Phạm Tùng Lâm

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Phạm Tùng Lâm
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1

Thói quen bắt chước, nếu không được kiểm soát, có thể gây ra những tác hại không nhỏ đối với mỗi cá nhân và xã hội. Trước hết, nó làm mai một sự sáng tạo và tư duy độc lập, khiến con người trở nên thụ động, chỉ biết làm theo người khác mà không dám nghĩ khác, làm khác. Hậu quả là chúng ta có thể mất đi bản sắc riêng, trở nên nhạt nhòa, không có cá tính và lập trường vững vàng. Việc lệ thuộc vào người khác để làm theo cũng dễ dẫn đến thiếu tự tin, luôn cảm thấy mình không đủ tốt và cần phải dựa dẫm. Thậm chí, bắt chước mù quáng còn có thể khiến con người mắc sai lầm khi không hiểu rõ bản chất vấn đề hoặc làm những điều không phù hợp với hoàn cảnh của bản thân. Do đó, mỗi người cần nhận thức rõ và hạn chế thói quen này để phát triển một cách lành mạnh và có giá trị.

Câu 2

Văn là:

Cuộc sống của chúng ta, dẫu có đôi khi trầm lắng, vẫn luôn được tô điểm bởi những gam màu rực rỡ, mà nổi bật nhất có lẽ là những sắc màu của tình bạn. Bạn bè không chỉ là những người cùng ta chia sẻ niềm vui, nỗi buồn, mà còn là những người cùng ta tạo nên những kỷ niệm đáng nhớ, những dấu ấn khó phai mờ trong trái tim. Đối với em, những khoảnh khắc ấy tựa như những vì sao lấp lánh, và một trong những vì sao sáng nhất chính là buổi chiều hè năm ấy, khi em và đám bạn thân có một trải nghiệm vô cùng vui vẻ và sâu sắc.Đó là vào một ngày cuối tháng Sáu oi ả, khi kỳ nghỉ hè vừa mới bắt đầu. Sau những giờ học căng thẳng, cả đám chúng em – em, Nam, Mai, và Dũng – quyết định tụ tập tại nhà Mai để "đánh chén" một bữa đồ ăn vặt thỏa thích và cùng nhau lên kế hoạch cho một mùa hè thật "bá đạo". Vốn là những đứa trẻ hiếu động, thay vì chỉ ngồi trong nhà, chúng em nhanh chóng nảy ra một ý tưởng "điên rồ": biến khu vườn nhỏ sau nhà Mai, vốn hơi um tùm và ít được chăm sóc, thành một "pháo đài bí mật" của riêng mình.Ý tưởng vừa được đưa ra đã nhận được sự hưởng ứng nhiệt liệt. Ai nấy đều hăm hở. Nam, với sức vóc "nhỉnh" hơn, xung phong làm nhiệm vụ thu thập cành cây khô, lá rụng để làm "vật liệu xây dựng". Mai, với sự khéo léo của mình, đảm nhận việc trang trí, tìm kiếm những dây hoa leo, những viên sỏi đủ màu để biến "pháo đài" thêm phần sinh động. Dũng thì lo phần "hậu cần", mang ra những chiếc ghế cũ, tấm bạt hỏng để làm mái che và chỗ ngồi. Còn em, em thì vừa phân công công việc, vừa tham gia vào mọi khâu, và không quên ghi lại những khoảnh khắc "huyền thoại" bằng chiếc điện thoại cũ của mình.Cả buổi chiều hôm đó, tiếng cười nói rộn rã vang vọng cả khu vườn. Chúng em vấp ngã, lấm lem bùn đất, mồ hôi nhễ nhại, nhưng không ai than vãn. Mỗi khi tìm được một món đồ "ngon ăn" hay hoàn thành một "hạng mục" của pháo đài, chúng em lại reo hò ăn mừng như vừa chinh phục được một đỉnh núi. Có lúc, Dũng trượt chân ngã vào bụi rậm, cả đám cười lăn lộn, rồi nhanh chóng chạy đến giúp bạn phủi lá, đắp đất. Có lúc, Mai tìm được một chùm hoa giấy tím biếc, cả bọn lại thi nhau hái những bông hoa đẹp nhất để trang trí lên "tường thành". Chính những giây phút "hỗn loạn" đầy tự nhiên ấy lại là điều khiến chúng em cảm thấy gắn kết hơn bao giờ hết.Khi mặt trời bắt đầu ngả bóng, "pháo đài bí mật" của chúng em đã dần thành hình. Nó không hề giống những lâu đài nguy nga trong cổ tích, mà đơn giản chỉ là một góc nhỏ được dựng tạm bợ từ cành cây, lá khô, với vài chiếc ghế cũ và tấm bạt làm mái. Thế nhưng, đối với chúng em, đó là công trình vĩ đại nhất, là nơi chúng em cảm thấy tự do, an toàn và tràn đầy hạnh phúc. Chúng em ngồi quây quần bên nhau, chia nhau những gói bánh, những chai nước mát lạnh, kể cho nhau nghe những câu chuyện "trên trời dưới biển" và cùng nhau ngắm nhìn những tia nắng cuối ngày len lỏi qua kẽ lá.Buổi chiều hôm ấy, dù chỉ là một hoạt động nhỏ bé, nhưng nó đã để lại trong em một dư vị vô cùng sâu sắc. Em nhận ra rằng, tình bạn không chỉ đến từ những lời nói hoa mỹ hay những món quà đắt tiền, mà nó được xây dựng từ những trải nghiệm chung, từ sự sẻ chia, thấu hiểu và cả những khoảnh khắc "ngớ ngẩn" cùng nhau. Khi có bạn bè bên cạnh, những điều tưởng chừng đơn giản nhất cũng trở nên thật ý

Câu1

Câu chuyện được kể theo ngôi kể thứ ba

Câu 2

Con vẹt nghèo


khấp khởi, bì bộp,...

Câu 3.


HS bám sát vào dấu hiệu nhận


biết thể loại truyện đồng thoại để

trả lời.Là truyện viết cho trẻ em.Có nhân vật là loài vật đượcnhân cách hoá. Các nhân vật vừamang đặc tính vốn có của loài vật,vừa mang đặc điểm của conngười.

Câu 4.


HS nêu ý kiến cá nhân và có sự lí


giải phù hợp, có thể theo hướng:


không đồng tình vì hành động bắt


chước đã khiến Vẹt không có cá


tính riêng, không có lập trường riêng

Câu 5.

HS rút ra bài học cho bản thân từ

câu chuyện Con vẹt riêng. Có thể

tham khảo một số bài học nổi bật:Hãy tạo ra bản sắc riêng, giá trịriêng cho bản thân chứ đừng bắtchước người khác.Đừng ảo tưởng về bản thân,đừng huênh hoang, coi thườngngười khác.