Đặng Đình Chung

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Đặng Đình Chung
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Từ xưa, các trò chơi dân gian đã giúp con người, đặc biệt là trẻ em giải trí, thư giãn. Một trong những trò chơi thú vị, hấp dẫn nhất mà chắc hẳn nhiều người sẽ biết đến là cướp cờ.

Trò chơi cướp cờ có quy tắc, luật chơi khá đơn giản. Về số lượng người, trò chơi này không hạn chế. Tuy nhiên, người chơi phải chia làm hai đội nên tổng số người chơi phải là chẵn. Mỗi đội thường có từ ba đến năm thành viên. Một người sẽ được cử làm quản trò.

Không gian chơi thường ở những nơi rộng rãi, thoáng mát và bằng phẳng như sân trường, nhà thể chất… Đầu tiên, người chơi sẽ phải chọn vật làm “cờ”. Đây là vật mà hai bên đội sẽ phải cạnh tranh để giành được. Người chơi thể sử dụng khăn đỏ, cành cây… làm “cờ”. Tiếp đến, người chơi sẽ phải kẻ sân chơi. Giữa sân chơi vẽ một vòng tròn có đường kính khoảng 20 - 25cm. Ở giữa vòng tròn, đặt vật làm cờ. Ở mỗi đầu sân, kẻ hai đường thẳng song song, đối xứng với nhau qua vòng tròn, cách vòng tròn khoảng 6 đến 7m. Đây là vị trí đứng của mỗi đội.

Trò chơi cướp cờ giúp rèn luyện phản xạ, sự dẻo dai và nhanh nhẹn của mỗi người. Không chỉ vậy, trò chơi này còn giúp rèn luyện tinh thần đồng đội, khả năng hợp tác của mỗi người. Đây là một trò chơi rất hấp dẫn, thú vị.

Thả diều là một thú vui vô cùng quen thuộc đối với trẻ em ở nông thôn, để lại trong mỗi đứa trẻ nhiều kỷ niệm.

- Nguồn gốc: Xuất hiện ở Trung Quốc cách đây 2800 năm, ông tổ của trò thả diều là Lỗ Ban. Chiếc diều đầu tiên làm bằng gỗ, sau thay bằng trúc và giấy.

- Ý nghĩa: Người Trung Quốc cổ đại có tục lệ thả diều vào tiết Thanh minh để xua đuổi tà khí. Là một nghi thức cầu an. Được xem là vật dâng hiến thần linh các trong các nghi lễ của vua chúa, quần thần vào dịp lễ lớn. Là một vật dụng để truyền tin trong quân sự.

Ngày nay, cánh diều còn mang ý nghĩa tượng trưng cho ước mơ, hy vọng bay cao, bay xa hướng tới những chân trời mới.

- Đặc điểm: Hình dáng, chủng loại phong phú: Hình thoi, hình vuông, rồi lại có cái hình cánh cung, hình ông trăng, cầu kỳ hơn nữa thì có diều hình long, hình phượng, thậm chí có cả hình người. Phong phú về màu sắc, kích thước của diều cũng vô số kể.

- Cách làm diều thông thường: Khung diều: Dùng các thanh tre dài từ 70 - 90cm làm khung, thông thường là khung hình chữ thập, trong đó thanh ngang là thanh kép gồm một thanh thẳng và một thanh uốn cong như hình cánh cung, khung phải cân đối và chắc chắn. Cắt giấy theo hình khung rồi dùng hồ dán vào khung cho chặt. Đuôi diều chính là phần quyết định xem diều của bạn có bay được hay không, cắt ra ba dải giấy dài gấp rưỡi hoặc gấp đôi thân diều, một dải dài, hai dải kia ngắn hơn và bằng nhau, sau đó đem gắn chúng vào đuôi diều. Cuối cùng, khâu cột dây diều vào đầu diều, nên chọn loại dây mảnh nhưng dai như dây cước hoặc dây chỉ cỡ lớn.

- Cách thả diều: Chọn khu vực quang đãng không có cây cối, cột điện, nhà cửa. Người thả một tay cầm diều giơ cao hơn đầu, một tay cầm dây, chạy ngược hướng gió rồi buông diều ra kết hợp với việc thả dây cho diều bay lên cao.

Thả diều là một trò chơi dân gian thú vị, mang lại cho con người những cảm xúc vui vẻ đầy ắp kỷ niệm, rèn luyện cho con người sự khéo léo khi làm diều, óc quan sát, nhận định khi thả diều.

