Phạm Bảo Khánh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Phạm Bảo Khánh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Ngày hôm đó là một ngày mà em sẽ không bao giờ quên vì em đã được tham gia một giờ học vô cùng thú vị và đáng nhớ cùng thầy cô và các bạn trong lớp. Từ sáng sớm, bầu trời trong xanh, những tia nắng nhẹ chiếu qua khung cửa sổ làm lớp học trở nên sáng sủa và ấm áp hơn thường ngày. Khi tiếng trống trường vang lên báo hiệu tiết học bắt đầu, cả lớp nhanh chóng ổn định chỗ ngồi và háo hức chờ cô giáo bước vào. Hôm ấy là tiết học môn Khoa học, một môn học mà em rất yêu thích vì luôn mang đến nhiều điều mới mẻ và bất ngờ. Cô giáo bước vào lớp với một chiếc hộp lớn trên tay khiến cả lớp vô cùng tò mò. Bạn nào cũng bàn tán nhỏ với nhau xem trong hộp có gì. Cô mỉm cười thật tươi rồi nói rằng hôm nay chúng em sẽ được tham gia một thí nghiệm đặc biệt. Nghe đến đây, cả lớp reo lên đầy phấn khích. Em cảm thấy tim mình đập nhanh hơn vì rất mong chờ điều sắp diễn ra.

Cô bắt đầu lấy từ trong hộp ra rất nhiều dụng cụ như cốc thủy tinh, nước màu, giấy, nến và vài món đồ nhỏ khác. Cả lớp chăm chú quan sát không rời mắt. Sau đó cô chia lớp thành từng nhóm nhỏ để mọi người cùng tham gia. Em được làm nhóm trưởng nên vừa vui vừa hồi hộp. Cô hướng dẫn chúng em làm thí nghiệm về không khí và sự cháy. Ban đầu em nghĩ đây sẽ là một bài học khó nhưng nhờ cách giảng dễ hiểu và vui vẻ của cô mà mọi thứ trở nên thật thú vị. Khi cây nến được thắp sáng rồi úp cốc thủy tinh lên, ngọn lửa dần nhỏ lại rồi tắt hẳn. Cả nhóm em ngạc nhiên vô cùng. Cô giải thích rằng lửa cần có oxy để cháy nên khi oxy trong cốc hết đi thì ngọn lửa sẽ tắt. Nhờ vậy mà em hiểu bài ngay lập tức.

Không chỉ học kiến thức, giờ học hôm ấy còn khiến cả lớp cười rất nhiều. Có bạn lỡ tay làm đổ nước màu xuống bàn khiến mọi người bật cười nhưng cô không la mắng mà nhẹ nhàng nhắc nhở phải cẩn thận hơn. Điều đó khiến em cảm thấy cô rất hiền và tâm lý. Trong lúc thảo luận, các bạn đều tích cực phát biểu ý kiến. Có bạn đưa ra câu trả lời rất sáng tạo khiến cô giáo khen ngợi. Em cũng mạnh dạn giơ tay phát biểu dù trước đây em khá nhút nhát. Khi được cô khen “Em trả lời rất tốt”, em cảm thấy vô cùng hạnh phúc và tự tin hơn nhiều.

Cuối tiết học, cô còn tổ chức một trò chơi nhỏ để ôn lại kiến thức. Nhóm nào trả lời đúng nhiều câu hỏi nhất sẽ được nhận phần thưởng. Cả lớp ai cũng hào hứng tham gia. Những tiếng cười, tiếng vỗ tay vang khắp lớp học làm không khí trở nên sôi động vô cùng. Dù nhóm em không giành giải nhất nhưng em vẫn rất vui vì đã được học tập và làm việc cùng các bạn. Khi tiếng trống báo hết giờ vang lên, ai cũng tiếc nuối vì tiết học trôi qua quá nhanh. Trên đường về nhà, em vẫn nhớ mãi hình ảnh cô giáo tận tình hướng dẫn từng nhóm và nhớ cả những khoảnh khắc vui vẻ của lớp học hôm ấy.

