Hoàng Văn Nam
Giới thiệu về bản thân
1phần đọc hiểu
Câu 1: Phương thức biểu đạt chính là biểu cảm, kết hợp với tự sự và miêu tả.
Câu 2: Văn bản nói về sự vô tình và thô tháp của con người trong cuộc sống, làm tổn thương đến thiên nhiên, đến những điều đẹp đẽ và mong manh. Đồng thời, tác giả cũng đề cập đến sự tha thứ và bao dung của thiên nhiên, và gợi ý về việc con người cần nhận thức được những tổn thương mình gây ra để trở nên tốt hơn.
Câu 3: Biện pháp tu thể hiện trong đoạn (7) là nhân hóa: - "Mặt đất ngàn đời quen tha thứ. Đại dương bao la quen độ lượng. Cánh rừng mênh mông quen trầm mặc." Phân tích: Tác giả nhân hóa mặt đất, đại dương, cánh rừng,... như những con người có cảm xúc, có hành động để thể hiện sự bao dung, tha thứ của thiên nhiên đối với con người.
Câu 4: Tác giả nói "Thỉnh thoảng bàn chân nên bị gai đâm" để gợi ý rằng, con người cần trải qua những tổn thương, đau đớn để nhận ra giá trị của sự tổn thương, từ đó biết trân trọng và yêu thương hơn.
Câu 5: Bài học ý nghĩa nhất là: Con người cần nhận thức được những tổn thương mình gây ra cho thiên nhiên, cho người khác và cho chính mình, từ đó sống có trách nhiệm và biết trân trọng những điều đẹp đẽ.
2phần văn
Tình yêu thương vạn vật là một tình cảm cao đẹp, cần thiết cho sự tồn tại và phát triển bền vững của con người và Trái Đất. Vạn vật, từ thiên nhiên hùng vĩ đến những loài động vật nhỏ bé, đều có vai trò và giá trị riêng biệt trong hệ sinh thái. Thiên nhiên cung cấp cho con người những nhu cầu thiết yếu để sinh tồn và phát triển, từ không khí, nước uống đến thức ăn và nơi ở. Tình yêu thương này cũng góp phần nuôi dưỡng tâm hồn con người, làm cho cuộc sống trở nên giàu ý nghĩa và hạnh phúc hơn. Việc thiếu đi tình yêu thương vạn vật có thể dẫn đến những hậu quả nghiêm trọng như ô nhiễm môi trường, biến đổi khí hậu, và sự tuyệt chủng của nhiều loài. Yêu thương vạn vật giúp con người sống có trách nhiệm hơn, biết trân trọng và bảo vệ môi trường sống .Hơn nữa, yêu thương giúp con người kết nối với nhau và với thiên nhiên, tạo nên một thế giới hòa bình và hạnh phúc hơn. Khi chúng ta yêu thương mọi người, chúng ta sẽ biết cách chia sẻ, giúp đỡ, và tha thứ. Chúng ta sẽ xây dựng được một xã hội công bằng, văn minh, nơi mà mọi người đều được tôn trọng và yêu thương. Hơn nữa, yêu thương giúp con người kết nối với nhau và với thiên nhiên, tạo nên một thế giới hòa bình và hạnh phúc hơn. Khi chúng ta yêu thương mọi người, chúng ta sẽ biết cách chia sẻ, giúp đỡ, và tha thứ. Chúng ta sẽ xây dựng được một xã hội công bằng, văn minh, nơi mà mọi người đều được tôn trọng và yêu thương.Vì vậy, mỗi người nên rèn luyện bản thân để biết yêu thương và chia sẻ với mọi thứ xung quanh mình. Chúng ta cần giáo dục trẻ em về giá trị của yêu thương và bảo vệ môi trường từ nhỏ. Chúng ta cần thay đổi lối sống, tiêu dùng có trách nhiệm, và tham gia vào các hoạt động bảo vệ môi trường. Chỉ khi chúng ta biết yêu thương vạn vật, chúng ta mới có thể xây dựng một thế giới tốt đẹp hơn, nơi mà con người và thiên nhiên cùng tồn tại hòa hợp.
Câu 2:
Bài thơ "Bên kia sông Đuống" của Hoàng Cầm là một bức tranh đau thương về quê hương Kinh Bắc trước và sau chiến tranh. Quê hương, nơi gắn bó với tuổi thơ và cuộc sống bình yên, nay đã trở thành cảnh tàn phá, đau thương.
Trước chiến tranh, quê hương là nơi yên bình, trù phú với "lúa nếp thơm nồng", "tranh Đông Hồ gà lợn nét tươi trong". Đó là nơi có "màu dân tộc sáng bừng trên giấy điệp", nơi lưu giữ truyền thống văn hóa dân tộc. Hình ảnh "đám cưới chuột đang tưng bừng rộn rã" gợi lên không khí vui tươi, hạnh phúc của người dân quê. Mọi thứ đều bình yên, giản dị nhưng đầy sức sống. Tuy nhiên, khi chiến tranh xảy ra, quê hương trở thành nơi "khủng khiếp", "giặc kéo lên ngùn ngụt lửa hung tàn". Ruộng đồng khô cằn, nhà cửa cháy rụi, chó hoang lang thang với "lưỡi dài lê sắc máu". Cảnh tượng tàn phá, đau thương khiến người đọc không khỏi xót xa. Hình ảnh "mẹ con đàn lợn âm dương chia lìa trăm ngả" và "đám cưới chuột đang tưng bừng rộn rã bây giờ tan tác về đâu" là những biểu tượng cho sự mất mát, chia ly và tàn phá của chiến tranh. Quê hương không còn là nơi yên bình, hạnh phúc mà trở thành nơi đau thương, mất mát. Sự đối lập giữa trước và sau chiến tranh được nhà thơ khắc họa rõ nét, tạo nên cảm giác đau đớn, tiếc nuối. Hoàng Cầm sử dụng nhiều hình ảnh sinh động, gần gũi với đời sống dân gian, kết hợp với ngôn ngữ giản dị, giàu cảm xúc, khiến bài thơ trở nên chân thực và lay động lòng người. Hơn nữa, bài thơ cũng gợi lên sự mất mát của một thế hệ, thế hệ đã trải qua chiến tranh và phải đối mặt với những khó khăn, gian khổ. Những người dân quê, những người lính đã hy sinh để bảo vệ quê hương, đất nước, họ đã để lại sau lưng những ký ức đau thương và những mất mát không thể bù đắp.
Bài thơ không chỉ là tiếng kêu đau đớn về sự tàn phá của chiến tranh đối với quê hương, mà còn thể hiện tình yêu quê hương, đất nước sâu sắc của nhà thơ. Qua đó, Hoàng Cầm muốn nhắn nhủ về giá trị của hòa bình và nhắc nhở con người về hậu quả đau đớn của chiến tranh.