Cuộc sống của con người được tạo nên từ nhiều yếu tố khác nhau. Để làm nên một cuộc sống muôn màu, ý nghĩa không thể thiếu những giá trị tinh thần. Những giá trị này giữ vai trò quan trọng thúc đẩy con người sống tốt hơn. Một trong những giá trị tinh thần quan trọng không thể không nhắc đến đó chính là trò chơi văn hóa dân gian mà nổi bật là trò chơi Pháo đất.

Pháo đất là trò chơi dân gian có lịch sử lâu đời, mang nhiều ý nghĩa sâu sắc, thể hiện tinh thần thượng võ của một dân tộc với hàng ngàn năm lịch sử. Thông qua đó, để trai tráng rèn luyện sức khỏe và ý chí hoặc để kỷ niệm lịch sử hào hùng của dân tộc... Có nơi tổ chức thi pháo đất trong lễ hội cầu mùa... Hội pháo đất ở Hải Dương cho dù được tổ chức ở cấp nào vẫn luôn thu hút và gây hứng thú đặc biệt đối với người xem ở mọi lứa tuổi.

Chọn đất làm pháo rất công phu, phải là đất triều củ, không lẫn tạp chất. Sau khi lấy về phải dùng liềm để thái, sau đó nhào nện kỹ. Trước mỗi mùa lễ hội, các đội pháo phải thăm đất, chọn chỗ, làm lễ xin phép thổ địa, thổ thần. Sau khi lấy về, đất được lọc, nhồi, nặn theo bí quyết riêng của từng nơi để được loại đất vừa dẻo vừa mịn, không dính tay khi làm pháo. Sau mỗi lần thi đấu, đất được thu lại, gói kín và chôn xuống đất để mùa sau đào lên, vì công làm đất rất vất vả, khó khăn.

Pháo đất là trò chơi dân gian gắn liền với tuổi thơ của trẻ em nông thôn Ở Hải Dương. Những ngày nông nhàn, các em nặn pháo đất bằng khoảng bàn tay để chơi và đấu với nhau. Vừa chơi các em cùng ca vang câu hát đồng dao: “Pháo nổ nồi rang. Cả làng nghe thấy”.

Nếu như trò chơi pháo đất của trẻ em đơn giản, dễ làm vì kích cỡ nhỏ, thì pháo đất dùng thi đấu được tạo ra khá kỳ công. Theo nghệ nhân các làng pháo ở Hải Dương, khi vào cuộc chơi, các pháo thủ giẫm lên miếng đất cho thành hình bầu dục rồi sau đó dùng tay nặn. Khâu làm manh hay (viền mép pháo) cũng rất công phu. Pháo thủ dùng khăn vải thấm nước, rồi vắt khô để lau mép pháo, dùng hai tay bấm manh pháo cho đều. Tiếp đó dùng dao bằng cật tre khía sâu vào rãnh của manh cho đứt hẳn rồi lại dùng đất phủ kín vết cắt đó. Ở phần mõm pháo, pháo thủ rạch một đường ngắt manh, nơi để manh pháo bung ra...Trung bình pháo đất nặng khoảng 70kg đến 80kg.

Khi gieo, pháo thủ phải chân mở bằng vai, dồn lực vào hai gối, hai nách khép, sau đó dùng lực của hai cánh tay để tán pháo, rồi mới gieo xuống. Để gieo pháo tốt, pháo thủ phải rèn luyện rất công phu cả về sức khỏe và kinh nghiệm.

Thể lệ thi, thường mỗi chạ (tức đội) tham gia sẽ chọn 20 pháo thủ chính thức và 6 dự bị, thi đấu 4 dây pháo. Mỗi dây được gieo 20 pháo/20 pháo thủ, có khoán giờ. Thành tích được tính bằng tổng chiều dài của manh pháo (đo theo đường thẳng từ đầu này đến đầu kia) của cả 4 dây (tức 4 lượt thi). Pháo đánh xuống, manh văng ra nhưng bị đứt đoạn gọi là pháo bị bổ, pháo đánh xuống nằm im gọi là pháo xịt đều không được tính điểm.

