Lý Hiểu Minh
Giới thiệu về bản thân
Câu 1: Đoạn thơ “Những giọt lệ” của Hàn Mặc Tử là tiếng khóc nghẹn ngào của một tâm hồn đau đớn, cô độc và tuyệt vọng giữa cuộc đời. Mở đầu bài thơ là chuỗi câu hỏi dồn dập “bao giờ…”, “trời hỡi…” như những tiếng kêu cứu bật ra từ nỗi đau thể xác lẫn tinh thần. Nỗi đau ấy không chỉ đến từ bệnh tật khiến “mặt nhựt tan thành máu”, “khối lòng tơ tị”, mà còn từ bi kịch tình yêu dang dở: “người đi, một nửa hồn tôi mất”. Hình ảnh “hồn” bị chia đôi cho thấy cái tôi trữ tình tan vỡ, mất điểm tựa tinh thần, rơi vào trạng thái bơ vơ, lạc lõng. Đến khổ cuối, thiên nhiên cũng nhuốm màu bi thương với “bông phượng nở trong màu huyết”, “những giọt châu” như rơi vào lòng người, gợi cảm giác đau xót, thấm đẫm nước mắt. Các câu hỏi tu từ liên tiếp vừa thể hiện sự hoang mang về sự tồn tại của bản thân, vừa cho thấy tâm thế cô đơn tột cùng của thi nhân trước trần thế rộng lớn. Qua đoạn thơ, ta cảm nhận được một trái tim khao khát được yêu thương nhưng chỉ nhận về mất mát, đau đớn và tuyệt vọng.
Câu 2: Trong hành trình trưởng thành của mỗi con người, ý chí và nghị lực chính là ngọn lửa âm ỉ nhưng bền bỉ giúp ta bước qua những chặng đường đầy thử thách. Cuộc sống không bao giờ chỉ toàn nắng ấm; sẽ có những lúc ta vấp ngã, thất bại, mất phương hướng và thậm chí muốn bỏ cuộc. Chính trong những khoảnh khắc tưởng như yếu đuối nhất ấy, ý chí và nghị lực trở thành điểm tựa tinh thần quan trọng để con người đứng dậy, tiếp tục đi về phía trước.
Ý chí là khả năng tự đặt ra mục tiêu và kiên trì theo đuổi mục tiêu đó đến cùng. Nghị lực là sức mạnh nội tâm giúp con người vượt qua khó khăn, đau khổ, thử thách. Hai yếu tố này gắn bó chặt chẽ với nhau: có ý chí mà không có nghị lực thì dễ nản lòng trước trở ngại; có nghị lực mà thiếu ý chí thì dễ đi trong mơ hồ, không biết mình đang hướng về đâu. Khi kết hợp lại, ý chí và nghị lực tạo nên bản lĩnh sống – điều làm nên giá trị của mỗi con người.
Thực tế cuộc sống cho thấy, không ai có thể tránh khỏi thất bại. Người học sinh có thể trượt một kỳ thi, người trẻ có thể vấp ngã trong những lựa chọn đầu đời, người trưởng thành có thể gặp biến cố về công việc hay gia đình. Điều quan trọng không phải là ta ngã bao nhiêu lần, mà là sau mỗi lần ngã, ta có đủ dũng khí để đứng dậy hay không. Người có ý chí và nghị lực sẽ xem khó khăn như một bài học, một phép thử để rèn luyện bản thân. Ngược lại, nếu thiếu nghị lực, con người dễ rơi vào tâm lí chán nản, buông xuôi, đổ lỗi cho hoàn cảnh và đánh mất cơ hội vươn lên.
Ý chí, nghị lực không phải là thứ bẩm sinh cố định, mà có thể được rèn luyện mỗi ngày. Đó là khi ta dám đối diện với điểm yếu của mình, kiên trì sửa đổi từng chút một; là khi ta không bỏ cuộc giữa chừng chỉ vì cảm thấy mệt mỏi; là khi ta biết tự động viên bản thân tiếp tục cố gắng dù chưa thấy kết quả ngay lập tức. Những hành động nhỏ như duy trì thói quen học tập, kiên trì theo đuổi một mục tiêu, tự nhắc mình không nản trước thất bại… chính là cách nuôi dưỡng nghị lực bền bỉ.
Tuy nhiên, ý chí và nghị lực không đồng nghĩa với cố chấp mù quáng. Biết kiên trì nhưng cũng cần biết điều chỉnh phương pháp, biết dừng lại đúng lúc để nhìn lại hướng đi của mình. Kiên cường không phải là gồng mình chịu đựng trong im lặng, mà là dám tìm kiếm sự giúp đỡ khi cần thiết, dám thừa nhận mình chưa đủ mạnh để rồi học cách mạnh mẽ hơn.
Có thể nói, ý chí và nghị lực chính là “đòn bẩy” giúp con người vượt qua giới hạn của bản thân. Khi ta không bỏ cuộc trước khó khăn, mỗi thử thách sẽ trở thành một bậc thang giúp ta trưởng thành hơn. Người có ý chí và nghị lực không phải là người chưa từng gục ngã, mà là người biết đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã, tiếp tục đi tiếp với niềm tin vào chính mình. Chính điều đó làm nên sức mạnh bền bỉ của con người trong cuộc sống đầy biến động.
Câu 1: Phương thức biểu đạt : Biểu Cảm, Tự Sự
Câu 2 : Đề tài Nỗi buồn/Sự đau khổ
Câu 3 : Mặt nhụt tan thành máu(Một nửa hồn tôi mất,một nửa hồn tôi bỗng dại khờ),bông phượng nở trong màu huyết,giọt châu
Câu 4 : Tác dụng:
- \[\] Thể hiện sự bơ vơ, lạc lõng của thi nhân giữa trần thế bao l\(\) a, rộng lớn này.
- Thể hiện sự nhạy cảm của thi nhân trước thiên nhiên, cuộc đời: Dường như thiên nhiên, cuộc đời cũng thương cho số kiếp đáng thương, hoàn cảnh lạc lõng của thi nhân mà xúc động, nghẹn ngào, khóc thương cho cuộc đời chàng Hàn Mặc Tử.
Câu5:Trước hết, bài thơ đi từ nỗi buồn vì không thể hồi đáp lại hết tình thương yêu, quý mến của mọi người dành cho thi nhân. Nhà thơ rất muốn đền đáp nhưng bệnh tật khiến chàng không thể đền đáp nổi những điều trân quý ấy. Tiếp đó là nỗi đau đớn, bất lực vì tình yêu không trọn vẹn. Và cuối cùng là nỗi khổ sở, bơ vơ, lạc lõng giữa cuộc đời mênh mông. Như vậy, bài thơ là sự vận động từ sự phiền muộn, khát khao yêu và được yêu sang nỗi khổ sở, bơ vơ, lạc lõng giữa trần thế bao la của thi nhân.