hay là thơ có hồn. Đoạn thơ trên từ cảm xúc ngôn ngữ, hình tượng, đã để lại trong lòng người đọc những tình cảm sâu sắc, ấn tượng mạnh mẽ về tình người, tình quê hương, đất nước . Những hoài niệm về quê hương gắn liền với hiện tại điêu tàn được Hoàng Cầm nói lên một cách thiết tha, sâu nặng. Chất kinh bắc được thể hiện một cách tài hoa và độc đáo, làm nên vẻ đẹp thẩm mỹ bài thơ " Bên kia sông Đuống" để tao thêm yêu quý và trân trọng.

Câu 1:

Vạn vật và con người có mối liên hệ liên kết chặt chẽ với nhau, bởi vì vạn vật có vai trò rất lớn. Tình yêu thiên nhiên, vạn vật là một trong những tình cảm đẹp đẽ và cao quý nhất của con người. Thiên nhiên là cái nôi nuôi dưỡng sự sống, là nguồn cảm hứng bất tận trong tâm hồn và trí tuệ của con người. Khi con người biết yêu quý, trân trọng vạn vật và thiên nhiên, họ sẽ sống hòa hợp, biết ơn và có ý thức bảo vệ với môi trường xung quanh. Một cánh rừng xanh, một dòng sông nhỏ, một bông hoa tươi đẹp cũng có thể mang đến cho ta niềm vui, sự bình yên và những suy nghĩ ngẫm sâu sắc về cuộc sống. Tình yêu thiên nhiên không chỉ thể hiện qua cảm xúc, mà còn qua hành động: trồng cây, tiết kiệm tài nguyên, giữ gìn môi trường sạch đẹp. Tuy nhiên, vẫn còn nhiều người vì lợi ích cá nhân mà hủy hoại môi trường . Họ chỉ biết hành động mà không nghĩ đến tác hại sâu sắc đến việc tàn phá môi trường. Điều đáng tiếc là chúng ta không thể sống mà không có môi trường sống tốt. Là một học sinh đang ngồi trên ghế nhà trường, em luôn có nhận thức được tầm quan trọng của môi trường đối với cuộc sống con người. Để thể hiện tình yêu thiên nhiên, chúng ta cần phải chung tay giúp đỡ nhau, tuyên truyền cho những người xung quanh biết về lợi ích của thiên nhiên khi được bảo vệ và hậu quả nếu chúng ta tàn phá hoại tài sản này. Thiên nhiên chính là vàng bạc của chúng ta và mỗi người đều cần nâng cao ý thức bảo vệ thiên nhiên, vạn vật.























































































Câu 1:

Phương thức biểu đạt chính của văn bản là: nghị luận

Câu 2:

Nội dung của đoạn trích trên là: mối quan hệ của thiên nhiên và con người, sự trân trọng của con người dành cho thiên nhiên

Câu 3

Biện pháp tu từ được sử dụng trong đoạn văn (7) là: liệt kê; các sự vật, hiện tượng được liệt kê liên tục như: mặt đất, đại dương, cánh rừng, những dòng sông, hồ đầm,...

Về nghệ thuật:

Việc sử dụng biện pháp tu từ liệt kê làm cho câu văn trở nên sinh động hấp dẫn, tạo nhịp điệu và âm hưởng cho câu văn, tăng sức thuyết phục.

Về nội dung:

Việc sử dụng biện pháp tu từ Điệp nhằm nhấn mạnh nội dung và ý nghĩa của văn bản gửi đến người đọc, là về chúng ta đã làm tổn thương biết bao nhiêu sự vật và hiện tượng xung quanh chúng ta. Qua đó tác giả cũng đưa ra một thông điệp ý nghĩa rằng chúng ta phải biết yêu thương trân trọng những thứ xung quanh để không làm chúng "tổn thương".

Câu 4:

Theo em, tác giả cho rằng: thỉnh thoảng bàn chân nên bị gai đâm. Bởi vì chính lúc ta đau thì bản thân mới nhận ra đã làm tổn thương với những sự vật xung quanh mà mình không hề hay biết. Thỉnh thoảng chúng ta nên bị gai đâm, để thức tỉnh bản thân, thức tỉnh sự yêu thương trong tâm hồn của chúng ta, đó là tình yêu thiên nhiên tình yêu quê hương đất nước con người. Để con người dang tay ra bảo vệ thiên nhiên xung quanh, cho biết được thiên nhiên đã độ lượng với chúng ta như thế nào và nhân từ với chúng ta ra sao, thiên nhiên đã ban lại cuộc sống hạnh phúc cho chúng ta. Qua đó, bài văn cũng gửi gắm thông điệp bảo vệ tự nhiên đến những con người có cách hành xử chưa đúng đắn.

Câu 5:

Bài học ý nghĩa nhất mà em rút ra từ văn bản là thế giới này vạn vật đều đáng trân quý và đáng nâng niu. Vạn vật đều có những giá trị riêng. Chúng ta là những con người sống trên đời này chúng ta không nên khô ráp, sống một cách khô cằn mà hãy yêu thương, bảo vệ vạn vật xung quanh.