Hoàng Thị Thu Thuỷ
Giới thiệu về bản thân
Trong dòng chảy của văn học hiện đại, có những tác phẩm không cần đến những tình huống kịch tính hay câu chữ hoa mỹ vẫn đủ sức làm lay động trái tim người đọc. Truyện ngắn "Bát phở" của nhà văn Phong Điệp là một tác phẩm như thế. Bằng lối viết giản dị nhưng tràn đầy sự quan sát tinh tế, tác giả đã vẽ nên một bức tranh xúc động về tình phụ tử thiêng liêng và những nỗi nhọc nhằn của người nông dân nghèo trong một lần đưa con lên thành phố dự thi đại học.
Về nội dung, tác phẩm trước hết là bài ca về sự hy sinh vô điều kiện của cha mẹ dành cho con cái. Hình ảnh hai người cha đưa con từ quê lên Hà Nội đi thi là một lát cắt rất đời thực. Dù hoàn cảnh khó khăn, thể hiện qua chiếc ví bằng vải bông chần màu lam cũ kỹ và những tờ tiền lẻ hai nghìn, năm nghìn được cất kỹ trong ngực áo, họ vẫn dành cho con những gì tốt nhất. Việc hai người cha quyết định vào quán phở có tiếng và gọi "hai bát phở bò chín, hai trứng" cho con nhưng bản thân mình lại nhịn ăn, chỉ ngồi bàn chuyện mùa màng, bò đẻ đã thể hiện một tình yêu thương thầm lặng mà vĩ đại. Bát phở ấy không đơn thuần là món ăn bồi bổ, mà là tất cả hy vọng, là sự chắt chiu từ mồ hôi nước mắt ở quê nhà mà họ dồn nén cho tương lai của các con. Bên cạnh đó, truyện còn đề cao sự thấu hiểu và lòng hiếu thảo. Hai cậu con trai ngồi cặm cụi ăn trong sự im lặng, không dám khen một lời vì chúng cảm nhận được sức nặng của số tiền ba mươi nghìn đồng mà cha đang trả. Đó là sự trưởng thành trong nhận thức khi chúng hiểu rằng mình đang nợ cha mẹ cả một đời hy sinh.
Về nghệ thuật, Phong Điệp đã rất thành công khi xây dựng những chi tiết đối lập và miêu tả tâm lý nhân vật sắc sảo. Tác giả khéo léo đặt vẻ ngoài khắc khổ của hai người cha với những bộ quần áo đã "không còn rõ màu sắc" vào không gian ồn ào, tấp nập của phố thị để làm nổi bật sự lam lũ. Đoạn văn không gạch đầu dòng mà chảy trôi theo cảm xúc của nhân vật "tôi" – một người quan sát khách quan, giúp câu chuyện trở nên chân thực và giàu sức thuyết phục. Đặc biệt, chi tiết miêu tả người cha lẳng lặng đếm từng đồng tiền lẻ để trả cho bát phở là một điểm sáng nghệ thuật, nó khắc họa rõ nét sự trân trọng giá trị lao động và tình yêu con vô bờ bến. Ngôn ngữ của truyện rất mộc mạc, gần gũi nhưng lại ẩn chứa những triết lý nhân sinh sâu sắc, khiến người đọc không khỏi xót xa trước cảnh đời nghèo khó nhưng giàu tình nghĩa.
Kết thúc truyện, câu văn "hôm nay, chúng nợ cha ba mươi nghìn đồng. cuộc đời này, chúng nợ những người cha hơn thế nhiều..." đã thực sự bùng nổ về mặt ý nghĩa, để lại dư âm dài lâu trong lòng độc giả. tác phẩm không chỉ là 1 bài học về lòng biết ơn mà còn là lời nhắc nhở mỗi chúng ta về giá trị của gia đình. đọc xong truyện ngắn này, em cảm thấy thương bố mẹ mình nhiều hơn và tự hứa sẽ cố gắng học tập thật tốt để xứng đánh với những vất vả mà bố mẹ đã trải qua vì em.