Giờ học đó không chỉ giúp em hiểu thêm kiến thức khoa học mà còn dạy em biết tự tin hơn, biết hợp tác với bạn bè và yêu thích việc học hơn trước. Từ hôm ấy, em luôn mong chờ những tiết học thú vị như vậy. Đối với em, đó chính là giờ học ấn tượng nhất mà em từng được trải qua dưới mái trường thân yêu của mình.


hãy biết giúp đỡ người khác


đức tính tốt bụng , thích giúp đỡ người khác


Em có rất nhiều người bạn, nhưng người bạn mà em yêu quý nhất là Tuấn. Chúng em học cùng lớp với nhau từ hồi lớp Một nên đã rất thân thiết. Tuấn là một người bạn vui tính, tốt bụng và luôn biết quan tâm đến mọi người. Bạn có mái tóc ngắn gọn gàng, đôi mắt sáng và nụ cười rất thân thiện. Mỗi khi đến lớp, Tuấn luôn chào hỏi mọi người rất lễ phép nên ai cũng quý mến bạn.

Điều khiến em yêu quý Tuấn nhất là tính cách hòa đồng và hay giúp đỡ bạn bè. Trong giờ học, nếu bạn nào chưa hiểu bài, Tuấn đều nhiệt tình hướng dẫn lại. Có lần em quên mang bút đến lớp, Tuấn đã cho em mượn bút để làm bài kiểm tra. Dù chỉ là việc nhỏ nhưng em cảm thấy rất vui và cảm động. Những lúc em buồn hay bị điểm kém, Tuấn luôn động viên em cố gắng hơn. Nhờ vậy mà em có thêm động lực để học tập tốt hơn.

Tuấn còn là một học sinh chăm ngoan và học khá giỏi. Bạn luôn chú ý nghe thầy cô giảng bài và phát biểu xây dựng bài sôi nổi. Dù học giỏi nhưng Tuấn chưa bao giờ khoe khoang với bạn bè. Em rất khâm phục sự khiêm tốn của bạn. Ngoài giờ học, Tuấn còn thích đá bóng và tham gia nhiều hoạt động của trường. Giờ ra chơi, chúng em thường cùng nhau đá cầu, trò chuyện hoặc kể cho nhau nghe những câu chuyện thú vị. Những lúc ở cạnh Tuấn, em luôn cảm thấy rất vui vẻ và thoải mái.

Em còn nhớ một lần em bị ốm phải nghỉ học mấy ngày. Khi quay lại lớp, em lo mình sẽ không theo kịp bài học. Nhưng Tuấn đã cho em mượn vở chép bài đầy đủ và còn giảng lại những bài em chưa hiểu. Em cảm thấy rất biết ơn vì có một người bạn tốt như vậy. Từ đó, em càng trân trọng tình bạn của chúng em hơn.

Không chỉ tốt bụng, Tuấn còn rất hài hước. Bạn thường kể những câu chuyện vui khiến cả lớp cười nghiêng ngả. Nhờ có Tuấn mà lớp học lúc nào cũng vui vẻ và đầy tiếng cười. Em thích nhất là những buổi tan học cùng bạn đi bộ về nhà, vừa đi vừa trò chuyện rất vui. Những kỉ niệm ấy khiến em cảm thấy tuổi học trò thật đẹp và đáng nhớ.

Qua thời gian gắn bó, em nhận ra rằng tình bạn là một điều vô cùng quý giá. Một người bạn tốt sẽ luôn ở bên giúp đỡ và động viên mình trong lúc khó khăn. Em cảm thấy rất may mắn khi có Tuấn là bạn thân. Em sẽ luôn yêu quý, trân trọng tình bạn này và cố gắng trở thành một người bạn tốt giống như bạn. Em mong rằng dù sau này lớn lên, chúng em vẫn sẽ giữ mãi tình bạn đẹp này.


Câu 5:
Bài học mà câu chuyện mang lại là: Sự nhẹ nhàng, dịu dàng và khuyên nhủ chân thành sẽ hiệu quả hơn sự nóng nảy và sức mạnh.

Câu 6:
Nội dung bài đọc nói về cuộc thi giữa Gió và Mặt Trời để xem ai mạnh hơn. Cuối cùng, Mặt Trời đã chiến thắng nhờ sự ấm áp và dịu dàng.