Pháo đất không chỉ là một trò chơi, mà chứa đựng trong đó những nét văn hóa dân gian đặc sắc, hình thành trong quá trình người Việt chống chọi với thiên tai, địch họa…Mọi người đều tin rằng: Tiếng pháo càng to, sẽ có thêm một mùa mưa nắng thuận hòa, cây cối tốt tươi…

Pháo đất là trò chơi dân gian của những người nông dân ở tỉnh Hải Dương thường được diễn ra từ đầu năm đến hết tháng tư (Âl). Những trận đấu pháo giữa các làng thường được tổ chức ở sân kho, sân đình vào các ngày rằm và mùng 1 hằng tháng. Hiện ở Hải Dương, nhiều làng bảo tồn được di sản văn hóa đặc sắc này như: xã Minh Đức, Quang Khải (huyện Tứ Kỳ); Nghĩa An, Ứng Hòe, Kiến Quốc (huyện Ninh Giang); Đức Xương (huyện Gia Lộc)...

Những năm gần đây, ngoài việc duy trì hội thi giữa các chạ, cấp huyện hoặc liên vùng...tỉnh Hải Dương đã đưa Hội thi pháo đất toàn tỉnh vào chương trình Lễ hội mùa xuân Côn Sơn-Kiếp Bạc, thu hút sự quan tâm của đông đảo du khách trong và ngoài nước. Đó cũng là cách để Hải Dương bảo tồn và phát huy những giá trị văn hóa dân gian truyền thống đang có nguy cơ bị lấn át trong thời hiện đại.

Câu 1: Trong đoạn trích "Cuộc thám hiểm vào lòng đất", giáo sư Lidenbrock hiện lên là một nhà khoa học mang vẻ đẹp của ý chí và khát vọng chinh phục. Trước hết, ông là người có kiến thức uyên bác và sự nhạy bén tuyệt vời; khi mọi thứ trở nên hỗn loạn (la bàn nhảy loạn, nước sôi, tiếng nổ), ông không hề hoảng loạn mà nhanh chóng nhận ra quy luật của thiên nhiên. Điểm nổi bật nhất ở ông chính là tinh thần lạc quan và bản lĩnh phi thường. Trong khi người cháu Axel đầy sợ hãi, giáo sư lại coi việc núi lửa sắp phun trào là một "cơ hội" may mắn để trở về mặt đất. Hình ảnh vị giáo sư đứng vững giữa sự rung chuyển của địa tầng biểu tượng cho sức mạnh của trí tuệ con người không bao giờ chịu khuất phục trước nghịch cảnh. Ông truyền cảm hứng về lòng dũng cảm và niềm đam mê khám phá những bí ẩn của thế giới.

Câu 2: Trong xã hội hiện đại, khi sự cạnh tranh ngày càng trở nên gay gắt, giới trẻ đang phải đối mặt với những sức ép vô hình nhưng vô cùng nặng nề. Có ý kiến cho rằng: "Giới trẻ hiện nay thường dễ bỏ cuộc vì áp lực thành tích và kì vọng quá cao từ bản thân và gia đình". Đây là một nhận định phản ánh đúng thực trạng tâm lý của nhiều bạn trẻ hiện nay.

Trước hết, áp lực thành tích không chỉ dừng lại ở điểm số trên lớp mà còn là sự thành đạt, địa vị xã hội hay sự hào nhoáng trên mạng xã hội. Khi gia đình đặt lên vai con cái những kỳ vọng quá lớn – mong muốn con phải thực hiện những ước mơ dang dở của cha mẹ – vô tình họ đã tạo ra một cái lồng kính chật hẹp. Bên cạnh đó, chính bản thân người trẻ cũng tự tạo áp lực bằng cách so sánh mình với "con nhà người ta", dẫn đến tâm lý tự ti và mặc cảm.

Hậu quả của việc sống trong kỳ vọng quá cao là sự kiệt sức về tinh thần. Khi mục tiêu đặt ra vượt xa năng lực thực tế, mỗi thất bại nhỏ đều trở thành một cú sốc lớn. Thay vì coi đó là bài học, nhiều bạn trẻ chọn cách bỏ cuộc như một cơ chế tự vệ để giải thoát bản thân khỏi sự thất vọng của chính mình và người thân. Việc từ bỏ quá sớm không chỉ làm mất đi những cơ hội quý giá mà còn hình thành thói quen né tránh thử thách trong tương lai.