Trong dòng chảy của văn học hiện đại, có những tác phẩm không cần đến những tình huống kịch tính hay câu chữ hoa mỹ vẫn đủ sức làm lay động trái tim người đọc. Truyện ngắn "Bát phở" của nhà văn Phong Điệp là một tác phẩm như thế. Bằng lối viết giản dị nhưng tràn đầy sự quan sát tinh tế, tác giả đã vẽ nên một bức tranh xúc động về tình phụ tử thiêng liêng và những nỗi nhọc nhằn của người nông dân nghèo trong một lần đưa con lên thành phố dự thi đại học.
Về nội dung, tác phẩm trước hết là bài ca về sự hy sinh vô điều kiện của cha mẹ dành cho con cái. Hình ảnh hai người cha đưa con từ quê lên Hà Nội đi thi là một lát cắt rất đời thực. Dù hoàn cảnh khó khăn, thể hiện qua chiếc ví bằng vải bông chần màu lam cũ kỹ và những tờ tiền lẻ hai nghìn, năm nghìn được cất kỹ trong ngực áo, họ vẫn dành cho con những gì tốt nhất. Việc hai người cha quyết định vào quán phở có tiếng và gọi "hai bát phở bò chín, hai trứng" cho con nhưng bản thân mình lại nhịn ăn, chỉ ngồi bàn chuyện mùa màng, bò đẻ đã thể hiện một tình yêu thương thầm lặng mà vĩ đại. Bát phở ấy không đơn thuần là món ăn bồi bổ, mà là tất cả hy vọng, là sự chắt chiu từ mồ hôi nước mắt ở quê nhà mà họ dồn nén cho tương lai của các con. Bên cạnh đó, truyện còn đề cao sự thấu hiểu và lòng hiếu thảo. Hai cậu con trai ngồi cặm cụi ăn trong sự im lặng, không dám khen một lời vì chúng cảm nhận được sức nặng của số tiền ba mươi nghìn đồng mà cha đang trả. Đó là sự trưởng thành trong nhận thức khi chúng hiểu rằng mình đang nợ cha mẹ cả một đời hy sinh.
Về nghệ thuật, Phong Điệp đã rất thành công khi xây dựng những chi tiết đối lập và miêu tả tâm lý nhân vật sắc sảo. Tác giả khéo léo đặt vẻ ngoài khắc khổ của hai người cha với những bộ quần áo đã "không còn rõ màu sắc" vào không gian ồn ào, tấp nập của phố thị để làm nổi bật sự lam lũ. Đoạn văn không gạch đầu dòng mà chảy trôi theo cảm xúc của nhân vật "tôi" – một người quan sát khách quan, giúp câu chuyện trở nên chân thực và giàu sức thuyết phục. Đặc biệt, chi tiết miêu tả người cha lẳng lặng đếm từng đồng tiền lẻ để trả cho bát phở là một điểm sáng nghệ thuật, nó khắc họa rõ nét sự trân trọng giá trị lao động và tình yêu con vô bờ bến. Ngôn ngữ của truyện rất mộc mạc, gần gũi nhưng lại ẩn chứa những triết lý nhân sinh sâu sắc, khiến người đọc không khỏi xót xa trước cảnh đời nghèo khó nhưng giàu tình nghĩa.
Kết thúc truyện, câu văn "hôm nay, chúng nợ cha ba mươi nghìn đồng. cuộc đời này, chúng nợ những người cha hơn thế nhiều..." đã thực sự bùng nổ về mặt ý nghĩa, để lại dư âm dài lâu trong lòng độc giả. tác phẩm không chỉ là 1 bài học về lòng biết ơn mà còn là lời nhắc nhở mỗi chúng ta về giá trị của gia đình. đọc xong truyện ngắn này, em cảm thấy thương bố mẹ mình nhiều hơn và tự hứa sẽ cố gắng học tập thật tốt để xứng đánh với những vất vả mà bố mẹ đã trải qua vì em.