Hoàng Diệp Anh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Hoàng Diệp Anh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

câu1

Tình cảm của nhân vật Lê dành cho Sơn trong đoạn trích là một minh chứng cao đẹp cho tình đồng chí, đồng đội gắn bó giữa mưa bom bão đạn. Ban đầu, giữa họ có sự khác biệt về xuất thân (Lê là người dân quê Nghệ An, Sơn là "công tử Hà Nội"), nhưng ba năm kề vai sát cánh đã xóa nhòa mọi khoảng cách. Lê dành cho Sơn một sự tin tưởng tuyệt đối, thể hiện qua lời khẳng định: "Tớ rất tin... Tớ rất tin cậu!". Đó không chỉ là tin vào năng lực chiến đấu mà còn là tin vào nhân cách và lý tưởng chung. Hơn thế nữa, Lê còn dành cho bạn một sự thấu hiểu và trân trọng sâu sắc. Khi phải chia tay để nhận nhiệm vụ ở hai "vùng trời" khác nhau, Lê coi Sơn là "người đồng chí thân thiết nhất trong đời lính". Tình cảm ấy còn mang tính hy sinh và bao bọc khi Lê hứa sẽ bảo vệ vùng trời quê hương của Sơn bằng mọi giá. Cuối cùng, nỗi nhớ và sự kết nối tâm hồn của Lê dành cho Sơn vượt qua không gian địa lý: đứng ở Hà Nội, Lê cảm nhận được phù sa sông Hồng truyền hơi mát như tình bạn ấm áp của Sơn. Tình cảm ấy chính là điểm tựa tinh thần giúp những người lính vượt qua gian khổ của cuộc chiến tranh.

câu 2

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, mỗi người lính ra đi đều mang trong tim một mảnh trời quê hương riêng biệt. Thế nhưng, qua ngòi bút tinh tế và giàu chất nhân văn của Nguyễn Minh Châu trong truyện ngắn “Những vùng trời khác nhau”, ta nhận ra một chân lý sâu sắc: Tình yêu quê hương của mỗi cá nhân khi đặt trong thử thách của thời đại sẽ hòa quyện thành tình yêu Tổ quốc lớn lao. Bởi suy cho cùng, vùng trời quê hương nào cũng là một phần máu thịt của bầu trời Tổ quốc thiêng liêng.Mỗi người lính trong tác phẩm đều gắn bó với một "vùng trời" cụ thể, nơi lưu giữ ký ức và tâm hồn họ. Với Sơn, đó là Hà Nội với "từng gốc cây, từng mảnh tường và cả từng sắc mây trên nóc phố". Với Lê, đó là Nghệ An với "dòng sông Lam vàng tươi như nghệ" và những bãi sông trồng lạc. Ban đầu, họ là những người xa lạ, thậm chí có sự khác biệt về tính cách giữa một "công tử Hà Nội" và một người con xứ Nghệ. Thế nhưng, cuộc chiến tranh đã kéo họ lại gần nhau, bắt đầu từ việc cùng bảo vệ một mảnh đất miền Tây Quảng Bình cho đến khi trở thành những người đồng chí thân thiết.Sự chuyển biến kỳ diệu nằm ở chỗ: người lính không chỉ bảo vệ nơi mình sinh ra, mà họ bảo vệ "vùng trời của nhau". Khi Sơn ở lại Nghệ An, anh chiến đấu để giữ gìn sự bình yên cho quê hương của Lê. Ngược lại, khi Lê ra Hà Nội, anh tự hào đứng dưới bầu trời của bạn, cảm nhận cái mát lạnh của phù sa sông Hồng như đang chạm vào tâm hồn của Sơn. Chi tiết họ "chia nhau bầu trời Tổ quốc trên đầu" mang ý nghĩa biểu tượng cực kỳ lớn lao. Bầu trời không còn là của riêng ai, nó là mái nhà chung, là lý tưởng chung mà mọi người lính đều sẵn sàng hy sinh để bảo vệ.Đặc biệt, câu văn: "Những vùng trời họ đã để lại một nửa tâm hồn ở đấy" đã khái quát hóa quy luật của tình cảm: nơi nào ta đã đi qua, nơi nào ta đã đổ mồ hôi và máu để bảo vệ, nơi đó sẽ trở thành quê hương. Đúng như Chế Lan Viên từng viết: "Khi ta ở, chỉ là nơi đất ở/ Khi ta đi, đất đã hóa tâm hồn". Sự di chuyển của các đơn vị pháo từ cầu Bùng, cầu Hổ đến Hàm Rồng, Phủ Lý... không chỉ là lộ trình hành quân, mà là quá trình mở rộng biên độ của tình yêu đất nước. Mỗi vùng đất đi qua đều để lại một sợi dây liên kết vô hình nhưng bền chặt trong tâm khảm người lính.Thông điệp "Vùng trời quê hương nào cũng là bầu trời Tổ quốc" còn khẳng định sự thống nhất không thể chia cắt của dân tộc. Hình ảnh dòng sông Lam "truyền" cảm giác mát lạnh sang người Lê khi anh đứng bên bờ sông Hồng là một sự giao thoa tuyệt đẹp. Nó xóa tan mọi khoảng cách địa lý, gắn kết những con người từ mọi miền đất nước vào một vận mệnh chung. Qua câu chuyện của Lê và Sơn, Nguyễn Minh Châu đã ngợi ca vẻ đẹp của tình đồng chí và lòng yêu nước rộng mở. Bài học ấy vẫn còn nguyên giá trị đến hôm nay: Tổ quốc không phải là một khái niệm trừu tượng, mà hiện hữu trong từng gốc cây, ngọn cỏ, từng vùng trời quê hương của mỗi chúng ta. Trách nhiệm của mỗi người là phải yêu lấy từng mảnh đất của quê hương mình, đồng thời trân trọng và bảo vệ mọi vùng trời khác trên bản đồ Tổ quốc, vì tất cả đều chung một nhịp đập của trái tim Việt Nam.