Tuy nhiên, chúng ta cần hiểu rằng áp lực giống như một con dao hai lưỡi. Nếu biết điều chỉnh, nó sẽ là động lực để vươn lên. Để không gục ngã, mỗi bạn trẻ cần học cách thấu hiểu bản thân, biết mình mạnh ở đâu và yếu ở điểm nào để đặt ra những mục tiêu phù hợp. Gia đình cũng cần trở thành điểm tựa tinh thần, thay vì là "trọng tài" chấm điểm cuộc đời con cái.

Tóm lại, thành công không phải là một đường thẳng và cũng không có một khuôn mẫu chung cho tất cả mọi người. Đừng để những kỳ vọng viển vông dập tắt ngọn lửa đam mê. Hãy dũng cảm đối mặt với áp lực bằng một tâm thế chủ động, bởi đôi khi, việc kiên trì đi tiếp quan trọng hơn nhiều so với việc phải về đích đầu tiên.

Câu 1: Cuộc du hành diễn ra trong một không gian vô cùng đặc biệt và khắc nghiệt: bên trong lòng đất, cụ thể là trong đường ống của một ngọn núi lửa đang hoạt động (núi lửa Sneffels). Đó là một không gian tối tăm, chật hẹp, nóng bức với những vách đường hầm rực lửa huỳnh quang và dòng nước sôi sùng sục.

Câu 2: Chủ ngữ gốc: "Sự ghê sợ".

Cách mở rộng: Tác giả đã sử dụng cụm danh từ bằng cách thêm các từ bổ ngữ vào sau danh từ trung tâm:

Từ chỉ tính chất: "dai dẳng".

Cụm từ chỉ mức độ/trạng thái: "không gì cưỡng nổi".

Tác dụng: Làm nổi bật mức độ cực hạn của nỗi sợ hãi và sự bất lực của nhân vật "tôi" trước hoàn cảnh hiểm nguy.

Câu 3: Giáo sư Lidenbrock bình thản vì ông có niềm tin mãnh liệt vào khoa học và mục tiêu của mình. Ông nhận ra rằng sự phun trào của núi lửa chính là cơ hội duy nhất để họ "được đẩy lên" mặt đất thay vì bị kẹt lại mãi mãi dưới lòng đất.

Phẩm chất: Sự kiên định, bình tĩnh và bản lĩnh phi thường trước cái chết.

Niềm say mê khoa học cháy bỏng, luôn nhìn thấy cơ hội trong nguy hiểm.

Câu 4: Hai phẩm chất của nhân vật "tôi" : Nhạy bén và giàu cảm xúc: Nhân vật "tôi" cảm nhận rất rõ những thay đổi dù là nhỏ nhất của môi trường (kim la bàn nhảy loạn xạ, nhiệt độ tăng, tiếng ồn ào).

Sự thành thật và có phần lo âu (đối lập với giáo sư): Chi tiết "Một sự ghê sợ dai dẳng không gì cưỡng nổi bỗng xâm chiếm tâm hồn tôi" cho thấy sự thành thật về nỗi sợ của con người trước thiên nhiên dữ dội.

Câu 5: Nếu trở thành một nhà thám hiểm, em sẽ lựa chọn khám phá đáy đại dương sâu thẳm. Thế giới dưới lòng biển luôn ẩn chứa những bí mật kỳ thú về các loài sinh vật chưa từng được biết đến và những rặng san hô rực rỡ. Giống như các nhân vật trong truyện của Giuyn Véc-nơ, em muốn đối mặt với thử thách để mở mang tầm mắt về sự vĩ đại của thiên nhiên. Dù biết rằng nơi đó đầy rẫy nguy hiểm và áp suất cực lớn, nhưng khát khao được tận mắt chứng kiến vẻ đẹp huyền bí dưới đáy sâu là động lực lớn nhất của em. Việc thám hiểm đại dương không chỉ để thỏa mãn trí tò mò mà còn giúp con người hiểu rõ hơn về hệ sinh thái biển để bảo vệ hành tinh xanh. Em tin rằng sự dũng cảm và chuẩn bị kỹ lưỡng sẽ giúp con người chinh phục được mọi giới hạn.

