Lý Minh Phú
Giới thiệu về bản thân
hshsus
snhsjd
ok
ok
Các nhân tố tự nhiên là tiền đề quan trọng vì sản xuất nông nghiệp phụ thuộc trực tiếp vào điều kiện tự nhiên. Đất đai quyết định quy mô, cơ cấu cây trồng vật nuôi và năng suất; khí hậu (nhiệt độ, mưa, ánh sáng) chi phối thời vụ và khả năng sinh trưởng; nguồn nước bảo đảm tưới tiêu, chăn nuôi và nuôi trồng thủy sản; địa hình ảnh hưởng đến hình thức canh tác và mức độ cơ giới hóa. Sự khác nhau về các yếu tố này giữa các vùng làm cho cây con và hoạt động nông nghiệp phân bố khác nhau, do đó tự nhiên trở thành cơ sở để phát triển và phân bố ngành nông nghiệp.
Cơ cấu kinh tế là sự sắp xếp và mối quan hệ tỉ lệ giữa các bộ phận hợp thành nền kinh tế trong một thời kì nhất định, thể hiện qua vai trò, quy mô và sự phân bổ nguồn lực giữa các bộ phận đó. Cơ cấu kinh tế theo ngành phản ánh tỉ trọng và quan hệ giữa các ngành sản xuất như nông –lâm ngư nghiệp, công nghiệp xây dựng và dịch vụ; cơ cấu theo thành phần kinh tế thể hiện sự phân chia theo hình thức sở hữu và tổ chức sản xuất như kinh tế nhà nước, tập thể, tư nhân, có vốn đầu tư nước ngoài; còn cơ cấu kinh tế theo lãnh thổ cho biết sự phân bố hoạt động kinh tế giữa các vùng, khu vực khác nhau nhằm khai thác thế mạnh từng địa phương.
Cung cấp lao động, vốn, kĩ thuật tăng năng suất.Giao thông, chế biến, thị trường mở rộng sản xuất hàng hoá.
•Chính sách:định hướng cây trồng, vật nuôi và phân bố vùng chuyên canh.
⇒ Ảnh hưởng trực tiếp đến phát triển và phân bố nông nghiệp.
- Các nguồn lực phát triển kinh tế:
- Vị trí địa lí
- Tài nguyên thiên nhiên
- Dân cư – lao động
- Cơ sở vật chất – kĩ thuật, vốn
- Khoa học – công nghệ
- Đường lối, chính sách
- Tác động của vị trí địa lí:
- Thuận lợi giao lưu, mở rộng thị trường, thu hút đầu tư.
- Giảm chi phí vận tải, thúc đẩy thương mại, dịch vụ.
- Quy định hướng chuyên môn hoá và phân bố sản xuất.
- Vị trí khó khăn → hạn chế phát triển.