câu 1

văn bản trên được kể theo ngôi thứ ba

câu 2

trong văn bản trên quê hương của Sê gắn với dòng sông Lam, quê hương của Sơn gắn với dòng sông Hồng

câu 3

trong câu văn trên tác giả đã sử dụng thành công biện pháp tu từ so sánh, so sánh hình ảnh của đại đội pháo với gốc cây đa lớn nhằm thể hiện sự vững trãi , trưởng thành của đại đội pháo từ đó tăng thêm sức gợi hình gợi cảm cho văn bản

câu 4

qua những chi tiết chia nhau tấm giát nằm, vài tấm áo sặc mùi thuốc đạn và chia nhau bầu trời tổ quốc trên đầu có thể thấy rằng trong hoàn cảnh chiến đấu gian truân nhưng lê và sơn vẫn chia sẻ với nhau từ những thứ nhỏ từ đó cho ta thấy được tình đồng chí tươi đẹp,giúp đỡ,đùm bọc lẫn nhau khi khó khăn vất vả

câu 5

Hai đoạn ngữ liệu trên đều thể hiện sự yêu thương và gắn bó của những con người với vùng đất mà họ đã đi qua , khi ta đi qua một vùng đất mới ta đều sẽ cảm thấy một cảm giác gần gũi mà xa lạ bởi khi đó vùng đất ấy đã trở thành một phần trong tâm hồn ta và ta luôn tự hỏi rằng sao bản thân lại có cảm thấy như vậy thì cũng chính bởi ta đang đứng ở trên tổ quốc yêu thương và tổ quốc cũng chính là quê hương của ta, từ đó trong sâu trong thân tâm mỗi người chúng vẫn sẽ luôn có cảm giác ấy vì bởi trên đất nước việt nam thì vùng trời nào cũng là quê hương của ta

câu 1

văn bản trên được kể theo ngôi thứ ba

câu 2

trong văn bản trên quê hương của Sê gắn với dòng sông Lam, quê hương của Sơn gắn với dòng sông Hồng

câu 3

trong câu văn trên tác giả đã sử dụng thành công biện pháp tu từ so sánh, so sánh hình ảnh của đại đội pháo với gốc cây đa lớn nhằm thể hiện sự vững trãi , trưởng thành của đại đội pháo từ đó tăng thêm sức gợi hình gợi cảm cho văn bản

câu 4

qua những chi tiết chia nhau tấm giát nằm, vài tấm áo sặc mùi thuốc đạn và chia nhau bầu trời tổ quốc trên đầu có thể thấy rằng trong hoàn cảnh chiến đấu gian truân nhưng lê và sơn vẫn chia sẻ với nhau từ những thứ nhỏ từ đó cho ta thấy được tình đồng chí tươi đẹp,giúp đỡ,đùm bọc lẫn nhau khi khó khăn vất vả

câu 5

hai đoạn ngữ liệu trên đều thể hiện sự yêu thương và gắn bó của những con người với vùng đất mà họ đã đi qua , khi ta đi qua một vùng đất mới ta đều sẽ cảm thấy một cảm giác gần gũi mà xa lạ bởi khi đó vùng đất ấy đã trở thành một phần trong tâm hồn ta và ta luôn tự hỏi rằng sao bản thân lại có cảm thấy như vậy thì cũng chính bởi ta đang đứng ở trên tổ quốc yêu thương và tổ quốc cũng chính là quê hương của ta, từ đó trong sâu trong thân tâm mỗi người chúng vẫn sẽ luôn có cảm giác ấy vì bởi trên đất nước việt nam thì vùng trời nào cũng là quê hương của ta

câu 1

văn bản trên được kể theo ngôi thứ ba

câu 2

trong văn bản trên quê hương của Sê gắn với dòng sông Lam, quê hương của Sơn gắn với dòng sông Hồng

câu 3

trong câu văn trên tác giả đã sử dụng thành công biện pháp tu từ so sánh, so sánh hình ảnh của đại đội pháo với gốc cây đa lớn nhằm thể hiện sự vững trãi , trưởng thành của đại đội pháo từ đó tăng thêm sức gợi hình gợi cảm cho văn bản

câu 4

qua những chi tiết chia nhau tấm giát nằm, vài tấm áo sặc mùi thuốc đạn và chia nhau bầu trời tổ quốc trên đầu có thể thấy rằng trong hoàn cảnh chiến đấu gian truân nhưng lê và sơn vẫn chia sẻ với nhau từ những thứ nhỏ từ đó cho ta thấy được tình đồng chí tươi đẹp,giúp đỡ,đùm bọc lẫn nhau khi khó khăn vất vả

câu 5

hai đoạn ngữ liệu trên đều thể hiện sự yêu thương và gắn bó của những con người với vùng đất mà họ đã đi qua , khi ta đi qua một vùng đất mới ta đều sẽ cảm thấy một cảm giác gần gũi mà xa lạ bởi khi đó vùng đất ấy đã trở thành một phần trong tâm hồn ta và ta luôn tự hỏi rằng sao bản thân lại có cảm thấy như vậy thì cũng chính bởi ta đang đứng ở trên tổ quốc yêu thương và tổ quốc cũng chính là quê hương của ta, từ đó trong sâu trong thân tâm mỗi người chúng vẫn sẽ luôn có cảm giác ấy vì bởi trên đất nước việt nam thì vùng trời nào cũng là quê hương của ta