Vũ Văn Khoa

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Vũ Văn Khoa
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

a. Trong vườn, hoa mai nở rực rỡ. b.Mùa xuân đến, hoa đào khoe sắc thắm.

Cả mùa đông phơi thân cành khô cong trước gió lạnh. Vậy mà chỉ hơi xuân chớm đến, trên những cành cây tưởng chừng khô như chết ấy, bỗng vỡ òa ra những chùm lộc biếc. Lộc xoan có màu ngọc lục sang trọng, nhìn ngắm mãi vẫn chưa hết vẻ đẹp của búp trên cành. Và trong những tán cây vườn, mọi sinh vật đều tụ hội.

Nếu được đứng trong một khu vườn tươi đẹp như trong bài đọc, em sẽ cảm thấy rất vui vẻ và thư thái. Em như được hòa mình vào thiên nhiên, tận hưởng hương thơm của hoa và tiếng chim hót líu lo. Em thấy yêu thiên nhiên và cuộc sống hơn.

Hôm ấy là ngày Ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11, lớp em tổ chức một buổi tri ân thầy cô thật ấm áp. Từ sớm, cả lớp đã cùng nhau trang trí bảng, chuẩn bị hoa và viết những tấm thiệp nhỏ xinh. Khi cô giáo bước vào lớp, tất cả chúng em đồng thanh chào và hát tặng cô một bài hát quen thuộc. Bạn lớp trưởng thay mặt cả lớp lên phát biểu, gửi lời cảm ơn chân thành đến cô vì đã luôn tận tụy dạy dỗ chúng em. Sau đó, chúng em lần lượt lên tặng hoa và thiệp cho cô. Em vẫn nhớ rõ ánh mắt xúc động và nụ cười hiền của cô lúc nhận món quà. Cô không nói nhiều, chỉ nhẹ nhàng dặn dò chúng em cố gắng học tập thật tốt, đó chính là món quà ý nghĩa nhất dành cho cô. Buổi lễ kết thúc trong không khí vui vẻ và đầy tình cảm. Sự việc ấy khiến em hiểu rõ hơn về truyền thống “tôn sư trọng đạo” của dân tộc ta. Em cảm thấy biết ơn thầy cô hơn và tự hứa sẽ chăm ngoan, học giỏi để không phụ công dạy dỗ. Đây sẽ là một kỷ niệm đẹp mà em luôn ghi nhớ trong lòng.

Trong cuộc đời mỗi học sinh, thầy cô luôn là những người dìu dắt, dạy dỗ chúng ta nên người. Em vẫn nhớ mãi một sự việc đã diễn ra ở trường, khiến em càng thấm thía hơn truyền thống “Tôn sư trọng đạo” tốt đẹp của dân tộc ta. Hôm đó là dịp kỉ niệm ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11. Từ sáng sớm, sân trường đã rộn ràng tiếng cười nói. Các lớp đều chuẩn bị những tiết mục văn nghệ và những bó hoa tươi thắm để tri ân thầy cô. Lớp em cũng không ngoại lệ. Chúng em đã cùng nhau tập luyện một tiết mục múa và chuẩn bị một tấm thiệp thật đẹp để tặng cô giáo chủ nhiệm. Khi buổi lễ bắt đầu, em thấy cô bước lên sân khấu với nụ cười hiền hậu quen thuộc. Sau phần biểu diễn của lớp, đại diện chúng em lên tặng hoa và thiệp cho cô. Lúc ấy, em nhìn thấy mắt cô ánh lên niềm xúc động. Cô không nói nhiều, chỉ nhẹ nhàng cảm ơn, nhưng em cảm nhận được sự vui mừng và hạnh phúc của cô. Điều khiến em nhớ nhất là khi buổi lễ kết thúc, một bạn trong lớp vốn học chưa tốt đã mạnh dạn đến trước cô và nói lời xin lỗi vì trước đây chưa chăm chỉ học tập. Bạn hứa sẽ cố gắng hơn để không phụ lòng cô. Cô mỉm cười, nhẹ nhàng động viên bạn. Khoảnh khắc đó khiến cả lớp em đều xúc động. Qua sự việc ấy, em hiểu rằng “Tôn sư trọng đạo” không chỉ là tặng hoa hay nói lời chúc, mà còn thể hiện ở sự cố gắng học tập, sự kính trọng và lòng biết ơn đối với thầy cô. Thầy cô không chỉ dạy kiến thức mà còn dạy chúng em cách làm người. Em cảm thấy rất tự hào và biết ơn những người thầy, người cô đã luôn tận tâm với học sinh. Em tự nhủ sẽ cố gắng học tập thật tốt, ngoan ngoãn và lễ phép để xứng đáng với công lao dạy dỗ của thầy cô. Sự việc đó tuy nhỏ nhưng đã để lại trong em một bài học lớn về lòng biết ơn và truyền thống tốt đẹp của dân tộc. Em sẽ luôn ghi nhớ và phát huy truyền thống “Tôn sư trọng đạo” trong cuộc sống hằng ngày.

Trên chiếc xe, chúng tôi đi qua những con đường ngoằn nghèo.

Trước sân nhà, bố tôi trồng một cây xoài.