Vũ Thị Quỳnh Hương

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Vũ Thị Quỳnh Hương
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu1 Đoạn trích "Con chim vàng" của nhà văn Nguyễn Quang Sáng là một bản cáo trạng đanh thép về sự tàn nhẫn của giai cấp chủ nô và số phận bi thảm của trẻ em nghèo. Với ngòi bút hiện thực sắc sảo, tác giả đã xây dựng sự đối lập gay gắt giữa sự sống của Bào và giá trị một con chim cảnh. Hình ảnh Bào "rơi xuống như trái thị", máu và nước mắt đầm đìa nhưng chỉ nhận được sự lạnh lùng của bà chủ đã đẩy bi kịch lên đỉnh điểm. Chi tiết "đắt" nhất chính là bàn tay bà chủ thò xuống không phải để nâng đỡ đứa trẻ đang thoi thóp mà là để nhặt xác con chim. Qua đó, tác giả bóc trần bản chất vô cảm, coi rẻ sinh mạng người nghèo hơn cả vật nuôi của tầng lớp giàu có. Truyện không chỉ khơi dậy niềm cảm thương sâu sắc với nhân vật Bào – một hiện thân của sự cam chịu và khổ đau – mà còn là lời cảnh tỉnh về sự băng hoại đạo đức trong xã hội cũ.

Câu 2

Nếu cuộc đời là một bản nhạc đầy những nốt trầm bổng, thì tình yêu thương chính là giai điệu êm ái nhất giúp xoa dịu những nỗi đau và gắn kết những tâm hồn lạc lõng. Nhìn vào cái kết bi thương của cậu bé Bào trong truyện ngắn của Nguyễn Quang Sáng – nơi mạng sống con người rẻ rúng hơn cả xác một con chim – ta mới thấu hiểu sâu sắc rằng: một xã hội thiếu vắng tình thương chính là một xã hội đang chết mòn trong sự băng giá của lòng người. Tình yêu thương không phải là một khái niệm trừu tượng. Đó là sự thấu cảm, lòng trắc ẩn và hành động sẵn sàng sẻ chia, giúp đỡ người khác mà không mưu cầu tư lợi. Nó không chỉ nằm ở những lời nói hoa mỹ, mà hiện hữu trong cái nắm tay khi hoạn nạn, trong ánh mắt khích lệ khi thất bại, hay đơn giản là sự tôn trọng phẩm giá của một con người dù họ ở tầng lớp nào. Ý nghĩa lớn lao nhất của tình yêu thương chính là khả năng cứu rỗi. Trong đoạn trích, nếu bà chủ có một chút lòng nhân từ, bà đã không ép Bào đánh đổi tính mạng để bắt một con chim tiêu khiển. Tình thương có sức mạnh chữa lành những vết thương thể xác và làm ấm lại những tâm hồn chai sạn. Khi chúng ta trao đi yêu thương, chúng ta không chỉ giúp người khác vượt qua nghịch cảnh mà còn làm phong phú thêm giá trị đạo đức của chính mình. Một xã hội giàu lòng nhân ái sẽ tạo nên một mạng lưới an sinh tinh thần bền vững, nơi không ai bị bỏ lại phía sau trong sự cô độc. Hơn thế nữa, tình yêu thương là vũ khí duy nhất để chiến thắng sự vô cảm. Sự vô cảm của mẹ con thằng Quyên đối với nỗi đau của Bào là một loại "bệnh dịch" tinh thần đáng sợ. Khi con người ta chỉ biết đến quyền lợi cá nhân, họ trở nên mù lòa trước nước mắt của đồng loại. Ngược lại, những chương trình như Cặp lá yêu thương của VTV hay các quỹ thiện nguyện trên khắp cả nước đang hằng ngày chứng minh rằng: chỉ cần một bàn tay chìa ra đúng lúc, một số phận có thể được hồi sinh. Tuy nhiên, yêu thương không đồng nghĩa với sự ban ơn hay chiều chuộng mù quáng. Tình thương đích thực phải đi kèm với sự công bằng và tôn trọng. Yêu thương mà thiếu đi sự thấu hiểu như cách thằng Quyên "ôm lấy Bào" chỉ vì muốn có chim, thực chất chỉ là một sự ích kỷ được ngụy trang. Tóm lại, tình yêu thương là "mảnh đất màu mỡ" để những đức tính tốt đẹp khác nảy mầm. Mỗi chúng ta cần học cách lắng nghe và mở lòng hơn với thế giới xung quanh. Đừng để đến khi một "con chim vàng" chết đi mới thốt lên lời tiếc nuối, trong khi những con người thực bằng xương bằng thịt đang rất cần sự chở che. Hãy sống sao cho khi "với tay" ra, chúng ta luôn nhận được một hơi ấm tình người đáp lại, để thế giới này không còn những nỗi đau câm lặng như của cậu bé Bào.

Câu 1: Phương thức biểu đạt chính là Tự sự. Câu 2: Tình huống truyện: Bào – một đứa trẻ ở đợ – buộc phải tìm mọi cách bắt bằng được con chim vàng để chiều lòng cậu chủ nhỏ và bà chủ. Cao trào: Khi Bào nỗ lực bắt được chim nhưng bị ngã từ trên cây xuống chấn thương nặng, trong khi chủ nhà chỉ quan tâm đến xác con chim chứ không mảy may đoái hoài đến tính mạng của cậu. Câu 3: Ngôi kể: Ngôi thứ ba. Tác dụng: Giúp người kể chuyện quan sát khách quan, bao quát toàn bộ sự việc và diễn biến tâm lý của các nhân vật. Qua đó, làm nổi bật sự đối lập tàn nhẫn giữa sự sống của con người (Bào) và giá trị của một con vật giải trí (con chim) trong mắt giai cấp chủ nô. Câu 4: Ý nghĩa của chi tiết: Sự khao khát được cứu giúp: Cánh tay "với tới, với mãi" thể hiện bản năng sinh tồn và hy vọng mong manh của Bào vào lòng trắc ẩn của con người khi đang ở ranh giới cái chết. Sự tàn nhẫn, vô cảm: Hình ảnh bàn tay bà chủ thò xuống nhưng lại "nâng lấy xác con chim vàng" thay vì cứu Bào đã đẩy bi kịch lên đỉnh điểm. Nó bóc trần bản chất máu lạnh, coi rẻ mạng người nghèo khổ hơn cả một con vật của hạng người giàu có bất lương. Câu 5: Nhận xét về nhân vật Bào: Là một cậu bé nghèo khổ, đáng thương, bị tước đoạt tuổi thơ và quyền làm người. Bào vừa cam chịu, vừa sợ hãi nhưng cũng có những phút giây phản kháng yếu ớt, đại diện cho thân phận thấp cổ bé họng trong xã hội thực dân phong kiến. Tình cảm, thái độ của tác giả: Xót thương sâu sắc trước nỗi đau thể xác và tinh thần của trẻ em nghèo. Phê phán, tố cáo gay gắt sự bất công và lòng dạ hiểm độc của giai cấp thống trị. Gửi gắm thông điệp về lòng nhân đạo và giá trị con người