Chu Ngọc Bích

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Chu Ngọc Bích
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Thời thơ ấu dưới mái trường tiểu học nơi em viết lên trang giấy trắng những nét chữ đầu đời, nơi bao người bạn vô tư chơi đùa trên sân trường ồn ã. Và đâu đây trong tiềm thức của em còn vương vấn một nỗi nhớ nhung, một nỗi buồn sâu thẳm về một lần em mắc lỗi với người bạn thân của mình. Và đó là trải nghiệm rất đáng nhớ của em.

Em và Lan từ nhỏ đã rất thân với nhau. Hai đứa lúc nào cũng quấn quýt bên nhau và chia sẻ chi nhau tất cả. Đối với em, đó làm một tình bạn đẹp.

Một hôm trong giờ học, cây bút của em bỗng bị tắc mực không tài nào viết được. Em loay hoay mãi cũng chẳng ăn thua. Thấy vậy, Lan liền lấy trong cặp cây bút khác đưa cho em và nói:

- Cậu lấy bút của mình mà dùng, nhưng nhớ giữ cẩn thận vì đây là cấy bút anh Sơn tặng mình.

Em biết anh Sơn của Lan bị tai nạn giao thông mất cách đây hai năm. Lúc còn sống anh thương Lan lắm. Trong ngày đầu tiên Lan đi học anh đã tặng cho Lan cây bút này,chính ta anh tự khác lên đó dòng chữa tràn đầy yêu thương:"Tặng em gái yêu quý của anh". Chính vì lẽ đó Lan luôn mang theo cây bút bên mình và coi đó như một kỷ vật quý giá.

Thấy em ngần ngại, Lan liền nắm lấy tay em nói:

- Không sao đâu mình với cậu là bạn mà, chỉ cần cậu giữ cây bút cẩn thận là được.

Lan nhìn em cười tinh nghịch. Thế là em đã viết bằng cây bút ấy suốt buổi học hôm đó. Tan học em vô tâm không trả lại bạn ngay. Còn Lan chắc cũng giữ ý lên không giám đòi.Tưởng chừng chuyện đơn giản không có gì phải bận tâm. Trên đường về em mải nhìn ngó xung quanh nên va phải hai bạn nhỏ đi ngược chiều. Cả ba ngã xõng xoài ra đất. Chúng em xin lỗi nhau rồi cùng nhau thu dọn đồ đạc.

Hôm sau đến lớp, Lan xin lại cây bút. Em lục tung tất cả ngăn cặp nhưng chẳng thấy nó đâu,có lẽ nó đã văng ra đâu đó trong cuộc va chạm hôm trước. Nghe em nói, Lan đăm chiêu và im lặng. Giờ ra chơi bạn hỏi em rất kỹ về địa điểm em ngã hôm trước. Em nghĩ Lan hơi quan trọng vấn đề. Em thầm nghĩ:" Tan học mình sẽ đi tìm may ra thấy lại bút hoặc sẽ đền bạn một cây bút mới và sẽ thuê khắc chữ bằng máy tinh xảo hơn". Nhưng chưa hết buổi học thì trời đột ngột đổ mưa. Tụi học trò chúng em mỗi đứa một ngả chạy rõ nhanh về nhà. Mọi suy nghĩ ở lớp đều tan biến, em vô tư ăn,học,ngủ để mai đến lớp.

Nhưng hôm sau rồi hôm sau nữa, Lan khoong đến lớp chỗ ngồi của bạn trống trơn. Cô giáo bảo bạn bị sốt cao nhờ chúng em chép bài hộ bạn. Ra về em đi nhanh đến nhà Lan định bụng mắng cho bạn một trận vì tội dầm mưa để bị ốm . Nhưng khi đến nới thấy bạn chìm trong giấc ngủ li bì, bước chân em như cung lại. Mẹ của Lan kể cho em nghe chuyện hôm trước. Trong chiều mưa to đó, Lan về muộn người ướt sũng, vừa vào đến cửa là gục xuống. Cả nhà vội vã lau khô và sưởi ấm cho Lan nhưng đến đêm nhiệt độ vẫn tăng cao nên mọi người đành phải đưa Lan đi cấp cứu. Vì bạn dầm mưa lâu nên bị cảm chuyển sang viêm phổi cấp. Lan điều trị ở bện viện hai ngày thì được điều trị ngoại chú. Giọng mẹ Lan buồn buồn, ánh mắt đầy lo âu,thương sót. Bỗng dưng mẹ Lan nói tiếp:

- Từ khi đó đến nay, tay nó vẫn nắm chặt cái bút của anh Sơn.

