Triệu Văn Thuận

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Triệu Văn Thuận
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

câu1: Trong bài thơ “Anh chỉ sợ rồi trời sẽ mưa”, hình tượng mưa không  chỉ là hiện tượng tự nhiên mà còn mang ý nghĩa biểu tượng giàu cảm xúc. Mưa trước hết gợi nên những biến động bất ngờ của cuộc sống và tình yêu. Đó là những đổi thay khó lường, những rạn nứt mong manh có thể đến bất cứ lúc nào, giống như cơn mưa ập xuống khi con người chưa kịp chuẩn bị. Bên cạnh đó, mưa còn là biểu tượng của nỗi buồn, của chia ly và mất mát. Những giọt mưa rơi gợi cảm giác lạnh lẽo, cô đơn, phản chiếu tâm trạng lo âu, bất an của cái tôi trữ tình trước nguy cơ tan vỡ của hạnh phúc. Tuy nhiên, mưa trong bài thơ không chỉ mang sắc thái tiêu cực. Sau mưa, đất trời được gột rửa, con người có cơ hội nhìn lại và trân trọng hơn những điều đang có. Qua hình tượng mưa, Lưu Quang Vũ thể hiện nỗi sợ rất người: sợ đánh mất yêu thương, sợ không kịp giữ gìn những điều quý giá. Đồng thời, bài thơ cũng nhắn nhủ mỗi người hãy biết nâng niu hạnh phúc khi còn có thể, bởi hạnh phúc vốn mong manh như một cơn mưa bất chợt giữa đời.

câu2: Howard Thurman từng nói: “Hãy tự hỏi xem điều gì sẽ khiến bạn tỉnh thức, và thực hiện điều đó. Bởi cái thế giới cần là những con người đã thức tỉnh.” Câu nói gợi ra một vấn đề sâu sắc về ý nghĩa của sự tỉnh thức trong đời sống con người. Tỉnh thức không chỉ là trạng thái nhận biết, mà còn là khả năng sống có ý thức, có trách nhiệm với bản thân, với người khác và với xã hội.

Tỉnh thức trước hết là khi con người hiểu rõ chính mình: nhận ra giá trị, đam mê, giới hạn và cả những sai lầm của bản thân. Trong nhịp sống hiện đại vội vã, không ít người sống theo thói quen, theo sự áp đặt của đám đông mà quên đi câu hỏi căn bản: “Mình thực sự muốn gì?”. Sự tỉnh thức giúp con người thoát khỏi lối sống vô thức ấy, dám đối diện với nội tâm, dám lựa chọn con đường phù hợp với bản thân, dù con đường đó có thể khó khăn hơn.

Bên cạnh đó, tỉnh thức còn là sự nhạy cảm trước nỗi đau của người khác và những vấn đề của xã hội. Một con người tỉnh thức không thể thờ ơ trước bất công, bạo lực, sự xuống cấp của môi trường hay những mảnh đời bất hạnh. Chính sự thấu cảm và trách nhiệm ấy thôi thúc họ hành động: lên tiếng bảo vệ điều đúng đắn, lan tỏa yêu thương, đóng góp dù nhỏ bé cho cộng đồng. Khi mỗi cá nhân sống tỉnh thức, xã hội sẽ dần hình thành những giá trị nhân văn bền vững.

Điều khiến con người tỉnh thức có thể đến từ nhiều nguồn khác nhau: một biến cố trong cuộc đời, một thất bại cay đắng, một cuốn sách hay, hay đơn giản là khoảnh khắc nhìn thấy sự mong manh của kiếp người. Quan trọng hơn cả, như Howard Thurman nhấn mạnh, là con người phải tự mình tỉnh thức. Nhận ra thôi chưa đủ, tỉnh thức cần được thể hiện bằng hành động cụ thể: sống trung thực, không ngừng học hỏi, dám thay đổi bản thân và cống hiến cho xã hội.

Tuy nhiên, thực tế cho thấy không ít người chọn cách “ngủ quên”, bởi tỉnh thức đồng nghĩa với trách nhiệm và đôi khi là sự cô đơn. Nhưng chỉ khi dám tỉnh thức, con người mới thực sự sống một cuộc đời có ý nghĩa. Đối với thế hệ trẻ hôm nay, tỉnh thức là biết học tập nghiêm túc, biết phản biện, biết sống tử tế và không đánh mất lý tưởng trong guồng quay vật chất.

Câu nói của Howard Thurman vì thế không chỉ là một lời khuyên, mà còn là lời kêu gọi: hãy sống như một con người đã thức tỉnh. Bởi chính những con người như vậy mới có thể tạo nên sự thay đổi tích cực và bền vững cho thế giới này.

câu 1:

bài thơ được viết theo thể loại tự do
→ Dòng thơ dài ngắn không đều, không bị ràng buộc bởi số chữ hay vần luật chặt chẽ.

câu 2

Bài thơ thể hiện nỗi buồn, sự hoang mang, đau sót mà lo âu của nhân vật trữ tình trước, sự thay đổ của tình yêu và cảm giác mất mát, mong manh, không chắc chắn về tương lai và đồng thời là tâm trạng bất an, day dứt, khi đối diện với những biến động của cuộc sống và tình cảm.

câu 3:

“ mưa cuớp đi ánh sáng của ngày”

“mưa” nhân hoá như một con người có hành động “cướp”

đồng thời là ẩn dụ cho những biến cố nỗi buồn trong cuộc sống

Làm nổi bật cảm giác u tối, bế tắc, lo âu của con người trước hoàn cảnh khó khăn, nhấn mạnh mong manh của hạnh phúc, khi con người dễ bị tổn thương trước những điều bất ngờ của cuộc đời.

câu 4:

Khi đối diện với tương lai nhiều điều chưa biết, con người cần

bình tĩnh, vững vàng, không hoảng loạn chủ động chuẩn bị kiến thức, bản lĩnh lạc quan nhưng tỉnh táo không buông xuôi dám đối diaf và thích nghi với thay đổi