Câu 7:
Từ chỉ sự vật có trong câu là: Gió, cơn gió, người bộ hành.

Câu 8:
Từ chỉ hoạt động có trong câu là: tranh cãi, khoác, đi.

Câu 9:
Đặt câu: Em bé đang đi trên sân trường.

Câu 10:
Điền dấu câu thích hợp:

  • Con vật bé nhỏ kia, sao ngươi dám đánh thức chúa tể rừng xanh ?
  • Xin ngài tha cho tôi , tôi sẽ không bao giờ quên ơn. Tôi hứa sẽ trả ơn ngài vào một ngày nào đó .


Em rất thích nhân vật ngỗng mẹ trong câu chuyện “Câu chuyện về mẹ ngỗng” vì đây là một người mẹ vô cùng yêu thương con và sẵn sàng hi sinh tất cả để bảo vệ đàn con nhỏ của mình. Sau khi đọc xong câu chuyện, em cảm thấy rất xúc động và càng hiểu hơn về tình mẫu tử thiêng liêng. Ngỗng mẹ hiện lên là một nhân vật hiền hậu, dịu dàng, giàu đức hi sinh và luôn nghĩ cho con trước tiên. Ngay từ đầu câu chuyện, em đã thấy ngỗng mẹ chăm sóc đàn con rất cẩn thận. Mẹ dẫn đàn con vàng ươm đi dạo chơi trên đồng cỏ xanh tươi. Những chú ngỗng con rất nhỏ bé, ngây thơ và vô tư. Chúng chạy tung tăng khắp nơi mà không hề biết nguy hiểm đang đến gần. Bỗng nhiên, một trận mưa đá lớn bất ngờ đổ xuống. Những hạt mưa đá rơi rào rào từ trên trời xuống khiến đàn ngỗng con vô cùng sợ hãi. Chúng lập tức chạy về phía mẹ để tìm nơi an toàn.

Trong lúc nguy hiểm nhất, ngỗng mẹ đã dang rộng đôi cánh của mình để che chở cho đàn con. Mẹ không hề bỏ chạy hay nghĩ đến bản thân. Tất cả những gì mẹ nghĩ lúc đó chính là bảo vệ các con được bình yên. Dưới đôi cánh của mẹ, đàn ngỗng con cảm thấy rất ấm áp, an toàn và dễ chịu. Nhưng bên ngoài lớp cánh ấy, ngỗng mẹ phải chịu những hạt mưa đá lạnh buốt và đau đớn liên tục rơi xuống người. Đôi cánh của mẹ bị ướt đẫm, lông rụng tả tơi và rách cả cánh. Đọc đến chi tiết này, em cảm thấy vô cùng thương ngỗng mẹ. Em hiểu rằng mẹ đã hi sinh rất nhiều để đàn con được bình an. Tình yêu thương của mẹ thật lớn lao và cảm động biết bao. Nếu là em trong hoàn cảnh đó, chắc em cũng sẽ rất đau đớn. Nhưng ngỗng mẹ vẫn cố gắng chịu đựng tất cả vì các con của mình. Điều đó khiến em càng yêu quý và kính phục nhân vật này hơn.

Sau cơn mưa đá, bầu trời trở nên sáng hơn. Ánh nắng xuất hiện trở lại trên đồng cỏ xanh. Đàn ngỗng con vui vẻ chạy ùa ra ngoài để chơi đùa. Chúng nhìn thấy ánh sáng, bãi cỏ, những chú cánh cam và những con ong mật nên nhanh chóng quên mất đôi cánh rách của mẹ. Em cảm thấy hơi buồn vì nhiều chú ngỗng con chưa hiểu được sự hi sinh to lớn của mẹ dành cho mình. Tuy nhiên, em vẫn thấy câu chuyện rất đẹp vì có một chú ngỗng con bé bỏng và yếu ớt nhất biết chạy đến bên mẹ để hỏi han. Chú hỏi mẹ rằng: “Sao cánh mẹ lại rách như thế này?”. Chi tiết ấy cho thấy chú ngỗng con rất biết yêu thương và quan tâm đến mẹ. Khi nghe con hỏi, ngỗng mẹ chỉ nhẹ nhàng trả lời: “Mọi việc đều tốt đẹp con ạ!”. Câu nói ấy làm em cảm động nhất trong cả câu chuyện. Dù rất đau nhưng mẹ vẫn không muốn con lo lắng. Mẹ luôn nghĩ cho cảm xúc của con trước tiên. Đó chính là sự hi sinh thầm lặng mà người mẹ nào cũng có.