Câu 1: Thuyền trưởng Nê-mô trong đoạn trích là một hình tượng nhân vật đầy sức cuốn hút, đại diện cho trí tuệ và khát vọng chinh phục của con người. Trước hết, Nê-mô hiện lên với vẻ đẹp của một nhà khoa học uyên bác và tự tin. Sự tự tin ấy đến từ kiến thức sâu rộng về đại dương và khả năng làm chủ con tàu Nautilus hiện đại, giúp ông bình thản dẫn dắt đoàn thám hiểm đi xuyên qua những khu rừng hóa đá hay những vách núi hiểm trở dưới đáy biển. Bên cạnh đó, ông còn là người có tâm hồn nhạy cảm và yêu thiên nhiên mãnh liệt. Dưới cái nhìn của Nê-mô, đại dương không chỉ là nơi sinh tồn mà là một thế giới nghệ thuật kỳ ảo với ánh lân tinh và những thảm thực vật rực rỡ. Tuy mang vẻ ngoài có phần bí ẩn, tách biệt với thế giới loài người, nhưng Nê-mô chính là biểu tượng của ý chí tự do và lòng dũng cảm, luôn sẵn sàng dấn thân vào những miền đất lạ để mở rộng giới hạn của tri thức nhân loại.

Câu 2: Trong hành trình chinh phục những đỉnh cao của cuộc đời, mỗi người đều khao khát chạm tay đến hai chữ "thành công". Đứng trước những thành tựu rực rỡ, có người cho rằng đó là nhờ sự ưu ái của vận may, nhưng tôi tin rằng: Nỗ lực tự thân mới là yếu tố quan trọng nhất quyết định thành công của mỗi con người.

Nỗ lực bản thân là sự kiên trì, bền bỉ, là ý chí quyết tâm vượt qua mọi khó khăn, thử thách để đạt được mục tiêu đã đề ra. Khác với sự may mắn mang tính chất ngẫu nhiên và thụ động, nỗ lực là một quá trình chủ động mà chúng ta có thể kiểm soát và rèn luyện hàng ngày.

Tại sao nói nỗ lực quan trọng hơn may mắn? Trước hết, thành công bền vững không bao giờ là một món quà từ trên trời rơi xuống. Nó là kết quả của một quá trình tích lũy lâu dài về kiến thức và kỹ năng. Hãy nhìn vào nhân vật thuyền trưởng Nemo trong "Hai vạn dặm dưới đáy biển": Ông có thể làm chủ con tàu Nautilus hiện đại và thám hiểm những vùng biển nguy hiểm không phải nhờ vận may, mà nhờ vào sự uyên bác và nỗ lực nghiên cứu khoa học không ngừng nghỉ. Nếu không có năng lực được rèn luyện từ gian khổ, khi cơ hội đến, chúng ta cũng chẳng thể nào nắm bắt được.

Thứ hai, nỗ lực giúp con người bản lĩnh hơn trước những thất bại. May mắn có thể rời bỏ ta bất cứ lúc nào, nhưng kiến thức và ý chí thì luôn ở lại. Khi gặp nghịch cảnh, người chỉ dựa vào may mắn sẽ dễ dàng gục ngã và phó mặc cho số phận. Ngược lại, người biết nỗ lực sẽ coi thất bại là bài học, từ đó rút kinh nghiệm để đứng dậy mạnh mẽ hơn. Thực tế đã chứng minh, càng chăm chỉ và nỗ lực, chúng ta dường như càng gặp nhiều "may mắn" hơn, bởi chính sự chuẩn bị kỹ lưỡng đã tạo ra những cơ hội cho chính mình.

Tuy nhiên, đề cao nỗ lực không có nghĩa là phủ nhận hoàn toàn vai trò của may mắn. May mắn có thể là một "cú hích", một điều kiện thuận lợi giúp con đường đến đích ngắn lại. Nhưng nếu xem may mắn là tất cả và lười biếng chờ đợi, chúng ta sẽ chỉ dậm chân tại chỗ và trở nên thụ động trước cuộc đời.

Tóm lại, thành công không dành cho những kẻ mơ mộng vào vận may mà dành cho những người dám đổ mồ hôi trên con đường mình đã chọn. Mỗi chúng ta hãy là người cầm lái con thuyền cuộc đời mình bằng chính đôi tay và ý chí kiên cường. Đừng đợi gió lên, hãy tự mình chèo lái để vươn tới đại dương bao la của tri thức và thành tựu.

