Đàm Hoàng Tú

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Đàm Hoàng Tú
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:

Lí lẽ mà tác giả sử dụng trong văn bản là: Vì không bao giờ ta hiểu hết được chính mình. Mỗi người là một thế giới phong phú, phức tạp, chẳng có ai giống ai, phiên bản nào cũng là duy nhất. Điều đó cho ta thấy được tầm nhìn sâu xa về con người của tác giả. Đặc biệt, mỗi người trong thế giới trên trái đất không ai có thể làm thay ai, sống thay ai hay học theo ai, mỗi người trong đó đều có những con đường riêng, duy nhất; một con đường mà nếu ai cũng phải đi qua, đó là con đường của cuộc phiêu lưu để tự khám phá bản thân. Mỗi con người là một thế giới rộng lớn nên càng ràng buộc càng phải đi xa và khám phá, đi thật lâu dài mới có thể tìm hiểu được thế giới của chính mình.


Câu 2:

Tác giả khuyên chúng ta nên có một thái độ tự tin, tự mình tìm hiểu, khám phá bản thân, không nên sợ hãi với suy nghĩ “không thể”, mà ta nên đi tới và đi tới nữa, phải tìm kiếm từng bước. Ta phải học hỏi và hoàn thiện mỗi ngày để có thể tìm kiếm được giá trị thật sự của chính mình.


Câu 3:

Tác dụng của việc sử dụng liên kết câu trong câu văn là: Tạo ra sự chuyền cảm hứng cho người đọc,tăng thêm tính hàm súc nhằm nhấn mạnh cho lời khuyên sau,giúp người đọc dễ tiếp xúc với ý chính


Câu 4:

Cách sử dụng câu bằng chứng của tác giả trong đoạn trích:Tác giả cho ta dẫn chứng về một trận đấu bóng đá nhằm ẩn dụ cho con đường của cuộc sống rằng nếu khởi đầu đã định sẵn kết quả mà không có thử thách thì cuộc sống sẽ trở nên nhàm chán và dẫn chứng về các thiên tài như Steve Jobs đến khi cận kề cái chết lại càng ráo riết nghiên cứu về Steve Jobs mới thực sự gặp được thử thách cuối cùng và điều mà tác giả muốn nói chính là thử thách,rằng phải có thử thách,cuộc sống mới có ý nghĩa


Câu 5:


Bài làm:

Cuộc sống cũng giống như một trận bóng đá, bạn sẽ không bao giờ biết được kết quả cuối cùng khi bóng còn đang lăn, giống như đội bóng MU trong trận chung kết vô địch châu âu năm 2002: bị dẫn trước suốt 90 phút của trận đấu, khi nhiều khán giả bắt đầu rời sân,MU đã ghi liên tiếp hai bàn thắng trong 4 phút bù giờ cuối cùng, tạo nên kì tích vô tiền khoáng hậu trong lịch sử bóng đá. Họ đi vào lịch sử không chỉ vì họ giỏi mà vì họ đã tự mình đối mặt với thử thách, vươn lên và không bỏ cuộc.Trong cuộc sống cũng vậy chúng ta không thể lường trước được điều gì sẽ xẩy ra, luôn sẽ có những thử thách, có thể người khác nhìn vào sẽ chỉ thấy bạn đã thành công nhưng chỉ có bạn mới hiểu chiến thắng luôn là phần nổi và chính sự cố gắng, không bỏ cuộc mới là yếu tố làm nên tất cả. Vậy nên cuộc sống nếu muốn thành công luôn cần đến những thử thách, luôn không ngừng nỗ lực, đó mới thật sự là sống.

