Đặng Thị Nguyệt
Giới thiệu về bản thân
Câu 1. Nhân vật chính trong truyện thuộc kiểu nhân vật loài vật được nhân hoá (gà, chó, heo nói chuyện và suy nghĩ như con người). Câu 2. Biện pháp tu từ được sử dụng là: liệt kê → Các hình ảnh được liệt kê: “trâu cày, ngựa cưỡi, gà gáy báo thức, chó sủa giữ nhà…” Câu 3. Đặc điểm của truyện ngụ ngôn thể hiện trong văn bản: Nhân vật là loài vật được nhân hoá. Có cốt truyện đơn giản, ngắn gọn. Thông qua câu chuyện để rút ra bài học, triết lí sống (ở đây là bài học về sự khiêm tốn và nhìn nhận đúng giá trị của mỗi người). Câu 4. Chủ đề của truyện: Mỗi người đều có giá trị riêng, cần biết khiêm tốn và tôn trọng, trân trọng sự đóng góp của người khác. Căn cứ: Lời đối thoại giữa gà, chó và heo. Sự nhận ra của gà: hiểu rằng mỗi con vật đều có ích theo cách riêng. Kết thúc truyện: người nông dân nhận ra mọi vật đều hữu ích nếu dùng đúng mục đích. Câu 5. (Đoạn văn 6–8 câu) Trong cuộc sống, khiêm tốn và biết trân trọng người khác là một đức tính rất quan trọng. Mỗi người đều có khả năng và vai trò riêng, không ai là vô dụng. Nếu chỉ biết tự cao như con gà trong câu chuyện, ta sẽ dễ coi thường người khác và nhận thức sai lầm về họ. Ngược lại, khi biết lắng nghe và tôn trọng, ta sẽ hiểu được giá trị của mọi người xung quanh. Sự đóng góp của mỗi người, dù lớn hay nhỏ, đều đáng được ghi nhận. Khi sống khiêm tốn, ta cũng dễ được mọi người yêu quý và giúp đỡ hơn. Vì vậy, mỗi chúng ta cần rèn luyện đức tính khiêm tốn và biết trân trọng người khác trong cuộc sống hằng ngày.