Nguyễn Tuấn Điệp
Giới thiệu về bản thân
Câu 1
Bài làm
Trong cuộc sống, con người cần biết yêu thương vạn vật bởi tất cả đều có mối liên hệ mật thiết với nhau. Yêu thương con người giúp xã hội trở nên nhân ái, đoàn kết và tốt đẹp hơn; còn yêu thương thiên nhiên, muôn loài chính là cách con người bảo vệ môi trường sống của chính mình. Khi biết yêu thương, ta sẽ biết sẻ chia, cảm thông và sống có trách nhiệm hơn với những gì xung quanh. Ngược lại, sự thờ ơ, vô cảm chỉ khiến con người trở nên ích kỉ, làm tổn thương người khác và hủy hoại thế giới chung. Yêu thương vạn vật không phải là điều gì quá lớn lao, mà bắt đầu từ những hành động nhỏ bé: không làm hại động vật, giữ gìn môi trường xanh – sạch – đẹp, giúp đỡ người gặp khó khăn. Khi con người sống bằng tình yêu thương, cuộc sống sẽ trở nên ấm áp hơn, ý nghĩa hơn. Chính vì vậy, yêu thương vạn vật là phẩm chất cần thiết để mỗi người hoàn thiện nhân cách và góp phần xây dựng một xã hội nhân văn.
Câu 2
Bài làm
Bài thơ Bên kia sông Đuống của Hoàng Cầm là tiếng lòng tha thiết, đau xót của nhà thơ trước cảnh quê hương Kinh Bắc bị chiến tranh tàn phá. Qua đoạn thơ được trích, người đọc cảm nhận rõ sự đối lập sâu sắc giữa hình ảnh quê hương thanh bình, giàu bản sắc văn hóa trước chiến tranh và quê hương tan hoang, đẫm máu sau khi giặc tràn tới. Chính sự đối lập ấy đã làm nổi bật giá trị hiện thực và nhân đạo sâu sắc của đoạn thơ.
Trước hết, ở những câu thơ đầu, Hoàng Cầm đã khắc họa một quê hương Kinh Bắc tươi đẹp, trù phú và đậm đà bản sắc văn hóa dân tộc. “Quê hương ta lúa nếp thơm nồng” gợi lên một vùng quê yên bình, ấm no với hương lúa chín quen thuộc, gắn bó với đời sống người dân. Không chỉ giàu có về vật chất, quê hương ấy còn mang vẻ đẹp tinh thần qua hình ảnh “Tranh Đông Hồ gà lợn nét tươi trong / Màu dân tộc sáng bừng trên giấy điệp”. Tranh Đông Hồ – biểu tượng văn hóa dân gian – hiện lên với những gam màu tươi sáng, mộc mạc, thể hiện niềm vui sống, ước vọng hạnh phúc của người dân quê. Qua đó, quê hương trước chiến tranh hiện lên như một bức tranh thanh bình, giàu truyền thống, chan chứa hơi thở cuộc sống và niềm tự hào dân tộc.
Tuy nhiên, bức tranh êm đềm ấy nhanh chóng bị phá vỡ khi chiến tranh ập đến. Hoàng Cầm đã tái hiện một quê hương đau thương, tang tóc bằng những hình ảnh dữ dội, ám ảnh: “Quê hương ta từ ngày khủng khiếp / Giặc kéo lên ngùn ngụt lửa hung tàn”. Từ “khủng khiếp” cùng hình ảnh “lửa hung tàn” đã diễn tả sự tàn bạo, dã man của chiến tranh, biến làng quê yên bình thành địa ngục trần gian. Ruộng đồng khô cháy, nhà cửa bị thiêu rụi: “Ruộng ta khô / Nhà ta cháy” – những câu thơ ngắn, dồn dập như nhịp thở nghẹn ngào, đau đớn của nhà thơ trước mất mát quá lớn lao.
không chỉ thiên nhiên và nhà cửa bị hủy hoại, con người quê hương cũng phải chịu nỗi đau tột cùng. Hình ảnh “Chó ngộ một đàn / Lưỡi dài lê sắc máu” gợi lên cảnh tượng rùng rợn, ghê sợ, cho thấy sự tàn khốc của chiến tranh đã đẩy con người vào bi kịch không lối thoát. Đặc biệt, hình ảnh “Mẹ con đàn lợn âm dương” mang giá trị biểu tượng sâu sắc: đó không chỉ là đàn lợn trong tranh dân gian mà còn là biểu tượng cho sự chia lìa, mất mát sinh tử, cho những gia đình tan nát vì bom đạn. Quê hương sau chiến tranh hiện lên hoang tàn, chết chóc, phủ đầy đau thương và nước mắt.
Qua đoạn thơ, Hoàng Cầm đã làm nổi bật sự biến đổi đau xót của quê hương từ thanh bình, giàu đẹp sang hoang tàn, đổ nát bởi chiến tranh. Đằng sau những vần thơ là nỗi xót xa, căm phẫn trước tội ác của kẻ thù và tình yêu quê hương sâu nặng của nhà thơ. Bên kia sông Đuống không chỉ là tiếng khóc cho quê hương bị tàn phá mà còn là lời nhắc nhở về giá trị của hòa bình, về trách nhiệm bảo vệ những gì thiêng liêng nhất của dân tộc.
Câu 1
Phương thức biểu đạt chính được sử dụng trong văn bản là nghị luận (kết hợp yếu tố biểu cảm
Câu2
Nội dung văn bản nói về hành trình con người đi qua cuộc đời với ý chí bền bỉ. Trên con đường ấy, dù có vẻ đẹp và niềm vui, con người vẫn không tránh khỏi những tổn thương, đau đớn, nhưng cần chấp nhận và vượt qua.
Câu 3
Biện pháp tu từ trong đoạn (7): Ẩn dụ.
- Tác giả dùng hình ảnh “đi qua thế giới”, “cỏ hoa”, “gai đâm”, “rỉ máu” để ẩn dụ cho cuộc đời con người.
- Qua đó, làm nổi bật ý nghĩa: cuộc sống tuy đẹp đẽ nhưng luôn tiềm ẩn khó khăn, thử thách; mỗi vấp ngã đều để lại tổn thương.
Câu 4
Tác giả nói “Thỉnh thoảng bàn chân nên bị gai đâm” vì:
- Cuộc sống không chỉ toàn thuận lợi, êm đềm mà luôn có những va vấp, đau đớn.
- Những tổn thương ấy giúp con người tỉnh thức, trưởng thành và mạnh mẽ hơn, hiểu rõ giá trị của cuộc sống.
Câu 5
Bài học ý nghĩa nhất rút ra từ văn bản:
→ Con người cần sống kiên cường, có ý chí, dám đối diện và chấp nhận những tổn thương trong cuộc đời, bởi chính khó khăn và đau đớn giúp ta trưởng thành và hiểu sâu sắc hơn giá trị của sự sống.
Nếu bạn muốn mình viết theo dạng bài làm học sinh hoặc ngắn gọn hơn để chép, mình chỉnh lại cho nhé ✨