Qua nhân vật ngỗng mẹ, em hiểu rằng trong cuộc sống, mẹ luôn là người yêu thương con vô điều kiện. Mẹ sẵn sàng chịu vất vả để con có được những điều tốt đẹp nhất. Có những lúc mẹ mệt mỏi nhưng vẫn cố gắng làm việc để chăm sóc gia đình. Có khi mẹ thức rất khuya chỉ để lo cho con học bài hay chăm sóc khi con bị bệnh. Tình yêu của mẹ luôn âm thầm nhưng vô cùng to lớn. Đọc câu chuyện này, em nhớ đến mẹ của em rất nhiều. Em nhớ những lần mẹ đưa em đi học dưới trời mưa, hay những lúc mẹ lo lắng khi em bị ốm. Em nhận ra rằng mẹ luôn hi sinh vì em mà không bao giờ than phiền. Chính vì thế, em càng yêu thương và biết ơn mẹ hơn. Em tự hứa sẽ cố gắng ngoan ngoãn, chăm học và biết giúp đỡ bố mẹ việc nhà để mẹ vui lòng.

Ngoài ra, em còn thích nhân vật ngỗng mẹ vì mẹ rất bao dung và dịu dàng. Dù đàn con vô tư quên mất sự đau đớn của mẹ, mẹ vẫn không hề trách móc. Mẹ chỉ lặng lẽ nhìn các con vui chơi rồi cảm thấy hạnh phúc. Điều đó cho thấy niềm vui lớn nhất của mẹ chính là nhìn thấy con được bình an và vui vẻ. Em nghĩ rằng đây là một phẩm chất vô cùng cao đẹp. Không phải ai cũng có thể hi sinh nhiều như vậy cho người khác. Ngỗng mẹ là hình ảnh đẹp về tình mẫu tử, về lòng yêu thương và sự hi sinh cao cả. Nhân vật này đã để lại trong em rất nhiều cảm xúc sâu sắc. Mỗi lần đọc lại câu chuyện, em đều cảm thấy xúc động và thêm yêu thương mẹ của mình hơn. Em nghĩ rằng ai đọc câu chuyện này cũng sẽ hiểu hơn về công lao của mẹ và biết trân trọng tình cảm gia đình. Đây là một câu chuyện rất hay và ý nghĩa mà em sẽ luôn nhớ mãi.

Câu 7:
Theo em, câu chuyện muốn khuyên chúng ta phải biết yêu thương, quan tâm và biết ơn sự hi sinh của mẹ.

Câu 8:
Nhân vật ngỗng con bé bỏng, yếu ớt nhất có đức tính đáng quý là biết quan tâm, yêu thương và chăm sóc mẹ.

Câu 9:

  • Từ trái nghĩa với từ “ấm áp” là: lạnh lẽo.
  • Đặt câu: Mùa đông ở vùng núi rất lạnh lẽo.


