Mồng Đăng Khoa

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Mồng Đăng Khoa
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)


Nhân vật cô Tâm trong đoạn trích "Cô hàng xén" của Thạch Lam hiện lên là hình ảnh tiêu biểu cho người phụ nữ Việt Nam truyền thống: tần tảo, giàu đức hy sinh và có tâm hồn vô cùng nhạy cảm, ấm áp. Trước hết, Tâm là một người con, người chị gánh vác cả gia đình trên đôi vai gầy. Dù công việc buôn bán "chật vật", "khó khăn và chặt chẽ", phải rời bỏ bút nghiên từ sớm để bước vào cuộc đời mưa sinh, nhưng cô chưa bao giờ than vãn. Ngược lại, Tâm tìm thấy niềm hạnh phúc giản đơn khi nhìn thấy mẹ già mong đợi, thấy các em vui sướng vì món quà nhỏ là gói kẹo bỏng. Sự "tự kiêu" của Tâm không phải là kiêu ngạo, mà là niềm tự hào kiêu hãnh của một người chị biết mình đang là trụ cột, đang che chở cho những tâm hồn ngây thơ của các em. Không gian "tối tăm rét mướt" ngoài cánh đồng dường như bị đẩy lùi trước sự ấm áp, "nồng ấm" của gia đình khi cô bước chân vào nhà. Qua ngòi bút tinh tế của Thạch Lam, Tâm còn hiện lên với tình yêu quê hương tha thiết; cô thuộc từng lối mòn, yêu cả mùi bùn ao, mùi rạ ướt. Chính tình yêu gia đình và sự gắn bó với xóm làng đã tiếp thêm cho cô "can đảm" để bước tiếp trên con đường mưu sinh đầy sương gió. Nhân vật Tâm đã để lại trong lòng độc giả dư vị về một vẻ đẹp tâm hồn thuần khiết, nhẫn nại và đầy lòng nhân hậu.


Nhân vật cô Tâm trong đoạn trích "Cô hàng xén" của Thạch Lam hiện lên là hình ảnh tiêu biểu cho người phụ nữ Việt Nam truyền thống: tần tảo, giàu đức hy sinh và có tâm hồn vô cùng nhạy cảm, ấm áp. Trước hết, Tâm là một người con, người chị gánh vác cả gia đình trên đôi vai gầy. Dù công việc buôn bán "chật vật", "khó khăn và chặt chẽ", phải rời bỏ bút nghiên từ sớm để bước vào cuộc đời mưa sinh, nhưng cô chưa bao giờ than vãn. Ngược lại, Tâm tìm thấy niềm hạnh phúc giản đơn khi nhìn thấy mẹ già mong đợi, thấy các em vui sướng vì món quà nhỏ là gói kẹo bỏng. Sự "tự kiêu" của Tâm không phải là kiêu ngạo, mà là niềm tự hào kiêu hãnh của một người chị biết mình đang là trụ cột, đang che chở cho những tâm hồn ngây thơ của các em. Không gian "tối tăm rét mướt" ngoài cánh đồng dường như bị đẩy lùi trước sự ấm áp, "nồng ấm" của gia đình khi cô bước chân vào nhà. Qua ngòi bút tinh tế của Thạch Lam, Tâm còn hiện lên với tình yêu quê hương tha thiết; cô thuộc từng lối mòn, yêu cả mùi bùn ao, mùi rạ ướt. Chính tình yêu gia đình và sự gắn bó với xóm làng đã tiếp thêm cho cô "can đảm" để bước tiếp trên con đường mưu sinh đầy sương gió. Nhân vật Tâm đã để lại trong lòng độc giả dư vị về một vẻ đẹp tâm hồn thuần khiết, nhẫn nại và đầy lòng nhân hậu.