Em giật mình nhìn xuống tay Lan. Đó là chiếc bút với dòng chữ khác bằng tay vụng về,non nớt. Em chợt hiểu ra tất cả, nước mắt cứ theo nhau trào ra. Chính em là người đã khiến Lan trở lên như vậy. Trong một nỗi niềm xói xa và day dứt, em tưởng tượng ra cảnh trong cơn mưa tầm tã, Lan cố gắng tìm bằng được cây bút cho đến khi nó hiện ra như một phép màu.

Chia tay với Lan ra về, em thầm ngàn lần xin lỗi bạn và mong bạn mau chóng khoẻ mạnh. Em muốn nói với Lan rằng:" Chính bạn mới là người giúp mình hiểu ra tình yêu thương con người là thứ tài sản thiêng liêng nhất"

Đến bây giờ,em với Lan vẫn là bạn. Bạn đã tha thứ cho em nỗi làm ngày nào nhưng em vẫn luôn nhớ về nó,nó luôn nhắc nhơ em sống tốt hơn. Và đó là bài học vô cùng đáng nhớ của em

Câu 1:

- Đoạn trích trên được viết theo thể thơ là : lục bát

Câu 2:

- Các tiếng vần với nhau trong hai dòng thơ là :

- "mây" vần với "hây"

Câu 3:

- Nghĩa của từ "thơ thẩn" trong đoạn trích trên là:

+ "thơ thẩn" có nghĩa là trạng thái thảnh thơi, chậm rãi, lơ đãng, tâm trí như đang thả trôi theo suy nghĩ

Câu 4:

- Hai dòng thơ trên sử dụng biện pháp tu từ là : nhân hoá

+ "Dòng sông" được nhân hoá qua "điệu", "mặc áo","thướt tha"

- Tác dụng:

+ Làm tăng sức gợi hình , gợi cảm cho sự diễn đạt

+ Làm cho các hình ảnh vốn vô tri, vô giác trở nên sống động,có hồn giống như con người, hấp dẫn,lôi cuốn người đọc,người nghe

+ Thể hiện khả năng quan sát tinh tế và tâm hồn nhạy cảm của tác giả

+ Làm nổi bật vẻ đẹp thanh bình, yên ả,mộc mạc,giản dị nhưng thân thương và gần gũi của thiên nhiên

+ Qua đó thể hiện tình cảm yêu mến, trân trọng,tự hào,biết ơn,gắn bó của tác giả đối với thiên nhiên. Đồng thời khơi gợi trong lòng người đọc tình yêu tha thiết đối với thiên nhiên và cảnh vật bình dị xung quanh

Câu 5:

- Nội dung chính của đoạn trích trên là:

+ Đoạn trích trên nói về bức tranh thiên nhiên với dòng sông như một chiếc khăn mềm mại uốn lượn.

Câu 6:

- Điều em cần làm gì bảo vệ môi trường, bảo vệ thiên nhiên là :

+ Trồng, chăm sóc,bảo vệ cây xanh

+ Không vứt rác bừa bãi

+ Hạn chế sử dụng túi ni lông,đồ nhựa dùng một lần

+ Tiết kiệm điện,nước

+ Tích cực đi bộ,đi xe đạp

+ Tích cực tham gia các hoạt động dọn dẹp rác do nhà trường, khu xóm tổ chức

+ Sống hoà hợp với thiên nhiên

+ Tuyên truyền,vận động mọi người có ý thức bảo vệ thiên nhiên