Câu 1:

Trong cuộc sống hiện đại nhiều biến động, việc khám phá bản thân có ý nghĩa đặc biệt quan trọng đối với tuổi trẻ ngày nay. Khám phá bản thân giúp người trẻ hiểu rõ mình là ai, mình có điểm mạnh, điểm yếu gì và mình thực sự mong muốn điều gì trong cuộc sống. Khi hiểu rõ bản thân, người trẻ sẽ biết lựa chọn con đường phù hợp, tránh sống mơ hồ, chạy theo đám đông hay những giá trị ảo. Hành trình khám phá bản thân không phải là việc diễn ra trong ngày một ngày hai mà là quá trình lâu dài, đòi hỏi sự trải nghiệm, dấn thân và không ngừng học hỏi. Chính trong quá trình vượt qua giới hạn của mình, con người trưởng thành hơn cả về trí tuệ lẫn nhân cách. Với tuổi trẻ, dám thử thách, dám sai và dám đứng lên là điều cần thiết để hoàn thiện bản thân. Khi không ngừng khám phá chính mình, người trẻ sẽ sống chủ động, có trách nhiệm hơn với cuộc đời và từ đó tìm thấy ý nghĩa đích thực của sự tồn tại

Câu 2:


Bài thơ Về của Đàm Huy Đông là tiếng lòng sâu lắng của chủ thể trữ tình trên hành trình trở về với cội nguồn quê hương, gia đình và những ký ức tuổi thơ. Xuyên suốt bài thơ là tâm trạng hoài niệm, xúc động, chan chứa yêu thương nhưng cũng thấm đẫm suy tư về thời gian và đời người.

Mở đầu bài thơ, chủ thể trữ tình trở về cánh đồng mùa đông – không gian gợi cảm giác hoang vắng, khắc nghiệt với “những gốc rạ rạc khô vì gió”. Cảnh vật hiện lên mộc mạc, xơ xác nhưng lại gắn liền với ký ức tuổi thơ “ngày xưa theo mẹ ra đồng”. Những hình ảnh quen thuộc như gốc rạ, hoàng hôn, rơm rớm sương mờ không chỉ là bức tranh thiên nhiên mà còn là chiếc cầu nối đưa con người trở về miền ký ức êm đềm, ấm áp. Tâm trạng chủ thể trữ tình vì thế mang nặng nỗi nhớ, sự bâng khuâng trước dòng chảy thời gian.Trở về “vạt sông quê”, cảm xúc càng trở nên sâu sắc hơn khi hiện lên hình ảnh cha mẹ tần tảo, lam lũ. Cha “kéo vó vớt bóng người lam lũ”, mẹ “bòn nhặt từng con tôm cái cá”, những câu thơ giản dị nhưng giàu sức gợi đã khắc họa sinh động sự hy sinh thầm lặng của đấng sinh thành. Chủ thể trữ tình không chỉ nhớ mà còn thấu hiểu, trân trọng công lao cha mẹ. Tâm trạng lúc này là sự xúc động, biết ơn xen lẫn niềm xót xa trước cuộc đời vất vả của những người thân yêu.Không gian tiếp tục mở rộng ra “góc vườn chim bói quả lao xao”, nơi sự sống sinh sôi, nảy nở. Hình ảnh “cụm xương rồng nở hoa từ gai góc” mang ý nghĩa biểu tượng sâu sắc: từ khó khăn, khắc nghiệt vẫn vươn lên vẻ đẹp và sức sống. Điều đó phản chiếu tâm trạng chủ thể trữ tình – một niềm tin lặng lẽ vào những giá trị bền bỉ của quê hương, của con người. Quê hương không chỉ là nơi chốn mà còn là điểm tựa tinh thần, nơi “đất trời, cây cỏ ru ta” trong giấc ngủ bình yên.Ở những câu thơ cuối, tâm trạng chủ thể trữ tình lắng lại trong nỗi nhớ về tình đầu và những rung động tinh khôi của tuổi trẻ. “Nghe sông hát những lời đưa tiễn”, “cởi câu ca trả lại cho người” gợi cảm giác chia xa, tiễn biệt. Trở về nhưng cũng là để khép lại, để gửi lại những kỷ niệm cho quá khứ. Tâm trạng lúc này vừa da diết, vừa bình thản, như sự chấp nhận quy luật của thời gian và cuộc đời.


Như vậy, tâm trạng của chủ thể trữ tình trong bài thơ Về là sự hòa quyện giữa nỗi nhớ quê hương, tình cảm gia đình sâu nặng, sự tri ân quá khứ và những suy tư lắng đọng về kiếp người. Bài thơ không chỉ là hành trình trở về không gian quen thuộc mà còn là hành trình trở về với chính tâm hồn mình, nơi lưu giữ những giá trị bền vững và thiêng liêng nhất.