Ma Tiến Đạt
Giới thiệu về bản thân
Trong đoạn trích, diễn biến tâm lý của Chi-hon được khắc họa tinh tế, giàu chiều sâu. Khi hay tin mẹ bị lạc, cô trước hết phản ứng bằng sự bực tức, trách móc các thành viên trong gia đình vì đã không đón bố mẹ cẩn thận. Tuy nhiên, ngay sau đó, câu hỏi “Còn cô đã ở đâu?” như một sự tự vấn khiến cô rơi vào trạng thái day dứt, ân hận. Trở lại ga tàu điện ngầm Seoul – nơi mẹ biến mất, Chi-hon chìm trong dòng hồi ức, liên tục tưởng tượng và đồng cảm với nỗi hoang mang, lạc lõng của mẹ giữa đám đông. Những kỉ niệm cũ, như chuyện chiếc váy, bất ngờ sống dậy, khiến cô càng thêm tiếc nuối vì đã vô tâm, không thấu hiểu tình cảm của mẹ. Đồng thời, cô cũng tự trách bản thân khi nhận ra mình đã không ở bên mẹ vào thời khắc quan trọng. Từ sự bực bội ban đầu, tâm trạng Chi-hon chuyển dần sang đau xót, ân hận và lo sợ mất mẹ. Qua đó, tác giả thể hiện sự thức tỉnh muộn màng của người con trước tình yêu và sự hi sinh thầm lặng của mẹ.
câu 1: văn bản trên đc kể theo ngôi thứ
câu 2: Điểm nhìn trần thuật chủ yếu được đặt vào nhân vật Chi-hon (con gái thứ ba). Mọi sự việc, cảm xúc, hồi ức đều được nhìn và cảm nhận qua suy nghĩ, tâm trạng của cô.
câu 3:biện pháp nghệ thuật: Điệp cấu trúc (“Lúc mẹ… Lúc mẹ…”) kết hợp với phép đối lập/tương phản. Tác dụng: Làm nổi bật sự đối lập giữa hoàn cảnh của người mẹ (bị lạc, cô đơn, nguy hiểm) và người con (đang bận rộn, ở nơi xa, không hay biết), qua đó nhấn mạnh nỗi day dứt, ân hận của người con.
câu 4:Phẩm chất của người mẹ: Yêu thương con, hi sinh, giản dị, luôn nghĩ cho con. Câu văn thể hiện: “Nếu là con thì mẹ đã thử cái váy này” hoặc “Không, mẹ thích kiểu này, chỉ có điều mẹ thì không mặc được.” → cho thấy mẹ luôn nhường nhịn, đặt mong muốn của con lên trê
câu 5:Chi-hon hối tiếc: Cô hối tiếc vì đã từ chối thử chiếc váy mẹ chọn, không thấu hiểu tình cảm của mẹ, và đã vô tâm khi không ở bên mẹ lúc mẹ gặp biến cố.