Bàn Thị Diệu Hồng

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Bàn Thị Diệu Hồng
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1

Hiện nay, môi trường đang bị ô nhiễm và thay đổi ngày càng nghiêm trọng. Nhiều nơi xuất hiện rác thải, khói bụi, sông hồ bị ô nhiễm, cây xanh bị chặt phá. Điều đó cho thấy việc bảo vệ môi trường là vô cùng quan trọng. Môi trường là nơi con người sinh sống, và cung cấp những điều cần thiết như không khí, ngước, thức ăn,.. Nếu môi trường bị phá hoại, cuộc sống của con người cũng bị ảnh hưởng. Chúng ta sẽ phải đối mặt với thiên tai, biến đổi khí hậu, thời tiết thất thường và nhiều loại bệnh nguy hiểm. Không chỉ vậy, khi nhìn thấy thiên nhiên dần bị tàn phá, nhiều người còn cảm thấy buồn bã, lo âu và bất an. Vì vậy, bảo vệ môi trường cũng chính là bảo vệ cuộc sống của chính mình. Mỗi người cần có ý thức hơn trong cuộc sống hằng ngày như không xả rác bừa bãi, tiết kiệm điện nước, trồng thêm cây xanh và hạn chế sử dụng túi ni-lông. Nếu tất cả mọi người cùng chung tay, môi trường sẽ ngày càng sạch đẹp hơn.

Câu 2:

Bài làm

Trong văn học, người ẩn sĩ là kiểu người rời xa chốn phồn hoa, quay về sống đơn giản. Qua bài thơ "Nhàn" của Nguyễn Bỉnh Khiêm và bài thơ về mùa thu của Nguyễn Khuyến, ta thấy hình ảnh người ẩn sĩ hiện lên khá rõ. Dù là ẩn sĩ nhưng mỗi người lại có tâm trạng và suy nghĩ không hoàn toàn giống nhau.

Ở bài "Nhàn", cuộc sống của người ẩn sĩ khá đơn giản. Những câu như "một mai, một cuốc, một cần câu" cho thấy cuộc sống tự làm, không phụ thuộc vào bất kì ai. Nghe có vẻ bình thường nhưng lại chứa đựng cảm giác thoải mái và yên ổn. Nhịp điệu câu thơ đều đều, nghe cũng bình yên. Tác giả nói "ta dại ta tìm nơi vắng vẻ", nghĩa là không muốn bon chen, không thích những nơi có đông người. Còn "người khôn người đến chốn lao xao" nghĩa là ai ham muốn danh lợi thì cứ đi. Cuộc sống ăn uống của người ẩn sĩ cũng khá đơn giản, những thức có theo mùa như măng, giá, không có gì quá đặc biệt nhưng vẫn cảm thấy rất vui, không hề than phiền. Đến câu "phú quý tựa chiêm bao" cho thấy tác gia không coi trọng tiền tài, của cải, vật chất. Nói chung, người ẩn sĩ ở đây sống khá nhẹ nhàng, bình yên, không suy nghĩ nhiều.

Còn ở bài thơ của Nguyễn Khuyến thì cũng là cảnh sống ẩn, nhưng lại cảm giác hơi khác. Cảnh mùa thu hiện lên rất đẹp: trời cao, nước trong, gió nhẹ, trăng sáng. Nhưng dù khung cảnh có đẹp như vậy vẫn thấy có chút gì đó buồn, có thể là yên tĩnh quá nên cảm thấy cô đơn, lạc lõng chăng? Những hình ảnh như "gió hắt hiu", "mây chùm", hay tiếng ngỗng vang lên làm cho không gian có vẻ trống trải hơn. Câu hỏi "ngỗng nước nào" nghe giống như nỗi bâng khuâng, không rõ ràng như có khúc mắc trong lòng. Đến cuối bài lại nói "thẹn với ông Đào" tức là cảm thấy mình sống không giống những người ẩn sĩ xưa. Điều này cho thấy dù sống ẩn nhưng trong lòng vẫn còn suy nghĩ, chưa hoàn toàn buông bỏ được.

Khi so sanh hai bài thơ, có thể thấy điểm giống nhau là đều nói về cuộc sống tránh xa phồn hoa, danh lợi, về sống gần với thiên nhiên. Nhưng điểm khác là ở tâm trạng. Nguyễn Bỉnh Khiêm thì có vẻ thanh thản, thoải mái hơn, sống rất "nhàn". Còn Nguyễn Khuyến thì lại còn chút buồn, chút suy tư, vẫn còn lưu luyến với cuộc đời.

Tóm lại, hình tượng người ẩn sĩ trong hai bài thơ đều thể hiện vẻ đẹp của con người xưa, những mỗi người lại mang một sắc thái tâm trạng và cảm xúc riêng. Qua đó cũng thấy được hoàn cảnh và suy nghĩ khác nhau của từng tác giả, làm cho hai hình tượng này không giống nhau hoàn toàn.


