Nguyễn Thị Bích Đào

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Thị Bích Đào
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Hình tượng nàng Vọng Phu trong đoạn thơ của Vương Trọng hiện lên vừa quen thuộc vừa ám ảnh, gợi nên nỗi đau bền bỉ của người phụ nữ Việt Nam trong chiến tranh. Nàng đứng đó “trong mưa, trong gió”, đối diện với không gian rộng lớn của đất trời để làm nổi bật sự cô đơn, nhỏ bé nhưng vô cùng kiên định của người vợ chờ chồng. Sự chờ đợi của nàng không chỉ kéo dài theo năm tháng mà còn trải qua “mấy ngàn năm”, song hành cùng những biến động, đau thương của lịch sử dân tộc. Bi kịch lớn nhất không phải là việc nàng hóa đá, mà là niềm tin và nỗi cô đơn cũng hóa đá theo thời gian, trở thành nỗi đau câm lặng không ai thấu hiểu. Qua đó, tác giả không chỉ xót xa cho số phận nàng Vọng Phu mà còn gửi gắm sự cảm thông sâu sắc với những người vợ lính – những con người âm thầm hy sinh hạnh phúc riêng cho đất nước. Hình tượng nàng vì thế vừa mang vẻ đẹp thủy chung, son sắt, vừa là lời nhắc nhở day dứt về những mất mát mà chiến tranh để lại trong đời sống con người.


Nhân vật “em” trong bài thơ Chân quê của Nguyễn Bính hiện lên là hình ảnh người con gái thôn quê mang vẻ đẹp mộc mạc, chân chất và giàu nét truyền thống. “Em” vốn gắn với không gian làng quê quen thuộc, với yếm lụa sồi, dây lưng đũi, áo tứ thân, khăn mỏ qua – những trang phục giản dị nhưng đậm hồn quê. Tuy nhiên, khi “em đi tỉnh về”, sự thay đổi trong cách ăn mặc đã khiến cái đẹp chân quê ấy dường như phai nhạt. Qua cái nhìn đầy tiếc nuối và trách móc nhẹ nhàng của nhân vật trữ tình, ta thấy “em” là người chịu tác động của lối sống đô thị, của sự hào nhoáng nơi phố thị. Dẫu vậy, sâu thẳm trong “em” vẫn là vẻ đẹp trong trẻo, đáng yêu, bởi sự thay đổi ấy chưa làm mất đi hoàn toàn bản chất quê mùa, thuần khiết. Lời nhắn nhủ “em hãy giữ nguyên quê mùa” không chỉ thể hiện tình cảm yêu thương, trân trọng của tác giả dành cho “em” mà còn gửi gắm quan niệm thẩm mĩ: vẻ đẹp truyền thống, giản dị của con người thôn quê là giá trị bền vững, đáng được nâng niu và gìn giữ.