Nguyễn Tùng Lâm

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Tùng Lâm
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Trong cuộc đời học sinh, ai cũng có những người thầy, người cô đáng kính. Đối với em, sự kiện đáng nhớ nhất và thể hiện rõ nhất truyền thống tôn sư trọng đạo của dân tộc ta chính là buổi lễ kỷ niệm ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11 tại trường vào năm ngoái. Sáng hôm ấy, sân trường được trang trí rực rỡ với cờ hoa và biểu ngữ "Chào mừng ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11". Từ sớm, sân trường đã đông đúc học sinh. Trên tay ai cũng cầm những bó hoa tươi thắm, nụ cười rạng rỡ, háo hức được gặp lại người thầy, người cô cũ. Buổi lễ bắt đầu bằng những tiết mục văn nghệ đặc sắc do chính các bạn học sinh biểu diễn. Sau đó là phần tri ân cảm động nhất. Đại diện học sinh toàn trường, một bạn lớp 5 bước lên sân khấu, giọng nói xúc động đọc lời tri ân gửi đến thầy cô. Những lời kể về sự tận tâm của thầy cô, sự nghiêm khắc mà đầy yêu thương của chính thầy cô đã khiến nhiều bạn học sinh và cả thầy cô rưng rưng nước mắt. Chúng em nhận ra rằng, những lần thầy cô la rầy vì lười học, những buổi trưa thầy cô ở lại lớp giảng bài là tình yêu thương cao cả, mong chúng em thành người. 

a. Mẹ em lái xe máy chở, em đi học mỗi ngày

b. Trong làng phụ ủng, có một chàng trai tên là Phạm Ngũ lão

Dấu hai chấm Giới thiệu anh bù nhì

a. Bây giờ, những đứa trẻ trong xóm / xúm lại chỗ cây đa đầu làng chơi trò trốn tìm

b. Những dòng sáp nóng / đã bắt đầu chảy ra, lăn dài theo thân nến

Đời Hùng Vương thứ sáu, tại làng Phù Đổng, có hai vợ chồng già hiền lành nhưng mãi không có con. Một hôm, bà lão ra đồng, ướm chân vào một vết chân lớn, về nhà thụ thai và sinh ra một cậu bé kháu khỉnh. Thế nhưng, cậu bé ấy lên ba vẫn không biết nói, biết cười, cứ đặt đâu nằm đấy Bấy giờ, giặc Ân tràn vào xâm lược nước ta, thế rất mạnh. Vua Hùng sai sứ giả đi khắp nơi tìm người tài cứu nước. Khi sứ giả đến làng Gióng, cậu bé bỗng cất tiếng nói đầu tiên: "Mẹ ra mời sứ giả vào đây cho con!". Cậu bảo sứ giả về tâu vua rèn cho ngựa sắt, roi sắt, áo giáp sắt để đánh giặc.  Kể từ ngày đó, Gióng lớn nhanh như thổi. Cơm ăn mấy cũng không no, áo mặc mấy cũng chật, bà con lối xóm phải góp gạo nuôi Gióng. Khi giặc đến chân núi Trâu, sứ giả mang vũ khí đến. Gióng vươn vai một cái biến thành tráng sĩ cao lớn, mặc giáp sắt, cầm roi sắt, cưỡi ngựa sắt phun lửa xông ra trận.  Gióng tả xung hữu đột, đánh giặc chết như rạ. Roi sắt gãy, Gióng nhổ những bụi tre bên đường quật vào giặc. Quân địch tan vỡ, bỏ chạy tháo thân. Sau khi quét sạch quân thù, Gióng cưỡi ngựa bay thẳng lên đỉnh núi Sóc Sơn rồi bay về trời. Vua Hùng nhớ ơn, phong là Phù Đổng Thiên Vương và lập đền thờ. Những bụi tre đằng ngà vàng óng và những ao hồ liên tiếp là vết tích mà Thánh Gióng để lại. 

Khủng long có trước