Phan Thị Thu Lý

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Phan Thị Thu Lý
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)
Trong những câu chuyện kể về Bác Hồ mà em được nghe, câu chuyện "Việc gì làm được hãy tự làm lấy" đã để lại trong em ấn tượng sâu sắc nhất. Câu chuyện cho thấy sự bình dị, gần gũi và tư tưởng tự lập cao độ của vị lãnh tụ kính yêu. Câu chuyện diễn ra vào một buổi sáng đẹp trời tháng 8 năm 1952, tại căn cứ địa Việt Bắc, nơi Bộ Quốc phòng đang mở hội nghị tổng kết chiến tranh du kích. Lúc đó, một chiến sĩ trẻ đang xách mấy ống tre đầy nước từ dưới suối lên cho các đại biểu dùng. Tôi và anh Hoàng, một người bạn cùng đơn vị, thấy vậy liền đón lấy ống nước từ tay anh chiến sĩ.  Đúng lúc đó, một ông già giản dị mặc quần đùi áo may ô, khăn mặt hoàng cổ nhuộm màu lá cây tiến lại gần chúng tôi. Anh Hoàng ghé sát tai tôi nói nhỏ: "Bác! Bác Hồ đấy!". Chúng tôi chưa kịp chào Bác thì Bác đã thân mật hỏi: "Nước xách lên cho các chú đánh răng, rửa mặt phải không ?". Không đợi chúng tôi trả lời, Bác nhẹ nhàng nhắc nhở: "Không được thế! Việc gì tự làm được thì hãy tự làm lấy đừng phiền người khác". Lời Bác nói tuy nhẹ nhàng nhưng khiến tôi vô cùng thẹn thùng. Bác là Chủ tịch nước, nhưng Bác luôn tự tay làm mọi việc, không muốn người khác phục vụ mình.  Câu chuyện về Bác đã dạy cho em một bài học quý giá về tính tự lập. Là học sinh, em hiểu rằng mình cần phải tự làm những việc cá nhân như dọn dẹp phòng, soạn sách vở, thay vì trông chờ vào bố mẹ. Hãy chủ động trong mọi việc để không trở thành gánh nặng cho người khác và rèn luyện kỹ năng sống cho bản thân.
Trong những câu chuyện kể về Bác Hồ mà em được nghe, câu chuyện "Việc gì làm được hãy tự làm lấy" đã để lại trong em ấn tượng sâu sắc nhất. Câu chuyện cho thấy sự bình dị, gần gũi và tư tưởng tự lập cao độ của vị lãnh tụ kính yêu. Câu chuyện diễn ra vào một buổi sáng đẹp trời tháng 8 năm 1952, tại căn cứ địa Việt Bắc, nơi Bộ Quốc phòng đang mở hội nghị tổng kết chiến tranh du kích. Lúc đó, một chiến sĩ trẻ đang xách mấy ống tre đầy nước từ dưới suối lên cho các đại biểu dùng. Tôi và anh Hoàng, một người bạn cùng đơn vị, thấy vậy liền đón lấy ống nước từ tay anh chiến sĩ.  Đúng lúc đó, một ông già giản dị mặc quần đùi áo may ô, khăn mặt hoàng cổ nhuộm màu lá cây tiến lại gần chúng tôi. Anh Hoàng ghé sát tai tôi nói nhỏ: "Bác! Bác Hồ đấy!". Chúng tôi chưa kịp chào Bác thì Bác đã thân mật hỏi: "Nước xách lên cho các chú đánh răng, rửa mặt phải không ?". Không đợi chúng tôi trả lời, Bác nhẹ nhàng nhắc nhở: "Không được thế! Việc gì tự làm được thì hãy tự làm lấy đừng phiền người khác". Lời Bác nói tuy nhẹ nhàng nhưng khiến tôi vô cùng thẹn thùng. Bác là Chủ tịch nước, nhưng Bác luôn tự tay làm mọi việc, không muốn người khác phục vụ mình.  Câu chuyện về Bác đã dạy cho em một bài học quý giá về tính tự lập. Là học sinh, em hiểu rằng mình cần phải tự làm những việc cá nhân như dọn dẹp phòng, soạn sách vở, thay vì trông chờ vào bố mẹ. Hãy chủ động trong mọi việc để không trở thành gánh nặng cho người khác và rèn luyện kỹ năng sống cho bản thân.