Câu 1

Hiện nay, môi trường đang bị ô nhiễm và thay đổi ngày càng nghiêm trọng. Nhiều nơi xuất hiện rác thải, khói bụi, sông hồ bị ô nhiễm, cây xanh bị chặt phá. Điều đó cho thấy việc bảo vệ môi trường là vô cùng quan trọng. Môi trường là nơi con người sinh sống, và cung cấp những điều cần thiết như không khí, ngước, thức ăn,.. Nếu môi trường bị phá hoại, cuộc sống của con người cũng bị ảnh hưởng. Chúng ta sẽ phải đối mặt với thiên tai, biến đổi khí hậu, thời tiết thất thường và nhiều loại bệnh nguy hiểm. Không chỉ vậy, khi nhìn thấy thiên nhiên dần bị tàn phá, nhiều người còn cảm thấy buồn bã, lo âu và bất an. Vì vậy, bảo vệ môi trường cũng chính là bảo vệ cuộc sống của chính mình. Mỗi người cần có ý thức hơn trong cuộc sống hằng ngày như không xả rác bừa bãi, tiết kiệm điện nước, trồng thêm cây xanh và hạn chế sử dụng túi ni-lông. Nếu tất cả mọi người cùng chung tay, môi trường sẽ ngày càng sạch đẹp hơn.

Câu 2:

Bài làm

Trong văn học, người ẩn sĩ là kiểu người rời xa chốn phồn hoa, quay về sống đơn giản. Qua bài thơ "Nhàn" của Nguyễn Bỉnh Khiêm và bài thơ về mùa thu của Nguyễn Khuyến, ta thấy hình ảnh người ẩn sĩ hiện lên khá rõ. Dù là ẩn sĩ nhưng mỗi người lại có tâm trạng và suy nghĩ không hoàn toàn giống nhau.

Ở bài "Nhàn", cuộc sống của người ẩn sĩ khá đơn giản. Những câu như "một mai, một cuốc, một cần câu" cho thấy cuộc sống tự làm, không phụ thuộc vào bất kì ai. Nghe có vẻ bình thường nhưng lại chứa đựng cảm giác thoải mái và yên ổn. Nhịp điệu câu thơ đều đều, nghe cũng bình yên. Tác giả nói "ta dại ta tìm nơi vắng vẻ", nghĩa là không muốn bon chen, không thích những nơi có đông người. Còn "người khôn người đến chốn lao xao" nghĩa là ai ham muốn danh lợi thì cứ đi. Cuộc sống ăn uống của người ẩn sĩ cũng khá đơn giản, những thức có theo mùa như măng, giá, không có gì quá đặc biệt nhưng vẫn cảm thấy rất vui, không hề than phiền. Đến câu "phú quý tựa chiêm bao" cho thấy tác gia không coi trọng tiền tài, của cải, vật chất. Nói chung, người ẩn sĩ ở đây sống khá nhẹ nhàng, bình yên, không suy nghĩ nhiều.

Còn ở bài thơ của Nguyễn Khuyến thì cũng là cảnh sống ẩn, nhưng lại cảm giác hơi khác. Cảnh mùa thu hiện lên rất đẹp: trời cao, nước trong, gió nhẹ, trăng sáng. Nhưng dù khung cảnh có đẹp như vậy vẫn thấy có chút gì đó buồn, có thể là yên tĩnh quá nên cảm thấy cô đơn, lạc lõng chăng? Những hình ảnh như "gió hắt hiu", "mây chùm", hay tiếng ngỗng vang lên làm cho không gian có vẻ trống trải hơn. Câu hỏi "ngỗng nước nào" nghe giống như nỗi bâng khuâng, không rõ ràng như có khúc mắc trong lòng. Đến cuối bài lại nói "thẹn với ông Đào" tức là cảm thấy mình sống không giống những người ẩn sĩ xưa. Điều này cho thấy dù sống ẩn nhưng trong lòng vẫn còn suy nghĩ, chưa hoàn toàn buông bỏ được.

Khi so sanh hai bài thơ, có thể thấy điểm giống nhau là đều nói về cuộc sống tránh xa phồn hoa, danh lợi, về sống gần với thiên nhiên. Nhưng điểm khác là ở tâm trạng. Nguyễn Bỉnh Khiêm thì có vẻ thanh thản, thoải mái hơn, sống rất "nhàn". Còn Nguyễn Khuyến thì lại còn chút buồn, chút suy tư, vẫn còn lưu luyến với cuộc đời.

Tóm lại, hình tượng người ẩn sĩ trong hai bài thơ đều thể hiện vẻ đẹp của con người xưa, những mỗi người lại mang một sắc thái tâm trạng và cảm xúc riêng. Qua đó cũng thấy được hoàn cảnh và suy nghĩ khác nhau của từng tác giả, làm cho hai hình tượng này không giống nhau hoàn toàn.