Câu 1: Những hiện tượng lạ xuất hiện trong chuyến thám hiểm đáy biển là:

Ánh sáng kỳ ảo dưới đáy biển

Thảm thực vật lạ lùng

Cảnh tượng núi rừng dưới nước

Khả năng di chuyển và hít thở

Hiện tượng vật lý của nước

Câu 2: Số từ: Một

Câu 3: Vì ông có kiến thức sâu rộng về đại dương và khoa học kỹ thuật. Ông sở hữu con tàu Nautilus hiện đại và các thiết bị lặn tiên tiến. Ôn coi đại dương là nhà, là nơi ông thuộc về và làm chủ. Việc này giúp ông giữ được bình tĩnh trước mọi nguy hiểm, đưa ra những quyết định sáng suốt để bảo vệ đoàn thám hiểm và khám phá ra bí mật mà loài người chưa từng biết tới.

Câu 4: Dũng cảm và ưa mạo hiểm: Được thể hiện qua việc ông dẫn đầu đoàn người đi vào những vùng biển sâu, tối tăm và đầy rẫy hiểm nguy từ địa hình cũng như các loài sinh vật biển.

Trí tuệ và uyên bác: Ông am hiểu tường tận về các hiện tượng tự nhiên dưới đáy biển (như hiện tượng hóa thạch, các dòng hải lưu) và làm chủ được công nghệ để sinh tồn dưới nước.

Câu 5: Việc này rất quan trọng. Vì:

Mở mang kiến thức: Giúp con người hiểu biết thêm về thế giới tự nhiên, những quy luật và vẻ đẹp tiềm ẩn của Trái Đất.

Rèn luyện bản lĩnh: Giúp mỗi cá nhân vượt qua giới hạn của bản thân, rèn luyện sự dũng cảm, kiên trì và khả năng giải quyết vấn đề.

Thúc đẩy sự tiến bộ: Những chuyến thám hiểm chính là nền tảng cho các phát kiến khoa học, giúp nhân loại phát triển bền vững hơn.

câu 1: Hai nhân vật vợ chồng trong truyện cười là những điển hình cho thói bảo thủ và "giấu dốt" trong xã hội. Điểm nực cười nằm ở sự mâu thuẫn gay gắt giữa năng lực thực tế và cái tôi của mỗi người, không đặt mình vào vị trí của người khác để cảm nhận thế giới. Thay vì cảm thông cho khiếm khuyết của nhau, họ lại dùng chính cái sai của mình để bác bỏ cái đúng của đối phương, dẫn đến cuộc cãi vã "ầm cả đường". Tiếng cười trào phúng bật lên từ tình huống "ông nói gà, bà nói vịt", khi cả hai đều cố chấp bám lấy cái nhìn phiến diện, thiếu khách quan. Qua đó, tác giả dân gian không chỉ phê phán thói sĩ diện, không chịu thừa nhận sự thật mà còn gửi gắm bài học sâu sắc: con người cần biết lắng nghe và tôn trọng góc nhìn của người khác để có cái nhìn toàn diện, tránh rơi vào những xung đột nực cười, vô nghĩa.

câu 1

thời gian không xác định

câu 2

đặc điểm chung của hai nhân vật trong truyện: chồng không nhìn được thế giới do bị mù, vợ không nghe được âm thanh vì điếc nên khi nói chuyện không hiểu ý nhau "Ông nói gà, bà nói vịt".

câu 3

Sự kiện chính trong truyện là cuộc tranh cãi nực cười của hai vợ chồng khi đi đường gặp đám ma.

Câu 4: Đề tài của truyện chế giễu các thói hư tật xấu trong xã hội như bảo thủ, giấu dốt

Căn cứ xác định: Đối tượng trào phúng: 2 nhân vật bị khiếm khuyết về cơ thể; tình huống truyện; cử chỉ, lời thoại và mục đích của tiếng cười.

Câu 5: Em hoàn toàn đồng ý với ý kiến trên. Mỗi người đều có giới hạn riêng về nhận thức và trải nghiệm giống như hai vợ chồng trong câu truyện. Nếu chỉ khư khư giữ lấy cái tôi bảo thủ, chúng ta sẽ dễ rơi vào cái nhìn phiến diện, sai lệch và dẫn đến những tranh cãi vô nghĩa. Việc lắng nghe không chỉ giúp chúng ta bổ sung những mảnh ghép thông tin còn thiếu mà còn thể hiện sự văn minh trong giao tiếp. Chẳng hạn khi cùng quan sát số 6 nằm dưới đất, nếu 2 người ở đối diện nhau sẽ nhận định ra số khác nhau. chỉ khi biết đặt mình vào vị trí của nhau, họ mới thấy được toàn bộ sự thật.