Nguyễn Hoàn Thiện
Giới thiệu về bản thân
1.Bi kịch của gia đình trong văn bản “Trẻ con không được ăn thịt chó” hiện lên đầy ám ảnh, trước hết là bi kịch của cái đói và nghèo khổ. Năm mẹ con còm cõi phải sống trong cảnh thiếu ăn triền miên, đến mức chỉ cần ngửi thấy mùi thịt cũng khiến cơn đói trở nên dữ dội hơn. Những đứa trẻ gầy yếu, luôn trong trạng thái thèm khát, mong chờ một bữa ăn tử tế nhưng lại bị dập tắt hi vọng một cách phũ phàng. Đau đớn hơn, đó còn là bi kịch về tình cảm gia đình bị bào mòn. Người cha – trụ cột gia đình – lại hiện lên như một kẻ ích kỉ, tàn nhẫn, sẵn sàng ăn nhậu với bạn bè mà bỏ mặc vợ con đói khát. Người mẹ thì thương con đến quặn lòng nhưng bất lực, chỉ biết tìm cách dỗ dành trong tuyệt vọng. Cao trào bi kịch dồn nén ở hình ảnh “cái bát không”, khi hi vọng của lũ trẻ vỡ tan, biến thành tiếng khóc xé lòng. Qua đó, tác phẩm không chỉ phản ánh hiện thực nghèo đói mà còn tố cáo sự tha hoá của con người, làm tan nát hạnh phúc gia đình.
2.Cánh đồng quê tôi không rộng lớn mênh mông, nhưng đủ để mở ra trước mắt một khoảng trời xanh bát ngát. Vào mùa lúa non, cả cánh đồng khoác lên mình màu xanh mướt, những ngọn lúa mềm mại đung đưa theo gió như làn sóng nhẹ. Mỗi buổi sáng, khi ánh mặt trời vừa ló rạng, từng giọt sương còn đọng trên lá lúa lấp lánh như những hạt ngọc nhỏ. Đến mùa lúa chín, cả không gian lại rực lên sắc vàng óng ả, hương lúa thơm ngan ngát lan tỏa trong không khí, khiến lòng người cũng trở nên nhẹ nhàng, yên bình hơn.
Tuổi thơ tôi gắn liền với những buổi chiều rong chơi trên cánh đồng ấy. Tôi còn nhớ những lần cùng lũ bạn thả diều, chạy chân trần trên những bờ ruộng khô nứt, tiếng cười vang vọng cả một góc trời. Có khi, chúng tôi ngồi bên bờ sông, nhìn đàn trâu thong thả gặm cỏ, nghe tiếng sáo diều vi vu trong gió. Những kỉ niệm giản dị ấy đã trở thành một phần không thể thiếu trong tâm hồn tôi, nuôi dưỡng tình yêu thiên nhiên và quê hương.
Không chỉ đẹp về cảnh sắc, cánh đồng còn mang ý nghĩa quan trọng đối với đời sống con người. Đó là nguồn sống của biết bao gia đình nông dân, nơi tạo ra hạt gạo nuôi dưỡng con người. Mỗi mùa gặt đến, hình ảnh người nông dân tất bật, mồ hôi lấm tấm trên gương mặt rám nắng khiến tôi hiểu hơn về giá trị của lao động và trân trọng từng hạt cơm mình ăn hằng ngày. Cánh đồng vì thế không chỉ là cảnh đẹp, mà còn là biểu tượng của sự cần cù, bền bỉ.
Dẫu sau này có đi xa, tôi tin rằng hình ảnh cánh đồng quê vẫn sẽ luôn ở lại trong trái tim mình. Nó không chỉ là một phần của tuổi thơ mà còn là nơi nhắc nhở tôi về cội nguồn, về những giá trị giản dị mà bền vững của cuộc sống. Giữ gìn và trân trọng những cảnh quan thiên nhiên như thế cũng chính là giữ gìn những kí ức đẹp đẽ nhất của mỗi con người.
1.Bi kịch của gia đình trong văn bản “Trẻ con không được ăn thịt chó” hiện lên đầy ám ảnh, trước hết là bi kịch của cái đói và nghèo khổ. Năm mẹ con còm cõi phải sống trong cảnh thiếu ăn triền miên, đến mức chỉ cần ngửi thấy mùi thịt cũng khiến cơn đói trở nên dữ dội hơn. Những đứa trẻ gầy yếu, luôn trong trạng thái thèm khát, mong chờ một bữa ăn tử tế nhưng lại bị dập tắt hi vọng một cách phũ phàng. Đau đớn hơn, đó còn là bi kịch về tình cảm gia đình bị bào mòn. Người cha – trụ cột gia đình – lại hiện lên như một kẻ ích kỉ, tàn nhẫn, sẵn sàng ăn nhậu với bạn bè mà bỏ mặc vợ con đói khát. Người mẹ thì thương con đến quặn lòng nhưng bất lực, chỉ biết tìm cách dỗ dành trong tuyệt vọng. Cao trào bi kịch dồn nén ở hình ảnh “cái bát không”, khi hi vọng của lũ trẻ vỡ tan, biến thành tiếng khóc xé lòng. Qua đó, tác phẩm không chỉ phản ánh hiện thực nghèo đói mà còn tố cáo sự tha hoá của con người, làm tan nát hạnh phúc gia đình.