Quê hương em là một vùng quê yên bình và tươi đẹp. Nơi đây có những cánh đồng lúa rộng lớn trải dài đến tận chân trời. Mỗi buổi sáng, khi ánh mặt trời bắt đầu chiếu xuống, cánh đồng như được khoác lên một tấm áo vàng óng ánh. Những cơn gió nhẹ thổi qua làm bông lúa đung đưa rất đẹp mắt. Em rất thích ngắm nhìn cảnh vật quê hương vào lúc bình minh. Không khí lúc ấy trong lành và dễ chịu vô cùng. Tiếng chim hót vang lên trên những hàng cây xanh khiến cho buổi sáng thêm vui tươi. Con đường làng nhỏ quanh co là nơi em thường đi học mỗi ngày. Hai bên đường có rất nhiều cây xanh tỏa bóng mát. Em còn rất yêu dòng sông quê em. Dòng sông hiền hòa chảy qua làng như một dải lụa mềm mại. Buổi chiều, mặt nước phản chiếu ánh nắng lấp lánh rất đẹp. Trẻ em trong xóm thường ra bờ sông chơi đùa và thả diều. Những cánh diều bay cao trên bầu trời xanh làm cho khung cảnh quê hương thêm sinh động. Người dân quê em rất thân thiện và chăm chỉ lao động. Mọi người luôn sống chan hòa và giúp đỡ lẫn nhau. Mỗi khi đến mùa gặt, cả làng lại rộn ràng tiếng nói cười. Em rất thích cảm giác được sống trong không khí vui vẻ ấy. Em cũng yêu những buổi tối yên tĩnh ở quê mình. Bầu trời đầy những vì sao lấp lánh khiến em cảm thấy rất thích thú. Tiếng côn trùng kêu rả rích nghe thật quen thuộc. Quê hương không chỉ đẹp mà còn chứa đựng biết bao kỉ niệm tuổi thơ của em. Em nhớ những lần cùng bạn bè chạy nhảy trên cánh đồng. Em nhớ những buổi theo ông bà ra vườn chăm cây. Tất cả đều là những kỉ niệm rất đẹp đối với em. Dù sau này lớn lên đi xa, em vẫn luôn nhớ về quê hương của mình. Em tự hào vì được sinh ra và lớn lên ở nơi đây. Em mong quê hương em sẽ ngày càng phát triển và giàu đẹp hơn. Em sẽ cố gắng học tập thật tốt để sau này góp phần xây dựng quê hương. Em cũng sẽ giữ gìn cảnh đẹp và bảo vệ môi trường ở quê em. Với em, quê hương luôn là nơi thân thương nhất trên đời.


  • Câu khiến: Các bạn hãy cùng nhau trồng thêm nhiều cây xanh để bảo vệ môi trường!
  • Câu cảm: Ôi, bầu không khí trong lành của thiên nhiên thật tuyệt biết bao!


Hôm chủ nhật tuần trước, em đã làm được một việc tốt khiến em nhớ mãi. Buổi sáng hôm đó, em cùng mẹ đi chợ gần nhà. Khi đang đi trên đường, em nhìn thấy một cô bán vé số lớn tuổi làm rơi chiếc túi nhỏ xuống đất nhưng cô không hề biết. Nhiều người đi qua rất vội nên không ai chú ý đến chiếc túi ấy. Em liền chạy lại nhặt lên và gọi lớn để cô quay lại. Ban đầu cô chưa nghe thấy nên em phải chạy theo một đoạn khá xa. Khi em đưa lại chiếc túi, cô rất bất ngờ và vui mừng. Cô nói trong túi có tiền và giấy tờ quan trọng, nếu mất cô sẽ rất buồn. Em thấy ánh mắt biết ơn của cô nên trong lòng cảm thấy rất hạnh phúc. Mẹ em cũng mỉm cười khen em là một đứa trẻ thật thà và tốt bụng. Trên đường về, mẹ nói rằng giúp đỡ người khác là việc ai cũng nên làm. Em nhớ mãi lời mẹ dặn và tự nhủ sẽ luôn sống trung thực, biết yêu thương và giúp đỡ mọi người xung quanh.

Ngoài lần đó, em còn nhiều lần giúp đỡ bạn bè trong lớp. Có lần bạn ngồi cạnh em quên mang hộp bút đến trường nên em đã cho bạn mượn bút để làm bài. Một lần khác, em cùng các bạn nhặt rác và chăm sóc bồn hoa trong sân trường để trường lớp sạch đẹp hơn. Những việc làm tuy nhỏ nhưng khiến em cảm thấy rất vui. Em hiểu rằng mỗi việc tốt nhỏ bé đều có thể mang lại niềm vui cho người khác. Vì vậy, em sẽ cố gắng chăm ngoan, học giỏi và làm nhiều việc tốt mỗi ngày để trở thành con ngoan, trò giỏi.